Trầm Lạc – Chương 15.

 

Chương 15: TRƯỞNG THÀNH.

 

“Đóa hoa cao lãnh?” Trầm Trì chậm rãi lặp lại, dường như đang tỉ mỉ thưởng thức bốn chữ này, “Giống tôi?”

Nghê Vũ không hề có cảm thấy bản thân mình hình dung sai ở chỗ nào.

“Đóa hoa cao lãnh” trong suy nghĩ của cậu là một hình dung rất tốt đẹp, vừa cao quý vừa ngạo khí lại vừa hoa lệ, ngoại trừ thiếu tướng ra thì cậu không nghĩ người nào xứng đáng với sự ca ngợi đẹp đẽ này cả.

“Ngài cũng không cần phải khiêm tốn làm gì.” Trong mắt Nghê Vũ có chút tiếc hận, “Có điều, hoa này để ở chỗ chúng ta không được bao lâu, nhiều lắm cũng chỉ được một tuần là nó sẽ tan mất. Nếu như ngài thích thì lần sau tôi lại hái về cho ngài.”

Trầm Trì cũng không nói thích hay không thích mà chỉ nói: “Trong thời gian tới, chắc là mọi người sẽ không đến rừng rậm lạnh giá chấp hành nhiệm vụ nữa.”

“Tôi biết.” Nghê Vũ giải thích: “Ý của tôi là, nếu như ngài thích quà này, thì về sau mỗi lần tôi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ trở về sẽ hái một đóa cho ngài, cũng không nhất định là loại hoa này.”

Đuôi mắt Trầm Trì hơi cong, “Cậu thật có lòng.”

“Đừng khách sáo!” Nghê Vũ xua tay, “Mỗi lần tôi đi làm nhiệm vụ, ngài cũng không vuốt lông báo săn được, tôi nghĩ, dù sao cũng nên bồi thường cho ngài một chút.”

Trầm Trì nói: “Cậu suy nghĩ thật chu đáo.”

Nghê Vũ coi đó như một lời khen ngợi, đuôi lông mày lơ đãng run run, “Vậy ngài chờ tôi một chút, tôi đi thay quần áo đã.”

Không biết là bắt đầu từ khi nào, cậu dùng từ “Thay quần áo” để nói đến việc “Biến thành hình thú”, ngoài miệng thì nói “Chờ tôi” chứ thực ra là bản thân cậu đã vội không nhịn nổi.

Sau gáy thật ngứa, muốn được gãi.

“Chờ chút.”

Thế mà, ngay lúc cậu chuẩn bị chạy ra ngoài thì bỗng nhiên bị Trầm Trì gọi lại.

Cậu có chút sốt ruột, “Ngài …”

Từ “Thôi nha” còn chưa kịp nói ra, thì cậu bỗng nhiên cứng ngắt, đôi con ngươi “nhanh chóng” chuyển lên trên.

Tay Trầm Trì đặt ở trên đầu cậu, đang duỗi ra vò lỗ tai báo.

Nhất thời cậu mở mắt thật to, bởi vì cậu vừa ngại ngùng muốn né tránh lại vừa cảm thấy hai lỗ tai được vò cũng rất thoải mái.

Trầm Trì cười khẽ, “Vừa nãy chúng nó động đậy mấy lần, cậu không phát hiện ra sao?”

Nghê Vũ thật hết nói nổi, cậu quả thật không phát hiện ra, ngay cả việc chúng nó mọc ra lúc nào cũng không biết.

Tiếng cười của Thiếu tướng vừa nãy thật giống như đang cười nhạo cậu vậy.

Khi nhiệm vụ kết thúc, cậu liền vội vàng chạy đến tặng quà cho thiếu tướng, vậy mà lại bị cười nhạo vô tình như thế, thật quá đáng mà!

Càng quá đáng hơn chính là, dường như thiếu tướng không có ý tứ thả hai lỗ tai của cậu ra, hơn nữa khi nhìn thấy cậu ngượng ngùng lấy lòng, ý cười trong mắt càng đậm!

“Tiên sinh!” Nghê Vũ cho là mình cần phải làm ra biểu tình căm phẫn sục sôi mà đàm phán với thiếu tướng, thế nhưng cảm giác thoải mái từ lỗ tai lan ra khắp toàn thân khiến cậu không biết phải làm sao để chống đỡ, hại cho ngữ khí của cậu cũng mất đi khí thế.

“Hửm?” Trầm Trì vô cùng hứng thú hỏi.

Hai má Nghê Vũ nóng hừng hực, “Ngài… buông tôi ra trước đã. Chút nữa tôi sẽ để cho ngài… Vò thoải mái luôn!”

Thế nhưng Trầm Trì vẫn không buông tay ra, trên khóe môi anh ý cười vẫn chưa tiêu tán.

Nghê Vũ: “… Tiên sinh?”

Trong mắt Trầm Trì xoẹt qua một chút ý xấu, “Cứ biến ở đây đi.”

Nghê Vũ nghĩ là mình nghe lầm, “Tôi muốn biến thành báo săn.”

“Tôi biết.”

“Ngài biểu tôi biến ở đây?”

“Không làm được à?”

Nếu như là bình thường thì nhất định Nghê Vũ sẽ không đồng ý, thế nhưng bây giờ, hai lỗ tai của cậu vẫn còn ở trong tay Trầm Trì!

Trầm Trì tới gần, hơi thở của anh quanh quẩn trên mặt Nghê Vũ, hỏi lại: “Không làm được hả?”

Hoa văn ký sinh trên lưng Nghê Vũ đột nhiên nóng rực, bản tính của dã thú đã vượt qua sự xấu hổ của con người, cậu lớn tiếng nói: “Biến thì biến!”

Vừa dứt lời, thiếu niên tuấn tú rắn rỏi đã không thấy bóng dáng đâu, thay vào đó là một con báo săn xuất hiện trên tấm thảm.

Trầm Trì ngồi xuống ghế sofa, Nghê Vũ chạy nhanh theo sau, cậu cũng nhảy lên ghế sofa, đặt cằm lên trên đùi Trầm Trì, hai cái lổ tai giật giật, ra hiệu cho Trầm Trì gãi ngứa nhanh lên.

Cuối cùng thì, cái cảm giác sáng nhớ chiều mong cũng được thõa mãn, Nghê Vũ lập tức đem việc Trầm Trì cười nhạo và bắt mình biến thành báo săn ngay tại chỗ vứt ra sau đầu, cậu thả lỏng nằm hưởng thụ.

Nếu nói hình dáng báo săn của người ký sinh và báo săn thật sự có khác nhau không, Nghê Vũ cho là khác nhau rất nhiều – ví dụ như lúc đầu báo săn được cậu gãi cho sảng khoái thì sẽ không chút xấu hổ nào mà ngửa bụng lên trời, thế nhưng cậu thì dù cho Trầm Trì có gãi thoải mái đến cỡ nào cũng tuyệt đối không chỏng vó lên trời.

Cậu là một người ký sinh rất có nguyên tắc.

Sau khi cảm giác cực kỳ dễ chịu qua đi, Nghê Vũ phát hiện ra ngày hôm nay Trầm Trì có chút mất tập trung.

Cậu hé mắt, quan sát Trầm Trì một lát, “Tiên sinh, ngài làm sao vậy?”

Dường như Trầm Trì đang thất thần, “Hả?”

“Hình như ngài có tâm sự.”

“Cậu đang theo dõi tôi?”

Nghê Vũ không tự chủ mà quơ quơ cái đuôi của mình, chợt nhớ đến hôm nay cậu có nghe các đồng đội nói, tập đoàn quân sự Đông Hoàn có quy định cưỡng chế hôn nhân, thiếu tướng đã đến tuổi kết hôn, đến giờ vẫn còn độc thân chắc là vì quân vụ bận rộn.

“Ngài…” Nghê Vũ cân nhắc một chút rồi nói, “Chẳng lẽ là ngài đang suy nghĩ đến chuyện kết hôn?”

Bàn tay trên gáy cậu chợt dừng lại, Nghê Vũ phản xạ có điều kiện mà cong lưng cọ cọ.

“Cậu nghe ai nói?” Trầm Trì hỏi.

Nghê Vũ có cảm giác hình như mình đã chọc cho thiếu tướng mất hứng, bởi vì cậu nghe ra được giọng nói của anh trầm thấp hơn mấy phần.

“Tôi đoán.” Nghê Vũ không muốn khai đồng đội của mình ra, cho nên đành phải cố gắng bịa chuyện, “Ngài cũng đã già đầu lắm rồi .”

“Xùy —” Trầm Trì bị Nghê Vũ chọc cười với cách dùng từ của mình, “Năm nay cậu 23 tuổi, tôi cùng lắm cũng chỉ lớn hơn cậu có 4 tuổi, vậy mà ở trong mắt cậu tôi đã ‘già đầu’ rồi?”

Nghê Vũ vội vàng nói: “Tôi không có ý này. Ngài biết mà, tôi là người đi ra từ chỗ lánh nạn dưới lòng đất, không được học hành nhiều.”

Trầm Trì nhìn Nghê Vũ một lát – ánh mắt kia có chút thần bí, Nghê Vũ nhìn không hiểu.

“Cậu cảm thấy thế nào?” Bỗng nhiên Trầm Trì hỏi: “Tôi có nên kết hôn không?”

Nghê Vũ chưa từng nghĩ qua vấn đề này, cậu cứ mơ mơ hồ hồ mà nhìn Trầm Trì.

Nửa phút sau, cậu nhanh mồm nhanh miệng nói: “Sau khi ngài kết hôn có rủ bạn đời của ngài đến vò lỗ tai tôi không?”

Trầm Trì bật cười, “Đây là câu hỏi gì vậy?”

Nghê Vũ cảm thấy bản thân mình nhất định phải đem chuyện này nói cho rõ ràng, “Thẳng thắn mà nói, nếu như ngài rủ bạn đời của ngài đến vò tai tôi thì tôi sẽ từ chối.”

Tay Trầm Trì che khuất tầm mắt mình, “Suy nghĩ là một việc tốt, nhưng mà suy nghĩ quá độ sẽ gây thương tổn đến đại não của người ký sinh.”

Nghê Vũ tiêu hóa một chút rồi duỗi móng vuốt ra đặt lên bụng Trầm Trì, “Ngài nói tôi nghĩ nhiều quá hả?”

“Cậu không chỉ ảo tưởng tôi sắp kết hôn mà còn ảo tưởng bạn đời của tôi sẽ vò tai cậu.” Giọng nói của Trầm Trì rất có cảm xúc, cho dù là đang trêu cậu nhưng lại nghe rất êm tai.

Nghê Vũ lúng túng gầm gừ một tiếng, “Vậy tạm thời ngài sẽ không kết hôn?”

Trầm Trì nói: “Dường như cậu rất hài lòng với đáp án này?”

Lỗ tai Nghê Vũ liền giật giật, “Cũng không đến mức đó nha.”

Lúc ở trạng thái hình thú giọng điệu nói chuyện quái lạ vẫn chưa có cách nào giải quyết, Nghê Vũ nói xong thì ngay cả bản thân mình cũng bị cái từ “nha” kia làm sợ hết hồn.

Biểu tình phiền muộn của báo săn khiến cho Trầm Trì bật cười, Nghê Vũ nhìn anh, vì cười mà mắt híp lại, khiến cho đuôi mắt càng thêm dài và ánh mắt càng thêm sâu, cậu yên lặng rút móng vuốt của mình về.

Cậu nhỏ giọng hừ hừ: “Ngài cứ cười đi, là tôi mắc nợ ngài, đáng đời tôi.”

“Sao lại đi rồi?” Trầm Trì nói.

Nghê Vũ núp ở một góc trên ghế sofa, cuộn người thành một cục, tức giận nhìn thiếu tướng.

Kỳ thực cũng không phải cậu muốn đi, cậu vẫn còn chưa được gãi cho thoải mái, thế nhưng bộ đội đặc chủng không thể không có cốt khí như thế.

“Đúng rồi, trước tiên nói cho cậu nghe một chuyện.” Trầm Trì vẫy tay, “Có muốn nghe không?”

Lúc đang ở trạng thái hình thú thì bản tính của dã thú sẽ ảnh hưởng nhiều hơn, Nghê Vũ nhìn chằm chằm cái tay kia rồi lại chạy đến cọ cọ, “Muốn nghe.”

“Thượng tá Vinh Huân được điều đến Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng đảm nhận chức vụ mới, vị trí đội trưởng đội 1 không lâu sau sẽ bỏ trống.” Trầm Trì rũ mắt nhìn Nghê Vũ, “Có muốn thử làm đội trưởng không?”

 

Hết chương 15.

 

Chương 16

Trầm Lạc – Chương 15.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên