Trầm Lạc – Chương 3.

 

Chương 3. CÂY GÃI NGỨA.

 

Căn cứ dựa theo nhân khẩu của mỗi gia đình để phân phối chỗ ở, nhà có nhiều người thì chỗ ở sẽ lớn hơn, như Nghê Vũ thì chỉ có “một mình cơm no áo ấm” cho nên chỉ được phân cho một căn phòng nhỏ vuông vức, tựa như nhà container vậy.

 

Nhà vệ sinh và vòi hoa sen cùng một chỗ, nằm ở một góc nhỏ ở phía tây trong góc phòng.

 

Ngày xưa Nghê Vũ có thói quen thích tắm, chỉ cần không ra ngoài làm nhiệm vụ thì buổi tối sẽ nằm trong bồn tắm, rất thư thái mà ngâm mình, còn có thể biến từ hình người sang hình thú, cảm giác cực kỳ mãn nguyện và còn buồn ngủ.

 

Khi đó bồn tắm của cậu so với chỗ ở bây giờ còn lớn hơn, nơi này không có bồn tắm, vòi nước cũng chỉ là vòi hoa sen có kiểu dáng bình thường nhất, nhỏ nhất.

 

Nước nóng xối lên mặt, Nghê Vũ nhắm hai mắt lại, cố gắng không nghĩ đến những chuyện trước kia nữa.

 

Nhưng một khi đã nghĩ thì không thể dừng lại được.

 

Nước quá nóng, cậu xoay người, đưa lưng về phía vòi nước, vì vậy nước nóng bắn tung tóe, giội hết xuống vai cậu.

 

Nơi đó có một hình xăm lớn, kéo dài từ xương cụt đến xương hồ điệp rồi lên gáy. Mặc dù có mặc quần áo vào thì vẫn có thể nhìn thấy dây mây uốn lượn.

 

Dây mây có gai nhọn quấn quanh một con phượng hoàng đang giương cánh, lông và máu như những cánh hoa hồng rơi rớt, bay xuống, nhìn qua thật tàn khốc, thật đẹp đẽ, thật mạnh mẽ.

 

Mà vốn dĩ thứ xuất hiện ở chỗ đó cũng không phải là dây mây, không phải phượng hoàng.

 

Tất cả những người ký sinh sau khi phẫu thuật thành công, đều sẽ xuất hiện hoa văn ký sinh ở bất cứ vị trí nào trên thân thể họ, điều đó chứng tỏ động vật đã trao cho họ một cuộc sống mới.

 

Từ thời khắc hoa văn ký sinh xuất hiện, người ký sinh sẽ nắm giữ sinh mệnh của cả người lẫn thú.

 

Hoa văn ký sinh cực kỳ giống hình xăm, nhưng cũng không phải là hình xăm.

 

Ý thức của người ký sinh có đôi khi sẽ bị hoa văn ký sinh chi phối, làm ra những chuyện người bình không bao giờ làm.

 

Các chuyên gia y học đã giải thích cho hiện tượng này là tác dụng phụ sau giải phẫu.

 

Nghê Vũ giải phẫu rất thành công, sau khi giải phẫu được ba ngày thì trên xương hồ điệp của cậu xuất hiện hoa văn ký sinh, là hình báo săn mà cậu đã ký sinh.

 

Đó là một con báo săn rất đẹp có đôi mắt màu vàng óng, eo nhỏ, đuôi dài, chạy nhanh như một cơn gió, một tia chớp.

 

Ngay cả tiếng kêu cũng không giống như những con báo săn khác.

 

Nghê Vũ đã từng gặp nó.

 

Giải phẫu người ký sinh là giải phẫu tàn nhẫn nhất, tạo phúc cho con người nhưng lại thương tổn đến động vật.

 

400 năm trước, lúc virus bám vào vật chất trao đổi với vũ trụ song song qua đường hầm không gian đi vào địa cầu, chín phần nhân loại đều bị nhiễm, động thực vật bị lây nhiễm còn nhiều hơn.

 

Trong những người bị nhiễm virus, phần lớn bọn họ đều chết đi, một phần khác thì trở thành người biến dị. Chính phủ lúc đó còn chưa sụp đổ, những người biến dị đó bị quân đội tiêu diệt hoặc là đuổi đến nơi con người không thể sinh sống được.

 

Chỉ có một số cực kỳ ít người bị lây nhiễm nhưng không chết, cũng không bị biến dị, họ phải sống thoi thóp ở khu cách ly.

 

Sau đó, giải phẫu ký sinh xuất hiện.

 

Các nhà khoa học đã tiến hành cấy ghép gen của động vật khỏe mạnh và một số ít người may mắn sống sót, để cấy ghép được thì gen của người và động vật phải phù hợp, cho nên số lượng được cấy ghép đã ít càng thêm ít. Động vật khỏe mạnh bị tước đoạt đi mạng sống để cho con người ký sinh.

 

Một người bị nhiễm virus được giải phẫu thành công và sống sót cũng đồng nghĩa với một động vật vô tội bị giết chết.

 

Cách đây rất nhiều năm, trong một lần chấp hành nhiệm vụ thanh lý người biến dị, cậu xui xẻo bị nhiễm virus. Nhưng may mắn là cậu đã tìm được động vật có gen phù hợp để giải phẫu, đó là một con báo săn có đôi mắt màu vàng rực rỡ.

 

Cậu vẫn còn sống nhưng con báo săn kia thì đã chết rồi.

 

Bất quá, đến tận bây giờ cậu vẫn luôn tự hỏi, không biết bản thân mình chết đi hay là con báo săn kia? Mình là người hay là một con báo?

 

Phần lớn thời gian cậu vẫn duy trì bộ dạng con người như thế này, lấy thân phận chiến sĩ mạnh nhất ở căn cứ “Tiêu Ngạn” để chiến đấu – Người ký sinh mãnh thú có sức chiến đấu mạnh mẽ hơn con người rất nhiều. Ở những nơi như hang động sào huyệt Nhộng trùng kia, sức chiến đấu của Tắc Sắt phải nói là đứng đầu trong nhóm lính đánh thuê mà vẫn không thể ứng phó được, nhưng bản thân cậu thì có thể dùng sức mình giết chết Ngài khổng lồ, cuối cùng còn làm cả ngọn núi hoang sụp đổ. Nhưng cũng có đôi khi, ví dụ như lúc này, cậu cảm thấy bản thân mình chỉ là một con báo.

 

Cậu nhớ là trước đây mình không ghét mùi mồ hôi bốc ra từ trên người mấy tên đàn ông không tắm như bây giờ.

 

Trên thực tế, lúc chưa bị nhiễm virus, cậu cùng ăn cùng ở với các đồng đội của mình, cậu cũng không mẫn cảm với mùi vị như bây giờ.

 

Cậu cũng nhớ rõ, trước kia mình không thích ăn kẹo bông gòn như bây giờ.

 

Đó là thứ chỉ có mấy đứa trẻ con mới thích.

 

Bản thân cậu không có tuổi thơ ấu. Lúc còn ở chỗ lánh nạn dưới mặt đất, cậu và những đứa trẻ cùng trang lứa khác cùng nhau vùi đầu huấn luyện dưới sự chỉ dạy nghiêm khắc của huấn luyện viên “không đầu”.

 

Trước kia cậu cũng không phải đặc biệt thích tắm rửa.

 

So với thịt nhân tạo vị bò thì cậu vẫn thích dịch dinh dưỡng sền sệt như lòng trắng trứng hơn.

 

Bởi vì khi ăn vào, dịch dinh dưỡng như lòng trắng trứng kia dễ dàng hấp thu hơn.

 

Tất cả những thứ thích hay không thích đều xuất hiện sau khi phẫu thuật.

 

Con báo săn đã chết đi vì cậu kia chắc chắn là một con báo thích sạch sẽ.

 

Nghê Vũ vuốt vuốt nước trên mặt, thuận thế trượt ra phía sau, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve trên hình xăm.

 

Chắc cậu là người ký sinh duy nhất có hoa văn ký sinh bị che mất.

 

Bởi vì hoa văn ký sinh mang ý nghĩa người đó sẽ bị chi phối, mà bản thân cậu lại kiên quyết không để cho một con báo săn chi phối mình.

 

Hình xăm dây mây là ký hiệu của người nào đó.

 

Dây mây che phủ hoa văn ký sinh, biểu thị rất rõ ràng rằng cậu là của người đó.

 

Báo săn cho cậu cuộc sống mới không thể chi phối được cậu, chỉ có người kia mới có thể làm việc đó.

 

Vậy mà ba tháng trước, người kia đã không cần cậu nữa.

 

Hình xăm truyền đến một chút cảm giác đau đớn, cậu vô thức nhíu nhíu mày.

 

Đã qua lâu như vậy rồi, hình xăm sao lại đau chứ, cảm giác đau đớn lúc này có lẽ chỉ là ảo giác mà thôi.

 

Lúc bị xăm hình che đi hoa văn ký sinh, cậu đau đến muốn hôn mê.

 

Cậu lắc lắc đầu để cho nước đọng lại trên tóc chảy xuống.

 

Do vòi nước mở quá lâu nên máy tuần hoàn phát ra cảnh báo màu đỏ, một phút nữa nước nóng sẽ chuyển sang lạnh.

 

Lúc này Nghê Vũ mới phát hiện ra mình đã lãng phí quá nhiều thời gian, vào nhà tắm lâu như vậy mà còn chưa tắm sạch hết xà phòng trên người.

 

Cũng may là cậu đã gia nhập quân ngũ nhiều năm, không giống những người sống ở căn cứ làm gì cũng chậm rãi, một phút cũng đủ cho cậu tắm rửa sạch sẽ từ đầu tới chân.

 

Lúc bọt xà phòng đã trôi sạch thì nước lạnh cũng dội thẳng xuống đầu cậu.

 

Cậu bị lạnh đến sắp đông cứng, vội vàng vứt vòi nước sang một bên.

 

Nhiệt độ trong phòng được duy trì ở mức ổn định cho nên Nghê Vũ không cần mặc quần áo mà bước ra luôn.

 

Thói quen không thích mặc quần áo cũng xuất hiện sau khi cậu phẫu thuật.

 

Trước khi nằm xuống, Nghê Vũ nhìn tiền của mình bên trong thiết bị liên lạc cá nhân, mới vừa nhận được một khoản tiền, bây giờ có tổng cộng 401 đồng vàng. Nếu như ở căn cứ không làm gì thì một ngày tiêu không hết 3 đồng vàng, nhưng nếu tiêu xài như nước giống những lính đánh thuê đi tìm thú vui kia thì chỉ cần một buổi tối cũng phải tiêu mất 300 đồng vàng.

 

Nghê Vũ nằm úp sấp trên gối, dần dần khép mắt lại.

 

Trước đây, toàn bộ thành viên của đội đặc chủng “Sí Ưng” đều biết đội trưởng Nghê Vũ của đội một là một tên tham tiền, chỉ biết tích góp chứ không biết tiêu tiền.

 

Giờ cũng giống vậy.

 

Nghê Vũ nghĩ, 401 đồng vàng này đủ để cho cậu xài rất lâu, tạm thời không cần phải gấp gáp đi kiếm nhiệm vụ mới.

 

Gần mười phút sau, nhìn như cậu sắp ngủ thì tay phải lại mò xuống dưới gối sờ soạng nửa ngày, lấy ra một cây gãi ngứa làm bằng gỗ.

 

Cái này là cậu mua trên quảng trường trước khi đi động Nhộng trùng, tốn 16 đồng vàng.

 

Người bán cho cậu còn lấy ra một cái gãi ngứa có chạm trổ tốt hơn cái này, mà chế tác đẹp thì giá tiền cũng cao, cái quý giá nhất ở đó dù có giảm giá thì cũng mất đến 350 đồng vàng.

 

Cậu không do dự mà mua một cây tốt nhất.

 

Cây gãi ngứa có tay cầm nhỏ dài, cậu híp mắt nắm lấy, đưa lên gáy dùng sức cào, không lâu sau đã nghe được những tiếng hừ hừ thích thú từ trong cổ họng.

 

Trước đây, việc cậu thích nhất là sau khi tắm rửa và trước khi ngủ nằm bên cạnh người kia, được người kia gãi gãi sau gáy mình.

 

Gãi gãi một hồi là cậu có thể ngủ thiếp đi.

 

Bây giờ không có ai gãi cho, chỉ có thể mua một cây gãi ngứa tự mình gãi.

 

Dù sao thì cây gãi ngứa cũng không phải là tay của người kia, nắm cây gãi ngứa nửa ngày mà cậu còn chưa ngủ, trái lại còn rất tỉnh táo. Vươn mình ngồi dậy, cậu nhìn chằm chằm cây gãi ngứa một lát, quyết định ngày mai đi mua cây gãi ngứa có giá 350 đồng vàng kia về.

 

Mà nếu làm thế thì cậu phải đến chỗ quản lý lính đánh thuê để tìm nhiệm vụ thích hợp.

 

Hết chương 3.

 

Chương 4.

Trầm Lạc – Chương 3.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên