Trầm Lạc – Chương 28.

 

 

Chương 28: THÍCH EM?

 

 

Nghê Vũ muốn lắc đầu, nhưng mà Trầm Trì lại dùng sức cho nên cậu không nhúc nhích được, đành phải mím mím môi.

 

Trầm Trì buông cậu ra, thở dài, “Cả Tình Sênh lẫn Phong Nguyệt đều còn sống, bọn họ đều được đưa đến Sở nghiên cứu bệnh độc. Phòng thực nghiệm cũ cũng không bị phá hỏng.”

 

Nói xong, Trầm Trì nhìn về phía Nghê Vũ, “Tất cả đều là công lao của em.”

 

Nghê Vũ nhướn nhướn đuôi chân mày.

 

Trầm Trì yên lặng trong chốc lát rồi nói, “Có biết vì sao em nhận được mệnh lệnh là oanh tạc mà không phải bắt sống thủ lĩnh quân phản loạn không?”

 

Nghê Vũ gật đầu, “Bởi vì nhiệm vụ bắt sống có thể thất bại còn nguy hiểm rất lớn.”

 

“Những năm gần đây, hiểu biết của chúng ta đối với cánh rừng sương mù này không nhiều lắm, phòng thực nghiệm cũ lại nằm ở nơi sâu xa nhất trong rừng, nơi đó có vô số sinh vật biến dị đang ẩn náu. “Trầm Trì nói: “Có lẽ, bản thân cánh rừng này đã trở thành sinh vật biến dị khổng lồ từ rất lâu rồi. Bắt sống Tình Sênh và Phong Nguyệt tất nhiên là quan trọng, thế nhưng cân nhắc đến được và mất thì, ‘Sí Ưng’ là một trong những lực lượng tác chiến quan trọng nhất của ‘Tiêu Ngạn’, không thể tổn hại ở đây được.”

 

Nghê Vũ rũ mắt, “Là em kích động.”

 

“May mà trước lúc kích động em còn biết giao quyền chỉ huy lại cho Lâm Suyễn.” Trầm Trì nói: “Có phải là tôi nên khen em một chút không?”

 

Nghê Vũ dùng dư quang liếc nhìn Trầm Trì, cậu làm bộ nói: “Sau này em nhất định sẽ không cãi lại quân lệnh lần nào nữa!”

 

Trầm Trì liếc mắt nhìn cậu, sau đó đưa tay lên xoa nhẹ đầu cậu, “Đúng là nhóc con thích gây chuyện mà.”

 

Quá trình quét hình kết thúc, kết quả chẩn đoán đồng thời được truyền tới thiết bị liên lạc cá nhân của Nghê Vũ và Trầm Trì.

 

Cũng không có vấn đề gì lớn, chỉ là tiêu hao thể lực quá nhanh trong một thời gian ngắn khiến cho cơ năng hỗn loạn, vậy nên cần phải nghỉ ngơi.

 

Trầm Trì nói: “Được rồi, những chuyện còn lại em không cần phải quan tâm, tôi sẽ xử lý.”

 

Phi hành khí bay về hướng doanh trại thủ đô, tâm tình Nghê Vũ cũng chậm rãi bình tĩnh trở lại từ trong chiến đấu sôi trào.

 

Trong những lời Tình Sênh nói với cậu, có một câu cậu càng nghĩ càng cảm thấy hoang mang.

 

Theo cậu biết thì, do Lam Tinh phu nhân không tìm được vật dẫn phù hợp mới không thể tiến hành giải phẫu ký sinh, cuối cùng ra đi trong dằn vặt của virus.

 

Thế mà ý tứ của Tình Sênh lại là, lúc đó đã tìm được vật dẫn rồi nhưng bản thân Lam Tinh phu nhân không muốn tiến hành giải phẫu.

 

Có phải sự thật là như vậy không?

 

Lúc đó Lam Tinh phu nhân là thống soái cao nhất của Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, nếu như trở thành người ký sinh rồi thì bà còn có thể tiếp tục thống lĩnh Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng nữa không?

 

Nghê Vũ càng nghĩ càng cảm thấy sự việc không đơn giản.

 

Sóng gió do người ký sinh ở đông nam đã bình ổn trở lại, Nghê Vũ không thể tránh được việc bị cách ly điều tra vì giai đoạn cuối cùng đã tự ý hành động.

 

Bất quá, cậu làm cái gì cũng rõ ràng như ban ngày, cũng nhờ có cậu, cho nên quân đội mới bắt sống được Tình Sênh và Phong Nguyệt. Tính mạng của bọn họ không quan trọng, thế nhưng hình thức biến dị cấp cao trên người bọn họ lại là bản mẫu quý giá đối với quá trình nghiên cứu virus.

 

Nghê Vũ nhận được một huân chương quân công do tập đoàn quân sự “Đông hoàn” khen thưởng.

 

Đương nhiên, lúc vấn đề này giải quyết thì một vấn đề khác lại xuất hiện.

 

Lúc Trầm Trì từ chối tiến hành chương trình cưỡng chế hôn phối thì đội 1 đã bàn tán xôn xao, nhưng khi đó quân phản loạn đang chiếm lĩnh doanh trại 107, cho nên mấy chuyện bát quái rất nhanh đã bị chuyện nghiêm túc áp chế.

 

Bây giờ chuyện nghiêm túc đã được giải quyết xong, trong quân đội lại bắt đầu nghị luận vì sao Trầm Trì lại không muốn kết hôn.

 

“Chắc chắn là Thiếu tướng muốn kết hôn rồi, chỉ là ngài ấy không muốn bị nhét cho một người mình không thích.” Tranh Lạc vỗ tay cái bộp, “Thấy thiếu tướng kiên quyết như vậy, tôi nghĩ là do ngài ấy đã có người mình thích rồi.”

 

Lâm Suyễn là tên không thiết tha gì đến tình yêu nói, “Không muốn kết hôn thì không kết hôn chứ sao. Kết hôn có cái gì vui? Nếu là tôi thì tôi cũng sẽ không kết hôn, kết hôn còn không thú vị bằng đánh nhau!”

 

Thuần An nói: “Hai người bình thường dù không có xung đột gì nhưng lúc kết hôn rồi vẫn phải đánh nhau mà.”

 

Tranh Lạc đã cười ha hả, mà Lâm Suyễn vẫn nghe không hiểu, “Kết hôn rồi thì đánh cái gì nữa? Đánh lão bà hả? Đó là bạo lực gia đình nha!”

 

Thuần An vỗ đầu y, “Mệt cho cậu còn là một lãnh đạo nhỏ, ngay cả việc này mà cũng không biết? Tất nhiên là đánh nhau ở trên giường rồi.”

 

Thanh niên tốt đơn thuần Lâm Suyễn nóng máu, câm nín nửa ngày mới quay qua tìm Nghê Vũ, “04 là lãnh đạo lớn nè, 04 cũng có biết đâu?”

 

Nghê Vũ lắp bắp, “Tôi… tôi biết.”

 

Cả đám người cười vang.

 

“Nói vậy, lần trước chúng ta đặt cược không tính được rồi.” Tranh Lạc mở danh sách đặt cược lần trước trên thiết bị liên lạc cá nhân ra nhìn một chút, cậu ta cười rộ lên, “Ha ha ha, 04 đặt cược 1000 đồng vàng, đặt cược chính là… Người đưa tai cho thiếu tướng vò. 04 của chúng ta đúng là người ngây thơ muốn làm từ thiện.”

 

Nghê Vũ: “…”

 

“Đặt lại đi đặt lại đi.” Tranh Lạc nói: “Lần này đặt cược xem người thiếu tướng thích là ai. 04, cậu là đội trưởng, cậu nói trước đi.”

 

Nghê Vũ có chút buồn bực, “Tôi vẫn không thay đổi.”

 

“Không thay đổi? Vẫn là ‘người đưa tai cho thiếu tướng vò’ á hả?” Tranh Lạc kinh ngạc, “Cậu thật sự muốn làm từ thiện à?”

 

Thuần An nhấc tay, “Vậy tôi theo 04.”

 

“Cậu…” Tranh Lạc đang muốn mắng Thuần An là có khùng hay không thì bỗng nhiên đả thông hai mạch nhâm đốc, cậu ta vỗ tay lên bàn một cái, “Đệt! Hình như tôi đã hiểu ra gì đó rồi”

 

Mí mắt Nghê Vũ giật giật ít nhất cũng mười lần.

 

Vừa nhấc mắt lên đã nhìn thấy đôi mắt Tranh Lạc như hai cái đèn pin chiếu thẳng vào cậu, “Các anh em, chúng ta đã bỏ qua người bên cạnh chúng ta rồi!”

 

Thuần An tự nhủ: “Tôi không hề bỏ qua à nha, con bà nó tôi đã phát hiện ra từ sớm rồi.”

 

“Khó trách cậu dám đặt cược 1000 đồng vàng, bởi vì ‘Người đưa tai cho thiếu tướng vò’ chính là cậu!” Giọng nói của Tranh Lạc vang dội, vang vọng khắp sân huấn luyện Đội 1 của “Sí Ưng”.

 

Lâm Suyễn kinh hãi, “Cái gì, cậu muốn kết hôn với thiếu tướng?”

 

Con trai của thủ lĩnh Hàn Yếm kết hôn với một người ký sinh. Tin tức chính thức còn chưa ra lò, mà tiểu đạo bát quái đã truyền khắp hang cùng ngõ hẹp ở doanh trại thủ đô.

 

Đồng thời cũng xuất hiện một tin đồn khác đó chính là — quân đội kiêng kỵ người ký sinh nắm nhiều thực quyền trong tay, cho nên muốn dùng hôn nhân để trói buộc đội trưởng Đội 1 tuổi trẻ tài cao của “Sí Ưng”.

 

Video Nghê Vũ cùng Tình Sênh và Phong Nguyệt giao chiến đã được cởi bỏ lệnh cấm, hình ảnh đó được công chiếu rộng rãi trong quân đội và dân gian.

 

Tình Sênh và Phong Nguyệt là nhân vật hung ác cỡ nào, chỉ cần là người ở doanh trại thủ đô và doanh trại 009 đủ lâu thì không thể không biết đến. Vậy mà Nghê Vũ lại có thể lấy một địch hai, thiếu chút nữa là trực tiếp giết chết Tình Sênh.

 

Mặc dù con nhện khổng lồ là do đạn năng lượng của phi hành khí tiêm kích chế ngự, thế nhưng, xem hình ảnh chiến đấu thì Nghê Vũ không phải không có năng lực lật ngược tình thế chế ngự Phong Nguyệt.

 

Nhất thời, đã bắt đầu có người gọi Nghê Vũ là “chiến sĩ mạnh nhất”.

 

Việc Tình Sênh lãnh đạo người ký sinh phản loạn không phải chỉ có ở mỗi vùng biên cảnh của “Tiêu Ngạn”, mà ở hai liên minh  — “Thiên Vĩ” và “Vực sâu” — cũng đã xuất hiện phản loạn với hình thức tương tự.

 

Từ đầu cho đến giờ con người và người ký sinh vẫn luôn sống nương tựa lẫn nhau, nay đã trở thành không tin tưởng lẫn nhau.

 

Quân đội cần sự cường đại của các chiến sĩ người ký sinh, nhưng cũng sợ bọn họ mạnh mẽ quá mức, không thể khống chế được bọn họ.

 

Ngay cả một người dân bình thường cũng hiểu được, một khi người ký sinh trở thành “chiến sĩ mạnh nhất” thì bắt buộc phải bị ràng buộc.

 

Nghê Vũ cực kỳ không thích cách nói này.

 

Cậu hi vọng Trầm Trì thật sự thích cậu cho nên mới từ chối tiếp nhận chương trình cưỡng chế hôn phối.

 

Nhưng cậu vẫn chưa hỏi qua Trầm Trì.

 

Chuyện còn xấu hổ hơn cậu cũng đã làm rồi, thế nhưng vấn đề này cậu lại không thể mở miệng được.

 

Ở phía đông của doanh trại thủ đô có một tòa nhà khổng lồ, tất cả những gì có liên quan tới nghiên cứu bệnh độc đều tập trung ở nơi đó.

 

Nghê Vũ đang ở một khu quan trắc trong đó, cậu đến để gặp “Huấn luyện viên không đầu” lần cuối.

 

“Huấn luyện viên không đầu” đã không thể biến đổi giữa trạng thái hình người và thú, ông ta chỉ có thể vĩnh viễn ở trong hình dáng một con nhện, tựa như một con quái vật khủng bố.

 

“Cậu thấy không, số mệnh cuối cùng của người ký sinh vẫn là bị con người lợi dụng.” hơi thở của “Huấn luyện viên không đầu” rất mong manh, “Bọn họ giải phẫu cơ thể tôi, lấy virus từ trên người tôi ra, quét hình thần kinh của tôi… Vốn dĩ con người không có cảm tình gì với người ký sinh, dù cho cậu đã từng vì bọn họ trả giá nhiều hay ít thì cậu cũng chỉ là công cụ của bọn họ mà thôi.”

 

Nghê Vũ nhìn “Huấn luyện viên không đầu”, đột nhiên cậu cảm thấy không đành lòng.

 

“Huấn luyện viên không đầu” nói: “Cậu sẽ hối hận. Con người hoàn toàn không đáng giá để đi theo, xưa nay bọn họ luôn là kẻ yếu, nhưng vì biết cách lợi dụng tất cả cho nên mới có thể đứng được trên đỉnh.”

 

“Cậu sẽ hối hận.”

 

“Cậu sẽ hối hận.”

 

“Cậu nhất định sẽ hối hận!”

 

Giọng nói của “Huấn luyện viên không đầu” lạnh lẽo không cảm xúc tựa như kim loại vang vọng khắp khu quan trắc, Nghê Vũ cảm thấy cả người lạnh lẽo.

 

Nhưng vào lúc đó, trên cổ tay cậu lại truyền đến cảm giác ấm áp không có cách nào làm lơ được.

 

Cậu cúi đầu nhìn, thấy vòng tay mình đang đeo phát sáng từ tận nơi sâu kín nhất, tựa như đang an ủi cậu vậy.

 

Vòng tay là Trầm Trì đưa cho cậu, lúc chiến đấu hỗ trợ cậu, bảo vệ cậu, lúc tâm tình cậu không vui còn có thể an ủi cậu.

 

Nghê Vũ ra tới bên ngoài sở nghiên cứu, bỗng nhiên rất muốn được gặp Trầm Trì.

 

Từ sau khi chuyện bát quái ở doanh trại thủ đô truyền ra xong, cậu chưa từng nhìn thấy Trầm Trì lần nào, có mấy lần cậu đến Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, nhưng lần nào cũng được báo cho biết là thiếu tướng được mời đến phòng nghị sự trung tâm ở tập đoàn quân sự “Đông hoàn” rồi.

 

Nghe tới “Phòng nghị sự” thì cứ nghĩ là một nơi tương đối nhỏ, nhưng trên thực tế lại là một khu vực cấm được canh gác nghiêm ngặt, không phải là nơi mà chiến sĩ có cấp bậc như cậu có thể vào.

 

Tạm thời không có nhiệm vụ nên Nghê Vũ đi đến nhà Trầm Trì, dự định sẽ chờ Trầm Trì về như lần trước.

 

Nhưng cửa phía sau cậu lại tự động mở ra, AI dùng giọng điệu mười phần sung sướng nói: “Mời vào! Mời vào!”

 

“Hình như em có chuyện muốn hỏi tôi.” Hai giờ sau Trầm Trì trở về.

 

Nghê Vũ há miệng, lời chưa kịp ra khỏi miệng thì câu hỏi cất lên lại là một vấn đề khác.

 

“Lúc ở trong rừng sương mù đánh nhau với Tình Sênh, ông ta có nói cho em biết một chuyện.” Nghê Vũ nhìn vào mắt Trầm Trì, “Có liên quan đến Lam Tinh phu nhân.”

 

Phản ứng của Trầm Trì rất lãnh đạm, “Ông ta nói với em là mẹ tôi không phải chết vì tìm không được vật dẫn mà chết vì không muốn trở thành người ký sinh, cho nên đã bỏ qua cơ hội được sống?!.”

 

Nghê Vũ có chút áy náy, cảm thấy mình không nên hỏi về vấn đề này.

 

Trầm Trì đi về phía sân thượng, hai tay đặt lên lan can, ngước mắt lên nhìn bầu trời giả tạo trên không trung, “Hoàn toàn ngược lại, mẹ tôi không nghĩ rằng việc trở thành người ký sinh là điều hỗ thẹn, cả đời bà đã nỗ lực đấu tranh cho quyền lợi của các chiến sĩ người ký sinh.”

 

Nghê Vũ nhìn sườn mặt Trầm Trì.

 

“Bà vẫn luôn lạc quan chờ đợi vật dẫn.” Khóe môi Trầm Trì hiện lên nụ cười có chút bất đắc dĩ, “Thậm chí bà còn nói với cấp dưới của mình rằng, nếu giải phẫu ký sinh thành công thì bà vẫn sẽ tiếp tục chỉ huy chiến đấu.”

 

Trong đầu Nghê Vũ bỗng nhiên chợt lóe lên một ý nghĩ, cậu mơ hồ hiểu được.

 

Gân xanh hiện rõ lên mu bàn tay Trầm Trì, “Là do cha tôi bí mật sửa ghi chép gien ghép đôi.”

 

“Cho nên…” Nghê Vũ nói: “Cho nên vốn dĩ Lam Tinh phu nhân có thể cứu được? Có vật dẫn phù hợp với gien của bà?”

 

Trầm Trì dừng một chút, “Nếu như bà được cứu thì những người đứng đầu phải làm sao? Cho phép một người ký sinh nắm giữ Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng? Hay là thay bà thành một người khác?”

 

Nghê Vũ tức giận nói: “Tại sao bọn họ có thể đối xử với Lam Tinh phu nhân như vậy?”

 

“Bọn họ có thể, bởi vì bọn họ là những người có thực quyền ở ‘Tiêu Ngạn’. Tất cả những quy củ đều là do bọn họ lập ra.” Trầm Trì bình tĩnh nói: “Không ai có thể cãi lời bọn họ được.”

 

Nghê Vũ nện một quyền lên lan can, vòng tay chạm vào lan can phát ra tiếng vang lanh lảnh.

 

Trầm Trì nghiêng người sang nhìn Nghê Vũ một lát rồi mới nói, “Kỳ thực điều em muốn hỏi không phải là chuyện này đúng không?”

 

Nghê Vũ giật mình, môi mím chặt rồi thả lòng, không kìm lòng được mà gọi: “Tiên sinh.”

 

Ánh mắt Trầm Trì tựa hồ như mang theo ý cười dịu dàng, “Hửm?”

 

“Ngài…” Rốt cục Nghê Vũ cũng nói ra, “Ngài kết hôn với em, không phải vì muốn trói buộc em mà là bởi vì… bởi vì thích em, đúng không?”

 

Hết chương 28.

 

Chương 29.

 

Trầm Lạc – Chương 28.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên