Trầm Lạc – Chương 34.

 

 

Chương 34: HƯƠNG VỊ THỜI GIAN TRÊN QUẢ ĐÀO MẬT.

 

 

Những xúc tu dày đặc không có cách nào gây nên thương tổn cho Nghê Vũ, chúng nó bị Lưu đao sắc bén chặt đứt thành từng mảnh nhỏ, cát vàng cũng dần dần bị bụi máu màu xám đen bao phủ.

 

Sau khi mất đi xúc tu, những sinh vật biến dị không còn hình dáng con người kia rít gào giận dữ, gió cuốn mùi tanh tưởi tản ra khắp nơi.

 

Trong trận chiến vừa rồi, những lính đánh thuê không được may mắn đã bị nó giết chết, có người bị xúc tu xuyên qua lồng ngực, có người đầu bị vỡ tan tành thành một vũng máu, tử trạng vô cùng thảm thiết.

 

Nghê Vũ hét lên với Thuần An, bảo cậu ấy mang những người còn lại nhanh chóng chạy đi.

 

Những nút thắt ghê tởm trên người sinh vật biến dị lại bắt đầu phình to lần nữa, trên bề mặt trải đầy những mạch máu. Nghê Vũ phi thân nhảy về phía trước, cơ thể cậu như một chiếc phi tiêu lao thẳng về phía chúng nó.

 

Mặc dù trong lòng Thuần An tràn đầy lo lắng, nhưng cậu ta cũng chỉ có thể nhân cơ hội này dẫn đám lính đánh thuê đó thoát thân — ở trong không gian này, người duy nhất có thể chống lại những sinh vật biến dị này hình như chỉ có một mình Nghê Vũ.

 

Chỉ có một mình Nghê Vũ mang giáp cốt được chế tạo từ ‘lưu’.

 

Trong lòng Thuần An có vô số nghi hoặc.

 

Lúc xúc tu đánh về phía Nghê Vũ, cậu ta đang đứng ở ngay bên cạnh Nghê Vũ, sau lưng Nghê Vũ phát sinh ra biến hóa gì cậu ta nhìn thấy rất rõ ràng.

 

Ánh sáng óng ánh màu đen xuyên qua đồng phục tác chiến tản ra ngoài, ánh sáng đó hiện ra hình bóng phượng hoàng mờ ảo. Sau đó, ánh sáng tăng mạnh, giống như giáp cốt được mọc ra từ trên lưng Nghê Vũ vậy, cả người cậu được ánh sáng và sương mù lưu chuyển bao bọc, chỉ trong phút chốc ngắn ngủi, Nghê Vũ được giáp cốt bảo vệ chặt chẽ nghiêm ngặt.

 

Bộ giáp cốt được chế tạo từ ‘lưu’ này cậu ta đã quá quen thuộc. Trước đây cậu ta thường xuyên tác chiến cùng Nghê Vũ. Lúc đó, trang bị của Nghê Vũ chính là nó.

 

Nhưng khi đó Nghê Vũ khởi động giáp cốt từ chiếc vòng đeo trên cổ tay.

 

Thấy phản ứng của Nghê Vũ, có vẻ như cậu ấy cũng rất ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của giáp cốt.

 

Không có thời gian để suy nghĩ nhiều, Thuần An lắc lắc đầu, theo bản năng nhìn về phía sau, đột nhiên đồng tử cậu ta co rút lại.

 

Mấy chục sinh vật biến dị đang bao quanh Nghê Vũ, thân hình to lớn của chúng nó gần như muốn nhấn chìm Nghê Vũ. Nhưng dù là đang đứng ở rất xa, Thuần An vẫn có thể thấy được Nghê Vũ —

 

Nghê Vũ tựa như một tia chớp sáng bừng, nhảy lên nhảy xuống qua vô số nút thắt có hình dáng quỷ dị, cậu vung đao chém tới, mỗi một nhát đao chém xuống cực kỳ tinh chuẩn, tốc độ và sức mạnh được khống chế vô cùng chuẩn xác, trong nháy mắt Lưu đao rút về, đầu của sinh vật biến dị cũng lập tức rớt xuống.

 

Thuần An nuốt một ngụm nước bọt.

 

Đó là Nghê Vũ mà cậu ta quen biết, là Nghê Vũ của “Sí Ưng”.

 

Nhà tù quân sự giống như địa ngục vậy, có rất nhiều người đã chết ở trong đó, thậm chí còn có người bị bắt làm thí nghiệm sinh học, dù cho người đó may mắn thoát được thì tâm trí của họ cũng đã bị hủy hoại.

 

Lúc trước, khi biết được Nghê Vũ đã an toàn rời khỏi nhà tù quân sự, ra khỏi doanh trại thủ đô, Thuần An nghĩ có lẽ Nghê Vũ sẽ không bao giờ còn là Nghê Vũ trước đây nữa.

 

Nhưng bây giờ xem ra, Nghê Vũ vẫn là vương giả trên chiến trường, vẫn nhanh nhẹn và mạnh mẽ như xưa.

 

Cát vàng và bụi máu càng ngày càng nhiều, nhiều đến mức muốn che kín cả bầu trời.

 

Nơi chân trời hiện lên ánh sáng màu xanh — ở thế giới thật bên ngoài mặt trời đã sắp mọc .

 

“Ầm!”

 

Sinh vật biến dị cuối cùng cũng đã ngã xuống, cái đầu khổng lồ vặn vẹo treo trên cổ nó cũng đã rơi ra, giờ đang lăn lông lốc trên bãi cát vàng mấy vòng mới dừng lại.

 

Nghê Vũ bước ra từ trong cát bụi, Lưu đao trên tay cậu “Cheng” một tiếng rồi thu lại vào giáp cốt.

 

Nguy hiểm tạm thời đi qua, kiểm tra lại nhân số, chỉ còn lại 18 người còn sống sót, trong đó có 7 người bị thương, những người này có nhiễm virus hay không tạm thời vẫn chưa biết được.

 

Trên sa mạc rất khó tìm được chỗ ẩn thân, Tắc Sắt sắp xếp những đội viên bị thương ở trong một hang động, anh ta nói: “Không gian và thế giới bên ngoài nối với nhau qua đường hầm không gian, nhưng nó đã bị đóng lại rồi. Giờ muốn rời khỏi đây thì ít nhất cũng phải đợi đến ba ngày sau. Trước mắt thì đồ ăn và nước uống không thiếu, nhưng giờ chúng ta vẫn ở chỗ này chờ, hay là đi đến những nơi khác xem thử thế nào?”

 

Nghê Vũ không thu giáp cốt lại, điều này khiến cho cậu trông nổi bật hơn giữa một đám lính đánh thuê.

 

Cậu hỏi: “Tại sao người đã chết rồi lại xuất hiện ở đây?”

 

Không một ai có thể trả lời câu hỏi này của cậu.

 

“Tất cả những người đó đều là chết vì suy kiệt sau khi nhiễm virus không lâu.” Nghê Vũ nói: “Chúng ta cho rằng bọn họ không trở thành người biến dị, nhưng sự thật là bọn họ chỉ không trở thành người biến dị trong thế giới của chúng ta mà thôi.”

 

Hưu An nghe xong như rơi vào sương mù, “Nhưng thế giới này, không, không gian này không phải là giả sao?”

 

Ánh mắt Nghê Vũ dần trở nên nghiêm túc, “Thế giới của chúng ta có phải là thật không?”

 

Hưu An ngẩn ra.

 

“Nếu như dựa theo nguyên tắc vật lý trên hành tinh của chúng ta thì thế giới bên ngoài kia là thật.” Nghê Vũ nói: “Nhưng nếu nguyên tắc vật lý của hai vũ trụ không ngừng dung hợp với nhau thì giới hạn thật và giả cũng rất mong manh, không còn rõ ràng nữa.”

 

Điều mà đám lính đánh thuê suy nghĩ nhiều nhất chính là đánh nhau, tiền thưởng và làm sao để sống tiếp, ngay cả Tắc Sắt cũng chưa từng nghĩ qua vấn đề phức tạp như vậy, cho nên không một ai có thể trả lời câu hỏi của Nghê Vũ được.

 

Nhất thời, Nghê Vũ có chút hoảng hốt.

 

Ngày xưa, lúc nào cậu cũng có chuyện để hỏi. Trầm Trì vẫn luôn cười cậu, nói cậu hỏi gì mà hỏi lắm thế.

 

Nhưng mọi câu hỏi nghiêm túc của cậu đều được Trầm Trì trả lời.

 

Trầm Trì giống như một thầy giáo cái gì cũng biết, còn cậu là một học sinh ngốc nghếch cái gì cũng hỏi.

 

Giờ Trầm Trì không có ở bên bên cạnh cậu, cho nên câu hỏi của cậu không có câu trả lời.

 

Nghê Vũ thở dài, nói: “Tôi đi tìm Hôi Tùng. Một mình cậu nhóc ở ngoài kia quá nguy hiểm.”

 

“Cậu…” Hưu An muốn nói lại thôi.

 

Nghê Vũ quay người, “Hả?”

 

Hưu An nói: “Cậu ấy đuổi theo Bạch Tùng rồi, Bạch Tùng cũng giống  những thứ vừa nãy, giờ chắc cậu ấy cũng đã không còn.”

 

Nghê Vũ im lặng một chút, “Tôi sẽ đi tìm thử.”

 

Thuần An cũng đi cùng Nghê Vũ.

 

Sau khi trở thành người ký sinh, cảm giác của Nghê Vũ cũng trở nên cực kỳ nhạy bén, “Cậu có phát hiện ra không? hình như mật độ không khí đã tăng lên rất nhiều so với lúc chúng ta mới vào”

 

Thuần An gật đầu.

 

“Nói không chừng không khí ở đây sẽ còn tiếp tục nén lại.” Nghê Vũ nói: “Nếu như chúng ta không ra ngoài được sẽ bị ‘Ép chết’ ở trong này.”

 

Thuần An nói: “Nhưng với tốc độ này thì cố gắng kiên trì thêm ba ngày chắc cũng không có vấn đề gì.”

 

Nghê Vũ nói: “Điều gì sẽ xảy ra nếu tốc độ không khí nén lại càng ngày càng nhanh, hoặc nếu như ba ngày sau chúng ta không tìm được đường hầm không gian để ra ngoài thì sẽ thế nào?”

 

Thuần An nheo mắt, “Cậu đừng có nói chuyện xui xẻo!”

 

Nghê Vũ lắc đầu, “Tôi chỉ đang nghĩ về khả năng có thể xảy ra thôi.”

 

“Khả năng này sẽ không xảy ra.” Thuần An nói: “Cậu nhất định phải ra ngoài.”

 

Nghê Vũ không nói gì nữa.

 

“Trong lòng cậu rõ ràng hơn ai hết, cậu nhất định phải ra ngoài.” Thuần An thở dài, “Nhất định là cậu rất muốn biết vì sao giáp cốt vẫn còn ở trên người mình.”

 

“Tiên sinh…” Nghê Vũ dừng lại một chút, “Sau khi tôi vào trong ngục giam, thiếu tướng đã làm gì đó phải không?”

 

Thuần An nói: “Tôi không biết.”

 

Lúc đang nói chuyện thì Nghê Vũ phát hiện phía trước thoáng qua một bóng người suy yếu, tập trung nhìn lại thì thấy đúng là Hôi Tùng.

 

Nhưng chỉ cần liếc mắt một cái là Nghê Vũ đã phát hiện ra điều dị thường.

 

Hôi Tùng không thích hợp.

 

Không, đây không phải là Hôi Tùng.

 

“Hôi Tùng” thở hổn hển chạy tới, “Các anh, các anh vẫn ổn chứ? Tôi vẫn đang tìm các anh.”

 

Nghê Vũ đứng yên tại chỗ, lạnh lùng nhìn cậu thiếu niên, “Chị gái của cậu đâu?”

 

“Chị tôi?” Trán “Hôi Tùng” run lên bần bật, “Tôi thấy chị ấy, chị ấy…”

 

Lời còn chưa dứt, Lưu đao đã gác lên cổ “Hôi Tùng”.

 

“Cô là Bạch Tùng, cô đã cắn nuốt em trai mình.” Nghê Vũ nói: “Cô muốn trà trộm vào binh đoàn lính đánh thuê?”

 

Đôi mắt “Hôi Tùng” bỗng nhiên trợn to, đuôi mắt nứt ra, con ngươi vụn vỡ, tròng trắng mắt bị che kín bởi những hoa văn đỏ đen đan xen vào nhau, vốn dĩ là một cậu nhóc gầy yếu, nhưng vào lúc này lại bành trướng to lớn hơn gấp hai gấp ba lần.

 

Tiếng khóc nức nở của cô gái văng vẳng trong không trung, “Tôi chỉ muốn sống, tôi cũng chỉ muốn quay về mà thôi!”

 

Trong đầu Nghê Vũ hiện lên bộ dáng Hôi Tùng lẽo đẽo đi theo phía sau lưng mình.

 

Đây là lần đầu tiên Hôi Tùng ra ngoài làm nhiệm vụ, cũng rất có thể là lần đầu tiên Hôi Tùng ra khỏi doanh trại.

 

Chắc chắn là Hôi Tùng cũng muốn sống, muốn trở về.

 

Nhưng thật đáng tiếc, cuộc đời đứa trẻ đó đã kết thúc rồi.

 

Không có thời gian để buồn, cũng không có thời gian để thương tiếc, trong 400 năm qua, những cái chết kỳ lạ vẫn chưa một lần dừng lại, mỗi một người từ khi mới sinh ra đều bắt buộc phải chấp nhận quan niệm — thích nghi với cái chết.

 

Bất kể là người nào đó hay là chính bản thân mình đều không còn quan trọng nữa.

 

Nghê Vũ cũng không do dự thêm, vung Lưu đao lên bổ từ đỉnh đầu “Hôi Tùng” bổ xuống.

 

Tiếng khóc than vang vọng khắp nơi một hồi lâu rồi im bặt.

 

Cô ta bị chém ra làm đôi, cơ thể Hôi Tùng vẫn chưa tiêu hóa hết bị ngâm bên trong chất nhầy màu xám, khuôn mặt và cơ thể chỉ còn lại một nửa, còn tay chân thì đã không thấy đâu.

 

Thuần An khẽ thở dài: “Chết rồi.”

 

Nghê Vũ ngồi xổm trên mặt đất, nhanh chóng đào ra một cái hố, cậu chôn Hôi Tùng và cả người chị gái đã biến thành sinh vật biến dị của cậu nhóc xuống luôn.

 

Dù cho không nhìn thấy Hôi Tùng bị nuốt chửng như thế nào, nhưng chỉ cần nghĩ cũng biết, chắc cũng giống như Kiều vậy, được người mình yêu thương ôm vào lòng.

 

Một ngày sau, dù cho có là lính đánh thuê chậm chạp nhất cũng đã nhận ra được không khí trong không gian này bị nén đến vặn vẹo.

 

Nghê Vũ nói: “Bị tôi nói đúng rồi, tốc độ nén đang ngày một tăng nhanh, có lẽ chúng ta không chờ được đến ngày đường hầm không gian mở ra đâu.”

 

Tất cả mọi người đều hoảng hốt, nhưng không gian này có quá nhiều điều bí ẩn vẫn chưa giải thích được, ngoại trừ việc chờ cho đường hầm không gian mở ra, thì bọn họ căn bản không biết phải đi đến chỗ nào mới ra được, cũng không có cách nào liên lạc với thế giới bên ngoài.

 

Nhưng Nghê Vũ lại bình tĩnh một cách lạ kỳ, tay phải cậu vuốt ve cánh tay trái giáp cốt, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

 

Mặc dù ở doanh trại thủ đô hoa quả tươi mới hiếm lạ gì cũng có, nhưng giá lại rất cao, người bình thường chủ yếu bổ sung vitamin bằng cách uống các loại thuốc có chứa các chất dinh dưỡng như trái cây.

 

Nghê Vũ tham tiền bỏ ra một số tiền rất lớn để mua một hộp đào mật tặng cho Trầm Trì. Gọi một hộp cho nó sang chứ thật ra bên trong chỉ có hai cái.

 

Đào mật không thể để lâu quá, nếu để lâu sẽ không còn ngon nữa.

 

Thật không may, lúc đó Trầm Trì phải tạm thời đến doanh trại khác chấp hành nhiệm vụ, ba ngày sau mới trở về.

 

Đào mật vẫn còn có thể ăn, nhưng đã không còn thơm ngát như khi mới vừa mua nữa.

 

Kỹ thuật cầm dao của Nghê Vũ cực kỳ tốt, nhưng cậu lại gọt trái đào mật loang loang lổ lổ, hai tay ướt nhẹp, tất cả đều là nước đào mật.

 

“Anh xem, hết thơm rồi, lại còn sắp hỏng nữa chứ.” Cậu cầm lấy một miếng đút cho Trầm Trì, nhưng ngón tay cậu lại không thể rút về được.

 

Bởi vì nó bị Trầm Trì cắn.

 

Trầm Trì nói: “Em có thể thay đổi từ ngữ một chút.”

 

“Hả?”

 

“Ví dụ như, có hương vị của thời gian.”

 

Nghê Vũ không hiểu, “Thời gian thì có hương vị gì?”

 

Trầm Trì cười, mút nước đào mật trên tay cậu, “Em ở nhà chờ đợi tôi có hương vị gì?”

 

Hai má Nghê Vũ lập tức đỏ bừng.

 

“Mặc dù Thời gian không thể nhìn thấy được, nhưng nó thật sự tồn tại, cũng sẽ lưu lại dấu vết trên những vật phẩm khác.” Trầm Trì nói: “Nó là tài liệu tham chiếu rất quan trọng.”

 

Nghê Vũ suy nghĩ một hồi rồi tức giận nói: “Tiên sinh, em cảm thấy hình như anh đang lừa em, anh đang bao biện cho sự thất vọng của em vì quả đào đã không còn tươi nữa!”

 

Vật đổi sao dời, Nghê Vũ chợt nhớ tới những dịu dàng chăm sóc lúc đó, bỗng nhiên cậu hiểu được cũng không phải là Trầm Trì gạt cậu.

 

Thời gian là tài liệu quan trọng để tham chiếu!

 

“Chúng ta không thể chờ đến lúc đường hầm không gian mở ra.” Nghê Vũ nói: “Đường hầm không gian nối không gian chúng ta đang đứng với thế giới thật bên ngoài mở ra nhiều hơn một lần chứ không phải ba ngày mới mở một lần, vẫn còn thời gian.”

 

Thuần An không hiểu lắm, “Thời gian.”

 

Nghê Vũ nói: “Tốc độ thời gian trôi qua trong không gian này giống như đúc với bên ngoài, vì vậy nên thời gian chính là một đường hầm không gian ẩn giấu khác.”

 

Lúc này ở bên ngoài không gian, một chiếc phi hành khí bí mật đáp xuống phía Đông đường hầm không gian F024.

 

Trước khi bước xuống phi hành khí, Trầm Trì nhìn nửa chiếc vòng trong tay mình một chút.

 

Chưa bao giờ làn sương mù bao quanh nó lại sáng như lúc này, dường như nó cảm nhận được một loại nguy hiểm nào đó, lại tựa hồ như đang hưng phấn vì sự cộng hưởng.

 

Hết chương 34

 

Chương 35.

Trầm Lạc – Chương 34.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên