Trầm Lạc – Chương 19.

 

Chương 19: MÀU HOA MÂN CÔI.

 

Nghê Vũ đối với việc lỗ tai báo thích xuất hiện lúc nào thì xuất hiện lúc đó rất bực bội. Trầm trì nói chúng nó đáng yêu, cậu làm cho có lệ mà sờ một chút, hoàn toàn không có cảm giác thoải mái như khi được Trầm Trì xoa.

Mà nói ra cũng thật kỳ quái, sau khi hoa văn ký sinh được cải tạo, thú tính của cậu quả thật được áp chế xuống rất nhiều, không cần người khác nói, bản thân cậu cũng có thể cảm nhận được — cậu đã trầm ổn hơn rất nhiều, cảm xúc không còn biểu hiện ra ngoài giống như lúc vừa trở thành người ký sinh. Ví dụ rõ ràng nhất là, dường như tai báo của cậu không còn lộ ra khi ở cùng các đồng đội nữa.

Cậu đã có thể khống chế tai báo thu lại hoặc mọc ra theo ý mình.

Thế nhưng khi ở cùng với Trầm Trì thì lại ngoại lệ.

Cậu nghi ngờ, không biết lúc cải tạo hoa văn ký sinh cho mình, tiến sĩ Bách Lộ có động tay động chân gì giúp Trầm Trì hay không, nếu không sao tai báo của mình không chịu sự khống chế của mình lúc ở trước mặt Trầm Trì?

Nhưng Bách Lộ tiến sĩ là người cao thượng, một lòng nghiên cứu y học, không có khả năng làm những việc như thế.

Vậy cũng chỉ có thể là trong lòng cậu mang ý xấu, tâm tư đối với Trầm Trì quá nặng.

“Vừa rồi ngài hôn tôi.” Tim Nghê Vũ đập thật nhanh, “Ngày đó ở phòng giải phẫu, kỳ thật ngài nghe được những lời tôi nói?”

Trầm Trì cười mà như không cười, dáng vẻ nhàn tản dựa vào mép bàn, “Ừm.”

kinh nghiệm chiến đấu của Nghê Vũ thuộc vào hàng lão làng, thế nhưng nói đến chuyện yêu đương thì lại như một tờ giấy trắng, cậu chỉ biết mình thích Trầm Trì, muốn được Trầm Trì hôn, lại nghĩ không ra tâm tư của Trầm Trì, vừa nãy Trầm Trì thật sự hôn cậu, phản ứng của cậu như bị chết máy, khẩn trương quá nên chưa kịp nghiêm túc cảm thụ, giờ đang hối hận quá chừng, muốn biểu Trầm Trì hôn lại một cái.

“Ngài…” Nghê Vũ cầm lấy tai báo, chỗ đó nóng rực.

Vốn dĩ cậu muốn nói “Mới vừa rồi tôi chưa chuẩn bị kỹ càng, ngài hãy hôn lại đi”, nhưng mà lời này vô lại quá, nên lời ra khỏi miệng trở thành câu không có liên quan gì đến nhau: “Ngài không cần mời tôi, tôi cũng có thể tự xoa tai mình, chúng nó mọc ở trên đầu tôi mà.”

Trầm Trì cười khẽ, “Vậy tôi tự mình đa tình rồi.”

Nghê Vũ mơ hồ cảm giác hình như mình nói sai rồi, tai báo dưới cái nhìn chăm chú của Trầm Trì càng ngày càng nóng, cậu dứt khoát cầm mũ lính đội lên đầu luôn.

Trầm Trì đưa cho Nghê Vũ nhiệm vụ mới được truyền đến thiết bị liên lạc cá nhân, “Nếu đã đến thì mang nhiệm vụ về đi.”

Thái độ của Nghê Vũ ngay tức khắc nghiêm túc trở lại, cúi đầu nhìn lướt qua nội dung nhiệm vụ.

“Từ khi chúng ta và vũ trụ song song trao đổi vật chất qua đường hầm không gian đến nay, không thể đóng lại toàn bộ, gần đây vệ tinh theo dõi thấy đường hầm không gian C075 bị cưỡng chế đóng lại vào 30 năm trước lại mở ra lần nữa, có thể ở nơi đó xuất hiện loại vật chất chưa bao giờ xuất hiện trên địa cầu, những nguyên tố này có tỉ lệ thúc đẩy sự tiến hóa của sinh vật biến dị.” Trầm Trì nói: “Ủy ban quản lý đường hầm không gian tổ chức một đội có 24 nhà nghiên cứu khoa học, một tuần sau sẽ đi đến đường hầm không gian C075 tiến hành khảo sát thực địa. Mặc dù người của ủy ban thuộc về quân đội, nhưng tất cả đều là nhân viên văn phòng, không có sức chiến đấu.”

Nghê Vũ nói: “Cho nên ngài muốn đội 1 của ‘Sí Ưng’ đi theo bảo vệ an toàn cho bọn họ.”

Trầm Trì hỏi: “Làm được không?”

Nghê Vũ đứng thẳng lưng, đắc ý nâng cằm, “Đương nhiên!”

Bảo vệ 24 nhân viên văn phòng mà thôi, không cần phải điều động cả đội, Nghê Vũ đang cân nhắc đến việc sau này đội 1 còn có thể tiếp nhận nhiệm vụ tác chiến cho nên để Lâm Suyễn ở lại đại doanh, chọn Thuần An và mười mấy chiến sĩ nữa cùng đi.

Mấy anh em ồn ào, nói cậu là quan mới nhận chức, lần đầu tiên mang đội đi chấp hành nhiệm vụ, làm thế nào cũng phải thể hiện sự uy phong, nên mang thêm mấy người. Ngay cả Lâm Suyễn cũng nói: “Nếu không cậu cũng mang tôi theo luôn đi?”

Nghê Vũ cân nhắc đúng mực, một người cũng không thêm, cứ như vậy trình danh sách lên.

Không nghĩ tới, ngày xuất phát đó cậu lại có thể nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Trầm Trì!

Mặc dù lúc chiến đội đặc chủng rời khỏi căn cứ 003, trưởng quan có thể đến trước để đưa tiễn, nhưng từ trước tới giờ Trầm Trì chưa bao giờ làm như thế, hơn nữa một thân trang phục kia của Trầm Trì nhìn thế nào cũng không giống như chỉ đến để đưa tiễn.

Đồ thiếu tướng mặc lúc này không phải là quân trang bình thường, mà là trang phục chiến đấu giống như Nghê Vũ.

Nghê Vũ chạy tới, “Tiên sinh, sao ngài lại đến đây?”

Trầm Trì thoải mái nói: “Đến đường hầm không gian C075 nhìn thử.”

Nghê Vũ kinh ngạc, “Nhưng sao ngài không nói trước với tôi!”

Nói xong, Nghê Vũ mở thiết bị liên lạc cá nhân ra, xác nhận lại danh sách những người tham gia nhiệm vụ, vẫn không có tên Trầm Trì.

“Mới quyết định.” Trầm Trì cười cười, “Tôi cũng là thành viên của Ủy ban quản lý đường hầm không gian, cậu không biết?”

Nghê Vũ lắc đầu. Cậu thật sự không biết!

“Thay đổi nét mặt.” Trầm Trì nói.

Nghê Vũ nhất thời không phản ứng kịp, “Hả?”

“Cậu bây giờ là một đội trưởng, gặp phải bất cứ chuyện gì cũng không được quá mức kinh ngạc. Hiểu không?” Trầm Trì nói: “Nếu không thì ai cũng biết cậu là đầu báo não báo.”

Nghê Vũ có chút giận, cũng không phải giận vì Trầm Trì trêu chọc cậu, mà là bởi vì Trầm Trì không nói trước cho cậu biết anh cũng đi đến đường hầm không gian C075.

Nếu biết Trầm Trì đi, cậu nhất định sẽ tăng cường thêm nhân thủ.

Giờ có muốn điều chỉnh cũng không còn kịp nữa.

Trầm Trì nhìn thấu tâm tư của cậu, “Không cần điều chỉnh bất cứ điều gì vì tôi.”

“Nhưng mà…”

“Tôi còn cần cậu phái người bảo vệ sao?”

Câu nói này của Trầm Trì vừa thấp vừa nhẹ, tựa như đang nói đùa, nói xong cũng không để ý đến Nghê Vũ nữa, đi về phía các nhân viên mặc đồng phục nghiên cứu khoa học.

Nghê Vũ nhìn trang phục Trầm Trì mặc, không tự chủ được mà nuốt một ngụm nước bọt.

Cậu chưa từng thấy Trầm Trì mặc đồ như vậy.

Ở bên ngoài, Trầm Trì mặc quân trang màu đen, muốn bao nhiêu uy nghiêm có bấy nhiêu uy nghiêm, đến tận bây giờ cậu vẫn thường nhớ đến ngày Trầm Trì đến trung tâm cách ly bệnh độc nhìn mình, cái nhìn đó cũng cùng dạng với cái nhìn trong hội nghị tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, đúng kiểu bốn lạng đẩy nghìn cân.

Ở nhà thì Trầm Trì thường mặc áo quần rộng rãi ở nhà, cậu rất thích lưu lại lông báo trên quần áo Trầm Trì.

Lúc này anh mặc trang phục chiến đấu dường như không có điểm nào giống với ngày xưa, trước đây cường thế là cao cao tại thượng, nghiêm cẩn, cẩn thận, tỉ mỉ, bây giờ cường thế lại nhiều thêm mấy phần dã tính, tản mạn, và… Dụ dỗ?

Khiến Nghê Vũ không dời mắt nổi.

Đột nhiên vai bị người ta vỗ cho một cái, Nghê Vũ nhanh chóng thu hồi tâm tư quanh co khúc khuỷu không đúng lúc của mình lại, xoay người nhìn, thì ra là Tranh Lạc đồng đội của cậu.

Tranh Lạc là chiến sĩ con người chỉ đứng sau Lâm Suyễn trong đội 1, nhưng so với Lâm Suyễn càng không thèm để ý đến chức vị hơn, rất thích nghe mấy chuyện bát quái rồi đi kể lại.

“Thiếu tướng Trầm Trì tới vì cậu à?” Tranh Lạc nói.

Thiếu chút nữa mặt Nghê Vũ đã đỏ chót rồi, vội vàng nói: “Làm sao có chuyện đó?”

“Tôi thấy chính là như vậy.” Tranh Lạc nói: “Cậu là người anh ta đề cử, cuối cùng cậu lên làm đội trưởng cũng là anh ta tranh thủ cho cậu. Bây giờ cậu đi làm nhiệm vụ lần đầu tiên, anh ta không yên lòng cho nên mới đi theo cùng.”

Nghê Vũ tròn mắt.

Tranh Lạc vỗ tay một cái, “Bà nó! Cậu hãy thành thật khai báo đi, có phải hai ngươi có một chân không?”

Nghê Vũ đá cho Tranh Lạc một cước.

Cậu nằm mơ cũng muốn có một chân với Trầm Trì, nhưng cậu là một người ký sinh.

Đừng nói cha Trầm Trì là một trong những thủ lĩnh của tập đoàn quân sự Đông Hoàn, là người đứng ở đỉnh tháp quyền lực ở “Tiêu Ngạn”, cho dù là người bình thường, thì cũng sẽ không chọn kết hôn cùng với người ký sinh.

Virus tàn sát khắp nơi, nhân loại đã từng suýt bị diệt vong, vì để tận khả năng có được nhiều người được sinh ra hơn, các nhà khoa học đã nghiên cứu ra phương pháp làm cho đàn ông mang thai, nên đã chế ra tử cung nhân tạo — cậu chính là người được sinh ra từ tử cung nhân tạo.

Bây giờ, nguy cơ về dân cư đã không còn nghiêm trọng như hồi xưa, nhưng tỉ suất sinh sản vẫn được coi trọng như trước.

Tập đoàn quân sự Đông Hoàn cưỡng chế hôn phối không phân biệt giới tính, vì dù cho có là đàn ông cũng vẫn có thể sinh đẻ được.

Nhưng người ký sinh thì không được. Người ký sinh không có năng lực gây giống cho đời sau.

Một số người thường lén lút so sánh người ký sinh với con la — làm việc gì so với người khác cũng lợi hại hơn, nhưng khi chết đi là xong, không có đời sau.

Nghê Vũ quăng hết ra sau đầu, nhắc nhở bản thân mình bây giờ đang chấp hành nhiệm vụ, không nên suy nghĩ bậy bạ.

Căn cứ “Tiêu Ngạn” rất rộng lớn, đường hầm không gian C075 nằm ở khu không người trên cao nguyên phía Tây Nam, xuất phát từ doanh địa 003 bằng phi hành khí, nếu như thuận lợi cũng phải dừng lại tiếp tế ở bốn doanh trại ven đường, cũng mất hơn hai ngày mới có thể đến nơi.

Các đội viên đội nghiên cứu khoa học mang theo rất nhiều thiết bị nghiên cứu đến đường hầm không gian, mặc dù đang ở trên phi hành khí nhưng vẫn đang khẩn trương mở cuộc họp, dựa vào dữ liệu của vệ tinh theo dõi cung cấp mà làm bảng phân tích thời gian thực tế.

Những đội viên của “Sí Ưng” bên này cũng không có gì để làm, Nghê Vũ làm bộ dặn dò vài câu rồi chạy khắp nơi tìm Trầm Trì.

Lần này đi tới khu không người, quân đội phái đi ba chiếc phi hành khí — bởi vì phải mang theo rất nhiều các thiết bị nghiên cứu khoa học. Các đội viên của “Sí Ưng” đều ở trên phi hành chủ, một chiếc phi hành khí khác dường như trống không để ứng phó với những tình huống bất ngờ xuất hiện.

Nghê Vũ không biết Trầm Trì có ở trên cùng một chiếc phi hành khí với mình hay không, mà cậu tìm nửa ngày rồi vẫn tìm không thấy người, đang muốn quay về thì bỗng nhiên nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng huýt sáo.

Trầm Trì đang dựa vào một nơi hẻo lánh, vì lưng đưa về phía ánh sáng nên cả khuôn mặt anh đều chìm trong bóng tối.

Nghê Vũ cũng không biết giọng điệu của mình nghe vào có bao nhiêu nhảy nhót, “Tiên sinh!”

Trầm Trì nói: “Tìm tôi?”

Nghê Vũ bước nhanh về phía trước, “Ngài ở đây làm gì thế?”

“Nhìn bầu trời.” Trầm Trì nói rồi nghiêng người sang một bên, nhường ra một vị trí cho Nghê Vũ.

Đây là một nơi có hình góc nhọn, vô cùng chật hẹp, hai tên đàn ông cao lớn dồn vào cũng không dễ dàng gì. Nhưng cửa sổ hình tròn rất nhỏ, muốn nhìn thấy bầu trời bên ngoài thì Nghê Vũ chỉ có thể cố gắng dịch vào bên trong.

Dịch rồi lại dịch, dịch vào trong lòng Trầm Trì luôn.

Bầu trời thế này Nghê Vũ chưa từng nhìn thấy, một nửa là màu hoa mân côi dịu dàng, một nửa lại như ngọn lửa rực rỡ, cả hai cùng đọng lại trong đôi mắt đột nhiên mở to của cậu, như một ngọn lửa đang chảy xuôi.

Bầu trời ở doanh trại 003 lúc nào cũng xanh thẳm, đó là hình chiếu quang học, mà ở những doanh trại khác hoặc khu không người thì bầu trời hoặc là u ám, hoặc là trắng xám, xưa nay Nghê Vũ không biết, bầu trời lại có thể đẹp đến như vậy.

Cậu lui về phía sau một bước, lưng cậu chạm vào ngực Trầm Trì, vừa quay đầu lại, môi gần như đụng vào cổ Trầm Trì.

Trong chớp mắt, khí tức của bọn họ quấn quýt cùng một chỗ.

Trầm Trì nhẹ giọng hỏi: “Thích không?”

Nghê Vũ nói: “Mỗi lần ngài đi phi hành khí đều nhìn bầu trời sao?”

Chẳng trách cậu không biết bầu trời thật sự là như thế nào, mặc dù số lần cậu đi phi hành khí không ít, nhưng hầu như lần nào đi cậu cũng đều ngồi ở chỗ của mình, mà của sổ của phi hành khí cũng rất nhỏ, đều ở những nơi bí mật. Có thể nói, ngoại trừ phi công thì không có người nào có thể nhìn thấy thế giới này ở trên không.

Trầm Trì “Ừ” một tiếng, “Mỗi ngày vào lúc này, bầu trời sẽ biến thành màu hoa mân côi. Nghe nói trước khi đại nạn giáng xuống, chỗ nào trên địa cầu cũng đều có thể nhìn thấy bầu trời như vậy. Nhưng bây giờ… Chỉ có thể bay lên không trung mới có thể nhìn thấy được.”

Nghê Vũ nhúc nhích một chút trong phạm vi rất nhỏ, trang phục tác chiến của hai người dính vào nhau, phát ra tiếng ma sát vừa nhỏ vừa thân mật.

Nghê Vũ nhìn Trầm Trì ở khoảng cách rất gần, “Tiên sinh.”

“Hửm?”

“Vì ngài muốn nhìn bầu trời màu hoa mân côi nên mới đi cùng chúng tôi đến đường hầm không gian C075 sao?”

Dường như Trầm Trì bị câu hỏi này chọc cười, âm thanh và khí tức bao phủ bên tai Nghê Vũ, quả thực giống như đang cào cậu vậy.

Nghê Vũ chịu không nổi rụt cổ lại.

“Tôi như thế này có bị xem là người chẳng phân biệt được chuyện công và tư hay không?” Trầm Trì cười nói.

Nghê Vũ xoay người lại hoàn toàn, cậu đưa lưng ra ngoài cửa sổ có bầu trời màu hoa mân côi cao vời vợi, chăm chú nhìn vào mắt Trầm Trì, “Vậy ngài… Ngài đến đây là vì tôi sao?”

 

Hết chương 19.

 

Chương 20.

Trầm Lạc – Chương 19.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên