Trầm Lạc – Chương 24.

 

Chương 24: THỂ LỰC KHÔNG ĐỦ.

 

 

Vào năm 231 tính theo lịch của “Tiêu Ngạn”, bên trong Tập đoàn quân sự Đông Hoàn đã xảy ra hai sự kiện, nói lớn cũng không lớn mà nói nhỏ cũng không nhỏ chút nào —

 

Thứ nhất là, thiếu tướng Trầm Trì chính thức đệ đơn lên ban lãnh đạo căn cứ, xin từ chối tiếp nhận chương trình cưỡng chế hôn phối; Thứ hai là, người ký sinh ở vùng Đông nam “Tiêu Ngạn” bạo động với quy mô lớn chưa từng có, người đứng đầu chính là Tình Sênh, trước đây đã từng là một thượng tá của Quân đoàn cơ động 97 ở doanh trại 009.

 

Cả hai việc này đều có vô số mối liên hệ với Nghê Vũ.

 

Khoảng chục năm về trước thì cái tên Tình Sênh ở trong quân đội chính là một trong những gương mặt thành công tiêu biểu nhất. Ông ta sinh ra ở một doanh trại quân đội phía nam xa xôi hẻo lánh, từng bước từng bước thăng tiến, từ một binh lính bình thường thăng tiến dần thành một sĩ quan cao cấp thống lĩnh cả một quân đoàn cơ động. Chỉ còn một bước nữa thôi là ông ta đã có thể trở thành thiếu tướng.

 

Tai họa cướp đi sinh mạng con người, cũng cướp luôn quyền bình đẳng, quyền lực tập trung một lần nữa thống trị trên tinh cầu chỗ nào cũng tàn tạ này, trong quân đội có rất nhiều sĩ quan là dân thường, nhưng từ thiếu tướng trở lên thì đã hoàn toàn bị giai cấp thống trị lũng đoạn. Tình Sênh là người có hi vọng trở thành thiếu tướng dân thường duy nhất kể từ lúc liên minh “Tiêu Ngạn” thành lập cho tới giờ.

 

Thế nhưng, trong một lần chiến đấu chẳng hề kịch tính lắm thì Tình Sênh bị nhiễm virus, trải qua quá trình giải phẫu ký sinh rồi “May mắn” trở thành người ký sinh Kền kền khoang cổ.

 

Sống thì vẫn còn sống, thế nhưng quân hàm “Thiếu tướng” đối với ông ta đã trở thành giấc mộng vĩnh viễn không bao giờ có được nữa.

 

Dựa theo quy định của quân đội thì người ký sinh không thể lãnh đạo Quân đoàn cơ động, ông ta bị loại bỏ bởi lý do “An dưỡng”, mặc dù vẫn còn tiếp tục ở lại trong quân đoàn, thế nhưng lại mất đi tất cả quyền chỉ huy tác chiến.

 

Vào năm thứ ba sau khi ông ta trở thành người ký sinh, Tình Sênh đã đi khỏi doanh trại 009, từ đó không rõ tung tích nữa. Lúc ông ta rơi vào tầm ngắm của quân đội một lần nữa là lúc ông ta đã dẫn dắt quân phản loạn người ký sinh chiếm lĩnh được doanh trại 107 ở vùng đông nam bộ.

 

Bên trong đội quân tinh nhuệ của ông ta, tất cả đều là người ký sinh rời đi từ quân đội.

 

Những người này đã nỗ lực hết mình vì “Tiêu Ngạn”, nhưng chỉ vì bị lây nhiễm mà phải dùng thân phận người ký sinh để sống, họ bị xem thường, bị phân biệt đối xử.

 

Từ hình ảnh tác chiến trên tiền tuyến truyền về, Nghê Vũ thấy được một khuôn mặt không thể quen thuộc hơn.

 

“Huấn luyện viên không đầu” .

 

“Huấn luyện viên không đầu” cũng không phải là thật sự không có đầu. Theo như Nghê Vũ biết thì, trước khi bị nhiễm virus, ông là chiến sĩ tinh anh của tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, trong một lần viễn chinh nơi hoang mạc bị chân của sinh vật biến khổng lồ tước mất nửa bên đầu.

 

Với thương thế như vậy thì chắc chắn sẽ phải chết, cách duy nhất để giữ mạng sống là để cho virus ăn mòn cơ thể.

 

“Huấn luyện viên không đầu” không còn lựa chọn nào khác nên chỉ có thể đánh cược với ông trời một lần.

 

Cuối cùng, ông ta thắng. Virus đã cứu sống ông, ông còn tìm được gien phù hợp với một con nhện để tiến hành giải phẫu ký sinh.

 

Thế nhưng sau khi giải phẫu thành công, “Huấn luyện viên không đầu” lại không thể nào chấp nhận được bản thân mình đã thực sự trở thành người ký sinh, ông ta rời khỏi Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, đến chỗ lánh nạn dưới lòng đất, huấn luyện cho những đứa trẻ được sinh ra từ tử cung nhân tạo.

 

Trong đó có cả Nghê Vũ, tất cả những đứa trẻ ở bên trong chỗ tránh nạn đều bị “Huấn luyện viên không đầu” có nửa cái đầu người cùng với hình dạng nhện doạ cho khóc thét. Trong ấn tượng của Nghê Vũ thì, “Huấn luyện viên không đầu” rất âm trầm, rất nghiêm túc, không thích nói đạo lý, không có tình người, nhưng cũng có đôi khi “Huấn luyện viên không đầu” rất dịu dàng, ông kể cho bọn nhỏ biết thế giới bên ngoài như thế nào, kể về những chiến trường mà mình đã từng chinh chiến qua.

 

Lần cuối cùng Nghê Vũ nhìn thấy “Huấn luyện viên không đầu” là từ mấy năm trước kia, khi đó cậu mới 16 tuổi, lúc cậu rời khỏi chỗ lánh nạn dưới lòng đất, gia nhập quân đội.

 

Mấy năm gần đây, thỉnh thoảng cậu cũng có nhớ tới “Huấn luyện viên không đầu”, thế nhưng lúc thấy ông trên màn ảnh cậu mới phát hiện ra rằng, hình như mình đã quên mất khuôn mặt của “Huấn luyện viên không đầu” rồi.

 

Tình báo nói, Phong Nguyệt – là tên của “Huấn luyện viên không đầu” — đã cấu kết với Tình Sênh từ rất lâu rồi, lúc còn ở chỗ lánh nạn dưới lòng đất ông ta đã bồi dưỡng cho Tình Sênh ít nhất cũng hơn ba trăm chiến sĩ.

 

Tất cả những quân nhân từng được “Huấn luyện viên không đầu” huấn luyện đều bị bắt hết để tiếp nhận điều tra. Ngay cả Nghê Vũ và Lâm Suyễn cũng bị liên lụy. Chẳng qua là, bọn họ bị bắt không lâu thì được thả ra, bởi vì tất cả bộ đội đặc chủng của “Sí Ưng” đều được Trầm Trì đảm bảo.

 

Dù vậy, tình cảnh của Nghê Vũ cũng hết sức khó xử, bởi vì cậu không những là học trò của “Huấn luyện viên không đầu” mà cậu lại còn là một người ký sinh.

 

Giai cấp cầm quyền hoàn toàn có thể tước đi quân hàm của cậu, thậm chí còn có thể tống cậu vào nhà tù quân sự.

 

Thế nhưng, cậu lại nhận được mệnh lệnh xuất chinh.

 

Trầm Trì mặc một thân quân trang màu đen nghiêm chỉnh, vẻ mặt anh trang nghiêm đứng trước mặt cậu, truyền đạt lại mệnh lệnh của Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng.

 

“Để em đi hả?” Trong lòng Nghê Vũ có trăm ngàn câu hỏi, “Nhưng em là….”

 

Em là người ký sinh, phe bên đó còn có huấn luyện viên của em, cứ coi như lãnh đạo trong quân đội không lo lắng với năng lực của em, vậy chẳng lẽ cũng không lo lắng em lâm trận phản bội sao?

 

Nét mặt Trầm Trì thoáng qua nụ cười rất nhẹ, “Đây là cơ hội tuyệt vời để em chứng minh bản thân mình, có muốn nắm lấy cơ hội này hay không, có thể chắc chắn thành công hay không còn phải xem biểu hiện của em nữa.”

 

Nghê Vũ giật mình, “Chứng minh điều gì?

 

Trầm Trì nói: “Có lẽ em nên tự mình suy nghĩ. Đi theo tôi, đưa cho em một món vũ khí hài lòng.”

Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng có bộ phận chuyên môn nghiên cứu về vũ khí, chế tác ra những món vũ khí phù hợp cho từng chiến sĩ.

 

Nghê Vũ nhận một đôi vòng tay phát ra thứ ánh sáng u ám từ tay Trầm Trì, cậu kinh ngạc hỏi: “Đây là?”

 

“Giáp cốt tác chiến.” Trầm Trì nói: “Đeo nó vào, thử một lần xem.”

 

Nghê Vũ biết giáp cốt tác chiến là vì lúc còn ở chỗ lánh nạn dưới lòng đất có nghe “Huấn luyện viên không đầu” nói qua. Nhưng loại trang bị này có chi phí cực kỳ cao, không phải chiến sĩ nào cũng có thể sở hữu được, chúng nó có một bộ thuật toán và chương trình độc nhất vô nhị, được chế tác từ vật liệu trao đổi từ hành tinh N-37, sau khi kết hợp rồi nó có thể hoàn toàn dung nhập thành một với cơ thể người dùng.

 

Nghê Vũ duỗi hai tay ra, nhìn Trầm Trì đeo hai chiếc vòng vào tay mình, hai má cậu nóng bừng thật không đúng lúc.

 

Trầm Trì liếc mắt nhìn cậu, “Lại đang suy nghĩ đến cái gì?”

 

Nghê Vũ hạ thấp giọng, “Động tác mới nãy của ngài giống như đang đeo nhẫn cho em vậy.”

“Ha!” Trầm Trì cười thành tiếng, “Tôi lại thấy giống như mang còng tay hơn.”

 

Nghê Vũ nói: “… Ngài thật chẳng lãng mạn gì cả.”

 

Vừa dứt lời, cổ tay cậu liền cảm nhận được nhiệt độ khác thường.

 

Nghê Vũ cúi đầu nhìn, chỉ thấy ánh sáng màu đen lấy vòng tay làm trung tâm tản ra bốn phía.

 

Thứ ánh sáng này cậu đã từng gặp qua, hơn nữa còn mới nhìn thấy không lâu — đó chính là ánh sáng bao phủ đường hầm không gian C075, thứ ánh sáng vặn vẹo!

 

Một loại vật chất hiếm thấy tựa như sương mù đến từ một vũ trụ khác bao trùm cơ thể cậu, nối liền kinh mạch của cậu, tựa như đã trở thành một lớp da khác của cậu vậy.

 

Lúc ánh sáng màu đen tản ra, cậu nhấc hai tay lên, cử động mười ngón tay.

 

Cậu nghĩ sẽ có cảm giác trói buộc nhưng lại hoàn toàn bất đồng, không những giáp cốt không ảnh hưởng đến độ linh hoạt của cậu, mà còn khiến cậu cảm nhận được một loại thoải mái kỳ dị, vả lại kết cấu của giáp cốt là kim loại lưu động, nhẹ như không khí.

 

Thử làm động tác bay vút lên trời cao, cậu kinh ngạc phát hiện ra dù là độ cao khi nhảy hay tốc độ công kích gì cũng đều xa hơn so với trước đây.

 

“Hài lòng không?” Trầm Trì hỏi.

 

Nghê Vũ thích đến nỗi không nỡ buông tay, “Tiên sinh, thực sự là cho em hả?”

 

Trầm Trì nói: “Căn cứ vào dữ liệu cơ thể em mà chế tác, không chỉ có hình người mà còn có trạng thái hình báo, người khác không thể sử dụng được.”

 

Sau một tiếng động thật nhỏ, kim loại giáp cốt như một dòng nước chảy vào bên trong vòng tay, tựa như nó vốn dĩ chưa từng tồn tại, Nghê Vũ khó nén được hưng phấn, “Ngài đã tốn bao nhiêu tiền?”

 

Trầm Trì trêu chọc nói: “1000 đồng vàng.”

 

Mặc dù đối với nghiên cứu phát minh vũ khí thì một chữ bẻ đôi Nghê Vũ cũng không biết, thế nhưng cậu biết một bộ giáp cốt như vậy có thể bán với giá trên trời, 1000 đồng vàng chỉ sợ ngay cả xương cánh tay cũng mua không nổi.

 

“Bộ giáp cốt này có thể giúp thể lực của em tiêu hao ở mức thấp nhất.” Trầm Trì nói tiếp: “Nói cách khác, nó có thể giải quyết được vấn đề sau khi em chiến đấu xong thì thể lực không đủ.”

 

Đuôi mắt Nghê Vũ cố gắng kéo căng, hai bên tai cậu đang chuyển đỏ, lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.

 

“Ngài… Ngài muốn nói đến việc gì!”

 

Thể lực không đủ?

 

Thể lực không đủ!

 

Thú tính đang chảy xuôi bên trong dòng máu của người ký sinh, bình thường, dục vọng của bọn họ sinh sôi và phát triển mạnh hơn rất nhiều so với con người, thậm chí có một số người ký sinh còn phát tình tựa như động vật, nhưng động vật và con người đều có thể sinh sản, còn người ký sinh thì lại không được.

 

Nghê Vũ đã tơ tưởng đến Trầm Trì từ rất lâu rồi, sau ngày trở về từ bãi biển, sự nóng nảy đó càng không cách nào ức chế được.

 

Ánh sáng trong thư phòng vẫn dịu dàng như trước đây, ở nơi đó Nghê Vũ đã học diễn thuyết như thế nào với Trầm Trì, đã biến thành báo săn để cho Trầm Trì vuốt ve bộ lông mềm mại của mình ra sao, thế nhưng lần này lại không giống với bất kỳ lần nào trước đó.

 

Trầm Trì rũ mắt hỏi cậu: “Có việc?”

 

Nghê Vũ hít hít mũi, “Có.”

 

“Hửm?”

 

“Em muốn…Làm tình… với ngài!”

 

Hết chương 24.

Chương 25.

Trầm Lạc – Chương 24.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên