Trầm Lạc – Chương 31.

 

 

Chương 31: Tiên sinh.

 

 

Trầm Trì nhìn vào đôi mắt giống mình như đúc của Hàn Yếm, cũng chẳng buồn che đi sự chán ghét trên mặt mình.

 

Mãi một lúc lâu sau anh mới châm chọc nói: “Nếu tôi nhớ không lầm thì ông đâu có bao giờ quan tâm đến mấy việc nhỏ nhặt như vậy.”

 

Hàn Yếm hừ lạnh, “Việc nhỏ nhặt? Dù cho tinh cầu này có phát triển qua bao nhiêu giai đoạn đi nữa thì trọng trách của người cha với hôn nhân của con mình chưa bao giờ là việc nhỏ hết.”

 

“Đó chỉ là một con báo săn mà thôi.” Trầm Trì nói.

 

“Nhưng bạn đời trước của con chính là một người ký sinh báo săn.” Hàn Yếm trề môi, ông nói ra từng từ từng chữ hết sức bình thản, thế nhưng không hiểu vì sao khi nghe vào lại cảm nhận được có một chút uy nghiêm đáng sợ.

 

Tựa như là uy hiếp vậy.

 

“Ông đã quên mất mẹ của tôi, bạn đời của ông đã chết như thế nào rồi sao?” Trầm Trì bình tĩnh nói: “Có cần tôi nhắc lại một chút cho ông nhớ rằng, lúc mẹ tôi đang bị virus dằn vặt, có một con báo săn đã bầu bạn cùng bà không?”

 

Trên gương mặt kiêu ngạo giả tạo kia của Hàn Yếm bỗng nhiên xuất hiện vết nứt, “Lam Tinh…”

 

“Xem ra ông vẫn còn nhớ được tên của mẹ tôi.” Trầm Trì bật cười thành tiếng, “Mãi đến tận lúc mẹ tôi qua đời trong đau đớn không một ai có thể tưởng tượng được, bà ấy vẫn ôm hy vọng có thể mặc lại bộ quân phục một lần nữa. Nhưng mà…”

 

Trầm Trì híp mắt lại, ánh mắt anh nhìn cha mình như đang nhìn một thứ rác rưởi bẩn thỉu vậy, “Nhưng hy vọng của bà đã không thể thực hiện được. Rõ ràng trên thế giới này có vật dẫn thích hợp với bà, nhưng chồng bà lại…”

 

“Câm miệng!” Hàn Yếm lạnh lùng nói: “Đó là quyết định của phòng nghị sự!”

 

Đôi mắt đen nhánh của Trầm Trì như bị sương mù giăng kín, anh bước từng bước về phía trước, tiếng giày tác chiến gõ trên nền nhà trơn bóng vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, “Vốn dĩ chồng của bà có thể phản đối quyết định này. Nhưng ông đã làm gì?”

 

Trong lòng Hàn Yếm mơ hồ xuất hiện cảm giác sợ hãi nói không nên lời, khiến ông ta chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã không tự giác mà lui về phía sau một bước.

 

Ông là người đứng trên đỉnh quyền lực ở “Tiêu Ngạn”, từ trước đến giờ chỉ có bản thân ông khiến cho người khác phải cảm thấy sợ hãi, hình như ông đã quên mất “Sợ hãi” là gì từ rất lâu rồi.

 

Mà người khiến ông cảm thấy sợ hãi như vậy lại là con trai của ông, người duy nhất có tư cách kế thừa tất cả “Vinh quang” của ông.

 

Hàn Yếm nhận ra bản thân mình thất thố rất nhanh, ông đứng lại, sự chần chừ trong mắt bị đóng băng chỉ trong tích tắc, giờ chỉ còn lại sự yên lặng bất động.

 

Trầm Trì cũng dừng bước, anh hờ hững nhìn vào đôi mắt gần ngay trước mặt mình, “Chính ông đã giết chết mẹ tôi.”

 

“Thiếu tướng, hãy chú ý lời ăn tiếng nói của cậu.” Hàn Yếm đã thoát khỏi cảm giác sợ hãi lúc nãy, ông cũng khôi phục lại thái độ thong dong của một thủ lĩnh lúc đối mặt với thuộc hạ của mình, “Lam Tinh phu nhân đã dành cả đời mình để phụng sự cho ‘Tiêu Ngạn’, kẻ giết chết bà ấy chính là virus đã cướp đi tính mạng của hàng ngàn hàng vạn sinh linh. Bà ấy là một chiến binh anh dũng, ‘Tiêu Ngạn’ sẽ không bao giờ quên bà ấy.”

 

Trầm Trì dừng lại một chút, “Lúc nào cũng giở giọng bề trên như vậy không mệt à?”

 

Gân xanh trên cổ Hàn Yếm bắt đầu hiện lên vặn vẹo.

 

Chốc lát sau, Trầm Trì cười nhạo, nghiêng người lui lại phía sau, “Lúc đối mặt với những thủ lĩnh khác ông cũng căng thẳng như vậy à?”

 

Hàn Yếm không vui nhíu mày, “Căng thẳng?”

 

“Chẳng lẽ không đúng?” Trầm Trì nói: “Cũng không cần phải căng thẳng làm gì. Là do ông chủ động nhắc tới báo săn trước, vậy cho nên tôi cũng giải thích vì sao nó tồn tại mà thôi. Tất nhiên là việc này không thể tránh khỏi có liên quan đến Lam Tinh phu nhân được. Mà giá như ông có thể nhớ ra sớm một chút là đã từng có một con báo săn làm bạn với Lam Tinh phu nhân, chắc ông sẽ không mở miệng ra hỏi loại câu hỏi ngu xuẩn thế này đúng không?”

 

Môi Hàn Yếm mím lại thành một đường thẳng sắc bén.

 

Ông xoay người, quay lưng lại với Trầm Trì, đưa mắt nhìn xuống chúng sinh bên dưới.

 

Phòng hội nghị thượng đỉnh là tòa nhà phản trọng lực duy nhất ở “Tiêu Ngạn”, nó có tên là Phù Không đảo, nó đại biểu cho quyền lực tuyệt đối và hạn chế với bên dưới.

 

Lần nào Trầm Trì đến nơi này cũng có xúc động mạnh mẽ — muốn đem thứ đồ chơi này chôn xuống lòng đất, kể cả khi nó đại biểu cho những gì tàn nhẫn nhất.

 

“Tôi có một giả thiết vô nghĩa rằng.” Không chờ Hàn Yếm lên tiếng, Trầm Trì đã nói tiếp: “Từ khi kết quả gen ghép đôi của Lam Tinh phu nhân bị chỉnh sửa, ông chưa một lần đến thăm bà ấy. Ông bận rộn trăm công nghìn việc như vậy mà, lòng dạ lạnh lùng như vậy mà, sao có thể nhớ ra được con báo săn đã từng làm bạn với bà?”

 

“Được rồi.” Hàn Yếm nghiêng người lại, ánh nắng nhợt nhạt bên ngoài cửa sổ rọi vào, chiếu lên khuôn mặt ông một cái bóng tối đen.

 

Trầm Trì không muốn nhìn ông thêm một phút giây nào nữa, anh quay người rời đi.

 

 

Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng và Phòng hội nghị thượng đỉnh cách nhau cũng không xa, lúc Trầm Trì trở lại Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng thì gặp được một vị “Khách không mời mà đến”.

 

Bạn đời của anh, mỹ nhân tóc vàng Lộ Địch.

 

Trải qua hơn bốn trăm năm chém giết và dung hợp, thì hiện giờ trên địa cầu còn sót lại ba chính quyền quân sự tương đối ổn định, bao gồm “Tiêu Ngạn”, “Vực sâu” và “Thiên Vĩ” .

 

Lộ Địch đến từ liên minh “Thiên Vĩ”, cha cậu ta là thống soái tối cao của tập đoàn quân sự “Thiên Vĩ”. Mặc dù người nhà của cậu ta ai cũng đều nắm giữ chức vụ quan trọng trong quân đội.

 

Nhưng chỉ có một mình Lộ Địch là ngoại lệ.

 

Cậu ta sinh ra trong một gia đình có quân công hiển hách, nhưng lại chưa từng trải qua ngày nào trên chiến trường, chưa từng giết qua một sinh vật biến dị nào.

 

Ngoại trừ đẹp ra thì cậu ta không còn gì khác nữa.

 

Nhưng mà đẹp cũng có chỗ tốt của đẹp, ví dụ như là lợi thế để hai chính quyền lớn hợp tác với nhau chẳng hạn, vậy nên cậu ta bị đưa đến “Tiêu Ngạn” để trở thành bạn đời của Trầm Trì.

 

Cậu ta là một con người chân chính, và với trình độ phát triển khoa học kỹ thuật như hiện nay thì cậu ta thậm chí còn có thể sinh hạ đời sau cho Trầm Trì.

 

Lộ Địch mặc lễ phục quân đội màu trắng, cậu ta cười vẫy vẫy tay với Trầm Trì.

 

Màu trắng là màu đại biểu cho chính quyền quân sự “Thiên Vĩ”, cũng giống như màu đen là màu sắc đại biểu cho “Tiêu Ngạn” vậy.

 

Mặc dù Lộ Địch không phải là quân nhân, nhưng cậu ta lại có tư cách để mặc quân trang.

 

Bởi vì cậu ta được sinh ra trong một gia đình như thế, thậm chí, trước khi kết hôn cậu ta còn được vinh dự trao cho quân hàm thượng tá.

 

Còn Nghê Vũ thì 16 tuổi đã trở thành bộ đội đặc chủng, cậu đi qua không biết bao nhiêu chiến trường, trận nào cũng chiến đấu anh dũng và mang thắng lợi vẻ vang trở về. Trước khi cậu bị tước mất quân hàm cũng chỉ mới là trung tá.

 

“Tiên sinh.” Lộ Địch đi tới, “Tôi chờ anh đã một lúc lâu rồi.”

 

Khi nghe đến xưng hô này, mi tâm Trầm Trì hơi cau lại một chút.

 

Tiên sinh…

 

Nhóc con đó vẫn thường hay kiêu ngạo gọi anh là “Tiên sinh”, dù cho sau đó từ “Ngài” có đổi thành “anh” thì “Tiên sinh” vẫn cứ là “Tiên sinh”.

 

Tiên sinh là xưng hô rất bình thường, đặc biệt là trong quân đội, nhưng lúc người đó gọi anh là “Tiên sinh” lại không giống với bất cứ người nào, tiếng gọi mang theo mừng vui cùng với ý cười tràn đầy và quyến luyến.

 

Tựa như ngụ ý của hoa Băng vậy — trung thành, nhiệt huyết, và tình yêu không thể thay thế được.

 

Chốc lát sau, Trầm Trì nhìn về phía Lộ Địch, “Chờ tôi? Có việc gì?”

 

“Tôi đến tham quan Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, vậy có tính là ‘Có việc’ hay không?” Lúc Lộ Địch nói chuyện vô cùng dịu dàng, giống như đã thích ứng được với thân phận mới của mình.

 

Nhưng Trầm Trì thì vẫn chưa quên lần đầu tiên gặp mặt đó. Vẻ đẹp của Lộ Địch ưu nhã tựa như một robot AI, nếu gọi bất luận người nào đến nhìn, họ cũng sẽ thầm nghĩ trong lòng rằng cậu ta là một đối tượng kết hôn hoàn mỹ nhất. Nhưng lúc đứng một mình trong góc trên hành lang thì trong mắt “AI” cũng lộ ra sự lạnh lùng và chán đời sâu sắc.

 

Khoảnh khắc đó cực kỳ ngắn ngủi chỉ trong một cái chớp mắt, nhưng Trầm Trì lại vừa vặn bắt được nó.

 

“Lần sau có muốn đến phải báo trước cho tôi một tiếng.” Trầm Trì nói.

 

Lộ Địch cười đồng ý, cậu ta lại nói: “Tham quan chỉ là phụ thôi, dù sao thì đối với việc đánh nhau tôi dốt đặc cán mai. Tiên sinh, vì tôi tiện đường nên mới đến đón anh về nhà thôi.”

 

Trầm Trì rũ mắt nhìn Lộ Địch, “Tiện đường?”

 

Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng cách khu sinh hoạt của doanh trại trung tâm thủ đô rất xa, xung quanh đó không phải là doanh trại bộ đội lớn thì cũng là trung tâm nghiên cứu các loại, Lộ Địch đến chỗ nào mà có thể “Tiện đường” với chỗ này được?

 

Ý cười trong mắt Lộ Địch sáng ngời, nhưng thứ sáng ngời đó lại không giống với ánh sáng trong mắt Nghê Vũ, nó tựa như ánh trăng nơi đáy nước, thoạt nhìn thì rất sáng trong nhưng một khi chạm vào thì chỉ có lạnh lẽo.

 

“Tôi đến Trung tâm nghiên cứu gen mãnh thú.”

 

Đáy mắt Trầm Trì chợt lóe lên hàn khí, nhưng ngữ khí của anh thì lại rất bình thường, “Cậu có hứng thú với mãnh thú?”

 

Lộ Địch lắc đầu, “Nghe nói anh chỉ có một tình yêu duy nhất đối với báo săn, cho nên tôi đến đó xem thử. Loại động vật này ở ‘Thiên Vĩ’ đã bị tuyệt chủng rồi, lần đầu tiên tôi thấy được là ở trung tâm nghiên cứu đó.”

 

“Hàn Yếm sai cậu đến đó?” Trầm Trì hỏi.

 

“Thủ lĩnh?” mỗi một biểu tình của Lộ Địch giống như được thông qua tính toán rất tinh vi, khiến cho người ta tìm không ra bất cứ một sơ hở nào.

 

Nhưng nếu như không phải người máy thì sao lại hoàn toàn không có kẽ hở nào như thế.

 

Phàm là thứ gì càng hoàn mỹ lại càng có vẻ giả tạo.

 

“Tôi chưa bao giờ gặp riêng thủ lĩnh cả, cũng chưa hề nhận bất cứ chỉ thị gì của ông ta hết.” Lộ Địch nói: “Nhưng mà tôi biết bạn đời trước của anh là một người ký sinh báo săn.”

 

Trầm Trì mỉm cười, “Đó chẳng phải là bí mật gì.”

 

“Báo Báo rất đáng yêu.” Lộ Địch cúi mặt, “Khó trách anh lại thích nó đến vậy.”

 

 

Thời gian chín ngày này, đủ cho Nghê Vũ dưỡng thương, cũng đủ cho chuyện bát quái ở doanh trại vùng biên cảnh 097 này lắng xuống.

 

Dù sao thì chuyện kết hôn hay ly hôn gì đó của giai cấp thống trị cũng chỉ là chuyện cũ, cùng lắm thì bọn lính đánh thuê cũng chỉ nói cho sướng miệng lúc trà dư tửu hậu mà thôi. Được sống tiếp, kiếm được nhiều tiền hơn, đến doanh trại có nguồn tài nguyên phong phú hơn mới là điều có giá trị thật sự để cho bọn họ bận tâm.

 

Sau khi tai báo khép lại, Nghê Vũ đã đứng ở trước gương rất nhiều lần, cậu nhìn chằm chằm vào hình ảnh của mình trong gương.

 

Tai báo đã không còn xuất hiện nữa.

 

Giải phẫu ký sinh đã năm năm rồi, đối với việc biến đổi từ trạng thái hình người sang hình thú cậu rất thành thạo.

 

Nhưng bây giờ, tai báo đã không còn nghe cậu điều khiển nữa rồi.

 

Cậu trực tiếp biến về trạng thái hình thú luôn, thế nhưng tai báo vẫn không hề xuất hiện. Hai bên trái phải trên đỉnh đầu cậu chỉ có làn sương mù mờ ảo, chỗ tai báo chỉ còn lại đường viền mơ hồ, tựa như bị cắn nuốt vậy.

 

Trần không lừa cậu.

 

Tai báo của cậu đã mất rồi.

 

Cậu dùng một loại lập luận hết sức buồn cười tự mê hoặc bản thân mình rằng — chỉ có bạn đời của Trầm Trì mới có thể vò tai báo cậu, giờ tai báo cậu đã không còn, cậu vò không được, Trầm Trì vò không được, người tóc vàng tên Lộ Địch đó cũng vò không được, ai cũng không vò được, vậy nên Trầm Trì không có bạn đời, hiện tại, tương lai, ai cũng không phải là bạn đời của Trầm Trì.

.

 

Đường hầm không gian F024 ở vùng Tây Bắc doanh trại 097, so với vùng đồi núi ở hang động Nhộng trùng lần trước còn xa hơn.

 

Đoàn lính đánh thuê của Tắc Sắt có tổng cộng 29 người đi, ngoại trừ có một người mới vừa tròn 18 tuổi thì những người còn lại ai cũng đều trải qua thập tử nhất sinh trên mảnh hoang mạc này.

 

Bốn chiếc xe bọc thép đứng bên ngoài cửa doanh trại quân đội.

 

Trước khi lên xe, Nghê Vũ liếc mắt nhìn người mới một cái.

 

Đó là một cậu bé có đôi mắt rất to, da màu vàng nhạt, cơ thể cậu bé vô cùng gầy yếu, nhìn qua hoàn toàn không giống một lính đánh thuê chút nào.

 

Người như thế mà rời khỏi doanh trại thì chắc chắn không có cách nào trở về được.

 

“Tắc Sắt.” Nghê Vũ lớn tiếng gọi.

 

Tắc Sắt xoay người hỏi, “Sao vậy?”

 

Nghê Vũ chỉ chỉ vào cậu bé, “Sao lại dẫn cậu nhóc này theo?”

 

“Tự cậu ta xin gia nhập đó.” Tắc Sắt nói.

 

Nghê Vũ nói thẳng, “Cậu nhóc này mà ra ngoài chắc chắn là tìm chết.”

 

Cậu bé lập tức trợn to hai mắt.

 

“Về đi.” Nghê Vũ nói: “Nếu như không phải anh cố ý mang tên này theo để làm mồi nhử, hoặc bất cứ lúc nào cũng có thể vứt bỏ thì hãy để cậu ta ở lại.”

 

Tắc Sắt lúng túng há miệng.

 

“Là tôi tự mình yêu cầu!” Cậu bé sốt ruột nói: “Vì tôi cần tiền! Là tôi tự xin anh Tắc Sắt cho tôi theo cùng!”

 

Nghê Vũ trầm mặc trong chốc lát, một khắc khi chạm vào đôi mắt của cậu bé đó cậu thấy được sự kiên trì thuần túy đến ngu xuẩn.

 

“Vậy thì lên xe.” Nghê Vũ nói.

 

Lính đánh thuê không có phi hành khí như quân đội, xe bọc thép chạy trên sa mạc hết hai ngày một đêm mới đến được vùng phụ cận của đường hầm không gian F024.

 

Bên ngoài đường hầm không gian đã có Quân đoàn cơ động đóng giữ, Nghê Vũ nhìn qua một chút, là Quân đoàn 170 quanh năm chấp hành nhiệm vụ ở vùng  Tây Bắc “Tiêu Ngạn”.

 

“Sí Ưng” và Quân đoàn 170 chưa từng qua lại với nhau.

 

Lần này rời khỏi doanh trại 097, Nghê Vũ cũng không mang kính bảo vệ mắt màu hoa mân côi như lần trước nữa, mà đổi thành một cái khác có màu nâu nhạt. Sau khi Hưu An nhìn thấy còn quan sát nửa ngày.

 

“Kỳ thực cái kính bảo vệ mắt màu hồng phấn kia thích hợp với cậu hơn.” Hưu An bắt chuyện, “Da dẻ cậu rất trắng.”

 

Nghê Vũ vẫn không có phản ứng gì, cậu bước về phía màn ánh sáng bên ngoài đường hầm không gian.

 

Cậu không nghĩ tới lại có thể gặp được người quen ở nơi này.

 

Hết chương 31.

 

Chương 32.

Trầm Lạc – Chương 31.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên