Trầm Lạc – Chương 41.

 

 

Chương 41: NHIỄM VIRUS CẤP CAO.

 

 

“Tiên sinh, Báo Báo khó chịu quá, Báo Báo sắp chết rồi…”

 

Nghê Vũ nằm trên giường, khắp người đều là mồ hôi, hoa văn trên lưng tỏa ra ánh sáng màu vàng đậm, ánh sáng đó nhấp nha nhấp nháy theo từng nhịp thở của cậu.

 

Tố chất cơ thể của cậu trước giờ rất tốt, nhưng cũng có lúc “Bệnh đến như núi đổ”. Chiến đấu mấy ngày liền, bao nhiêu mệt mỏi đều tích tụ lại, cộng thêm việc ngủ gục trong bồn tắm, lúc được Trầm Trì bế lên thì đầu đã đau âm ỉ rồi. Đến nửa đêm thì cậu bắt đầu phát sốt, chốc chốc rùng mình một cái, chốc chốc lại đá chăn, lúc được cho uống thuốc ánh mắt cậu vẫn còn mê mang đờ đẫn, miệng thì cứ nhỏ giọng lầm bầm, Trầm Trì phải ghé sát vào mới nghe được một câu: “Báo Báo sắp chết rồi” .

 

Sau một đêm, mồ hôi của Nghê Vũ đã ra sạch sẻ, cũng đã hết sốt, nhưng cơ thể vẫn còn rất yếu, tinh thần cũng không được tốt lắm, thấy mình không mặc quần áo liền vội vàng chạy đi tắm luôn, lúc tắm xong đi ra liền ngửi được mùi lê tuyết chưng đường phèn thơm phức.

 

Lê tuyết cũng giống như đào mật, có giá cao ngất ngưởng. Mỗi lần cậu nhìn thấy chỉ dám ngắm cho đỡ thèm chứ chẳng dám mua một cái về ăn thử.

 

Vậy mà lúc này, trong bát có tới hai quả lê tuyết đã được chưng đường phèn.

 

“Còn khó chịu nhiều không?” Trầm Trì múc lê tuyết ra, cắt thành từng miếng nhỏ rồi múc đầy một bát nước đường, đặt lên bàn, sau đó thuận tay kéo Nghê Vũ lại.

 

Cơ thể Nghê Vũ vẫn còn chưa hoàn toàn khôi phục, trên đầu mọc ra một đôi tai báo, phía sau còn kéo theo một cái đuôi, cậu mềm nhũn ngã vào ngực Trầm Trì, tùy thời chơi xấu, “Lê tuyết này chưng cho em hả?”

 

Trầm Trì cười: “Không phải chưng cho em thì cho ai?”

 

“Lê tuyết đắt lắm.” Nghê Vũ thèm thuồng liếm liếm môi, “Còn đắt hơn cả đào mật đó, vậy mà anh chưng cho em một lần đến hai cái?”

 

Trầm Trì trêu cậu, “Em ăn không hết à? Cũng đúng, bây giờ em vẫn còn là người bệnh mà, chắc vẫn còn đắng miệng không muốn ăn. Vậy để tôi ăn giúp em một cái.”

 

Nghê Vũ lập tức chống đỡ cơ thể mình đứng thẳng dậy, “Em ăn được! Ăn được!”

 

Tâm tình Trầm Trì không tệ, xoa xoa tai cậu, “Sao em lại dễ bị lừa như vậy?”

 

Nghê Vũ cảm thấy bộ dáng gấp gáp của mình mới nãy hẹp hòi quá, lê tuyết có hai cái, vậy mà Trầm Trì lại chưng hết cho mình, giờ chia cho Trầm Trì một cái thì đã sao?

 

“Tiên sinh.” Nghê Vũ nói: “Chúng ta vẫn nên chia ra ăn đi.”

 

“Không được.” Trầm Trì lắc đầu, “Lỡ như em không ăn đủ, lúc đó lại nói ‘Báo Báo sắp chết rồi’.”

 

Nghê Vũ ngạc nhiên, “Anh nói gì?”

 

Trầm Trì gõ lên trán cậu một cái, “Không phải tôi nói, là em nói.”

 

“Em, Em nói ‘Báo Báo sắp chết’ hả?” Da gà da vịt gì cũng đã nổi đầy trên người Nghê Vũ rồi.

 

“Không chỉ có thế, em còn nói ‘Báo Báo khó chịu quá’.”

 

“Không thể nào!” Nghê Vũ vừa mới tỉnh dậy, người vẫn còn có chút mơ màng, cậu vội vàng phản bác: “Báo Báo tuyệt đối không nói mấy câu như vậy!”

 

Cả căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng muỗng chạm vào nước đường.

 

Nghê Vũ cảm thấy hình như mình lại phát sốt nữa rồi, nếu không thì sao hai má lại nóng như vậy chứ.

 

Trầm Trì nhịn cười trêu cậu, “Ừ, Báo Báo tuyệt đối không nói mấy câu như vậy, là do tôi nghe lầm.”

 

Nghê Vũ xấu hổ cúi thấp đầu, hàng mi dài nhanh chóng bị hơi nóng của nước lê tuyết đường phèn bốc lên hun cho ướt đẫm, cậu nhỏ giọng xin tha: “Đừng nói Báo Báo nữa mà.”

 

Trầm Trì làm bộ như nghe không hiểu, “Ừm, không nói em.”

 

Nghê Vũ sốt ruột cãi lại, “Vừa nãy ý của em là đừng có nói đến hai từ ‘Báo Báo’ nữa, em đâu có tự xưng mình là Báo Báo!”

 

Trầm Trì đổi chủ đề, “Lê tuyết đường phèn sắp nguội rồi. Báo Báo mau uống đi.”

 

Nghê Vũ lại cao giọng, “Báo Báo không ăn! Đã bảo đừng gọi là Báo Báo nữa rồi mà!”

 

Trầm Trì vui vẻ nheo mắt lại.

 

“A!” Nghê Vũ trượt xuống mặt đất lăn một vòng, sau đó biến thành báo săn nằm im bất động.

 

“Lần này thì thật sự thành Báo Báo rồi nè.” Trầm Trì ngồi xổm trên mặt đất, lắc lắc đuôi của cậu.

 

“Ừm — “

 

 

Cơ thể cậu đau đớn kịch liệt, tựa như có hàng ngàn, hàng vạn con côn trùng ăn thịt chui vào kinh mạch và xương cốt cậu, chân và miệng chúng nó đang gặm cắn máu thịt và xương tủy cậu. Nghê Vũ cuộn tròn cơ thể lại, cậu cố gắng chịu đựng. Ý thức của cậu lúc thì tỉnh táo lúc mơ hồ, lúc tỉnh táo cậu nhớ đến lần duy nhất mình bị sốt bên cạnh Trầm Trì, lúc đó Trầm Trì còn dùng lê tuyết đắt tiền chưng đường phèn cho cậu, trêu cậu tự xưng mình là Báo Báo. Đến tận giờ cậu vẫn không biết lúc mình bị sốt đến mơ hồ đó đã thật sự tự xưng là Báo Báo, hay Trầm Trì chỉ lừa cậu.

 

Giờ khó chịu như vậy cậu cũng chỉ biết gọi một tiếng “Tiên sinh” .

 

Một dòng khí cực mạnh chấn động trong cơ thể cậu, tựa như máu từ tim cậu đang mạnh mẽ tuyền đi khắp cơ thể, cả người Nghê Vũ gần như bị dòng khí này kéo đi, cơ thể run rẩy bất thường, cả khuôn mặt vặn vẹo, gân xanh cũng nổi đầy trên trán cậu.

 

“Tiến sĩ, cậu ấy sắp biến dị rồi.” Kim bình tĩnh nói: “Có cần khởi động chương trình hủy diệt không?”

 

Tam Diệp xiết chặt hai tay, cậu ta nhìn Nghê Vũ chằm chằm không chớp mắt, “Không, có thể đó không phải là biến dị.”

 

Kim nghi ngờ nói: “Nhưng mà những trị số cơ thể của cậu ấy hiển thị trên màn hình đã cho thấy gần bằng với người biến dị rồi.”

 

Tam Diệp ra sức lắc đầu, “Không, cho dù có biến dị cũng không phải là biến dị bình thường. Cậu ấy là người ký sinh, chắc chắn trong cơ thể cậu ấy có kháng thể, kháng thể và virus trong không gian thần bí kia kết hợp với nhau thì sẽ có kết quả gì? Bây giờ không ai biết trước được điều gì cả.”

 

Kim vô cùng lo lắng, nói: “Điều gì sẽ xảy ra nếu cậu ta biến thành một người biến dị quá mạnh và chúng ta không thể đối phó được? Tiến sĩ, tôi đề nghị nên lập tức khởi động chương trình hủy diệt. Nếu như đợi đến lúc cậu ấy hoàn toàn biến dị rồi thì hậu quả khó có thể lường trước được.”

 

Vẻ mặt Tam Diệp nghiêm túc nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Bên ngoài doanh trại 097 — khu vực quản chế đã rơi vào trạng thái mất kiểm soát và quân đội khó có thể chống đỡ lâu được. Khu vực phía Tây và khu vực phía Nam đã bị phong toả, thi thể người biến dị đang bị đốt cháy. Ngay khi tình hình vừa mới ổn định thì khu vực phía Đông lại xuất hiện người biến dị, đó là nơi tiếp nhận tất cả những người dân bình thường. Trung tá Phỉ Lực quyết định thật nhanh, anh ta đã giết chết bảy người biến dị, nhưng cảm giác nghi ngờ lại nhanh chóng lan rộng trong đám người. Tất cả những người rời khỏi doanh trại trong thời gian gần đây đều nằm trong diện nghi ngờ mạnh mẽ nhất, hầu hết những lính đánh thuê này đều có dáng người cao lớn, trên tay bọn họ còn được trang bị vũ khí, những người dân bình thường đã cô lập bọn họ trên một bãi đất trống, thậm chí có người còn lớn giọng kêu to, bảo bọn họ hãy đi chết hết đi, đừng có gieo vạ cho những người dân bình thường.

 

Cả đám lính đánh thuê nổi giận, những khẩu súng năng lượng ngày thường dùng để đối phó với sinh vật biến dị nay nhắm thẳng vào người dân.

 

Những tiếng súng, những chùm sáng và đạn bay loạn xạ trên không trung, chỉ mấy phút ngắn ngủi mà đã có hơn mười người dân bình thường phải bỏ mạng, quân đội buộc phải vừa ứng phó với người biến dị vừa trấn áp lính đánh thuê có trang bị vũ khí.

 

Vào những lúc như thế này nhân tính con người là thứ dễ dàng bị vứt bỏ nhất, cũng có lẽ vào 400 năm trước, lúc virus từ vũ trụ song song xâm nhập vào địa cầu, nhân tính của con người đã biến mất không còn sót lại chút gì.

 

Có viên đạn găm vào tấm kính trước mặt Tam Diệp, tấm kính nứt ra, một tia sáng vàng chiếu rọi qua khe hở. Đột nhiên Tam Diệp lùi về sau một bước, vừa lúc nhìn thấy cảnh tượng Nghê Vũ giãy dụa đứng lên.

 

“Tiến sĩ!” Kim hét lớn: “Không thể chần chừ thêm được nữa!”

 

Ngoại hình Nghê Vũ đang thay đổi, hai chiếc răng nanh mọc dài ra khỏi miệng, mắt cậu sáng quắt tựa dã thú khát máu, trên hai má, cổ và cánh tay nổi lên đầy những đường gân máu.

 

“Nếu không có mệnh lệnh của tôi thì tuyệt đối không được khởi động chương trình hủy diệt!” Tam Diệp hét lớn rồi nhanh chóng chạy đến chỗ bảng điều khiển, suýt chút nữa đã bị ngã sấp mặt.

 

Nhìn dáng vẻ của Nghê Vũ bây giờ có lẽ Kim không nhìn ra được đầu mối, nhưng cậu ta có thể nhìn ra được!

 

Tình Sênh và Phong Nguyệt, hai người kia là người ký sinh đã từng nhiễm virus cấp cao, lúc bị kích thích vì một nguyên do nào đó cũng có phản ứng giống như Nghê Vũ lúc này!

 

Mấy năm gần đây, Ủy ban quản lý đường hầm không gian, Trung tâm nghiên cứu bệnh độc và các tổ chức khác càng ngày càng nghiêng về giả thuyết là, cần phải tách số lượng cực nhỏ những người bị lây nhiễm cấp cao và lây nhiễm bình thường ra làm hai. Con người sau khi bị lây nhiễm thường sẽ dẫn đến hai trường hợp, bị biến dị hoặc là suy kiệt rồi chết đi, chỉ có một số ít người may mắn sau khi bị lây nhiễm có thể trở thành người ký sinh thông qua giải phẫu, mà trường hợp trước kỳ thật là một loại tiến hóa!

 

Trong số các trường hợp được biết đến hiện nay, chỉ có người ký sinh mới bị nhiễm virus cấp cao, hơn nữa còn là những người ký sinh mãnh thú. Không biết virus cấp cao có ý thức lựa chọn hay không, hay chỉ có người ký sinh mãnh thú mới đủ mạnh để làm nền tảng cho virus trí mạng này tự tiến hóa.

 

“Nghê Vũ! Nghê Vũ!” Tam Diệp nhấc thiết bị liên lạc lên, cậu ta lo lắng hét lớn: “Anh có thể nghe được tiếng của tôi không? Trả lời tôi đi!”

 

Đau đớn vẫn chưa giảm đi được phần nào, nhưng Nghê Vũ lại cảm thấy nỗi đau như tàn phá linh hồn này đã trở thành nguồn sức mạnh của cậu.

 

Cậu không còn thấy sợ đau đớn nữa, mà ngược lại, giờ đây đau đớn đã thần phục cậu?

 

Cậu rũ mắt, nhìn hai tay mình — chúng nó đã biến thành móng vuốt của báo săn, vừa sắc bén vừa tràn ngập sức mạnh.

 

Bỗng nhiên, cậu nhớ lại những lời năm đó Tình Sênh đã nói trước khi bị đánh bại.

 

“Cậu đoán xem, cuối cùng thì ai mới là người thống lĩnh tinh cầu này? Là con người? Hay là sinh vật biến dị? Không! chính là những người ký sinh bị nhiễm virus cấp cao như chúng tao!”

 

Nhiễm virus cấp cao?

 

Đại não Nghê Vũ giờ như bầu trời mới được bão táp gột rửa qua, trong phút chốc bỗng trở nên vô cùng minh mẫn.

 

“Nghê Vũ!” Tam Diệp vẫn còn đang gào thét.

 

“Nghe rồi.” Mắt Nghê Vũ đã biến thành màu vàng — tương tự như đồng tử màu vàng kim của vật dẫn báo săn. Lúc này, toàn thân cậu chỗ nào cũng tỏa ra sát khí, ánh sáng vàng rực như muốn tràn ra khỏi đuôi mắt cậu, hòa cùng một chỗ với làn sương mù màu đen óng ánh tựa pha lê.

 

Giọng nói đó cực kỳ lãnh khốc, Tam Diệp giật mình, theo bản năng nuốt ngụm nước bọt.

 

“Cậu ấy…” Kim đứng ở bên cạnh ngơ ngác không biết phải làm sao, “Tiến sĩ, làm sao bây giờ?”

 

Tam Diệp chưa từng đối mặt với người ký sinh lây nhiễm cấp cao bao giờ, cậu ta run rẩy hỏi: “Anh, anh vẫn còn là Nghê Vũ chứ?”

 

Kính ở phòng giám sát là kính một chiều, người ở bên trong tuyệt đối không thể nhìn thấy người bên ngoài.

 

Nhưng ánh mắt Nghê Vũ lại nhìn vào một điểm trên mặt kính, chỗ đó chính là chỗ Tam Diệp đang đứng, và chỗ cậu nhìn lại vừa vặn là đôi mắt của Tam Diệp.

 

Tam Diệp kinh ngạc, “Anh có thể nhìn thấy tôi sao? Anh là ai?”

 

Mình phải chắc chắn rằng Nghê Vũ vẫn còn là Nghê Vũ!

 

“Không phải mới vừa rồi cậu đã gọi tên tôi à?” Nghê Vũ nói: “Tôi không phải người biến dị, ít nhất không phải loại người biến dị mà tôi tiếp xúc lần cuối cùng kia, mở cửa ra.”

 

Kim lo lắng nói: “Tiến sĩ, không được đâu!”

 

Tam Diệp hỏi: “Anh muốn làm gì?”

 

“Trung tá Phỉ Lực đang cần tôi.” Nghê Vũ nói: “Yên tâm đi, tôi đứng về phía con người. Tiến sĩ, tôi đề nghị cậu nên lập tức liên hệ ngay với Quân đoàn cơ động 170, người ký sinh tiến vào không gian thần bí kia không chỉ có một mình tôi, mà còn có một thành viên trước đây ở Đội 1 của ‘Sí Ưng’, người ký sinh sư tử tên là Thuần An cũng vào. Tôi đoán, cậu ấy cũng đang phải trải qua những gì mà tôi đã chịu đựng lúc nãy.”

 

“Còn bây giờ, tiến sĩ, mở cửa ra.”

 

Tam Diệp kiên định không cho Kim mở chương trình hủy diệt, nhưng lúc này lại không biết có nên thả Nghê Vũ ra hay không.

 

Nghê Vũ đợi trong giây lát vẫn không thấy cửa mở ra, cậu quay người, đi về phía một bức tường.

 

Những xiềng xích trói buộc tay chân đã sớm bị cậu bẻ gãy, mỗi khi cậu bước một bước, làn sương mù tựa pha lê đen lại đậm hơn chút nữa, cuối cùng biến thành giáp cốt vừa với cơ thể bây giờ của cậu, bảo vệ cậu thật nghiêm mật.

 

“Đó là…” Kim kinh ngạc nói: “Đó là bức tường yếu nhất trong căn phòng này, cậu ấy muốn ra khỏi đây từ chỗ đó sao? Nhưng đây là tầng 15 mà!”

 

Lời còn chưa dứt thì một tiếng động thật lớn đã vang lên, đất đá trên tường rào rào rơi xuống, Nghê Vũ cũng nhảy xuống theo, nhảy vào chiến trường nước sôi lửa bỏng bên dưới.

 

Gió mang theo mùi máu tanh và khói thuốc súng tràn ngập khắp nơi, giáp cốt được chế tạo từ ‘lưu’ mở rộng đôi cánh phượng hoàng khổng lồ bay trong gió.

 

Hết chương 41

 

Chương 42.

Trầm Lạc – Chương 41.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên