Trầm Lạc – Chương 5.

 

Chương 5: THIẾU TƯỚNG.

 

Căn cứ 003. Chiến đội đặc chủng “Sí Ưng”.

Trong phòng họp, không khí cực kỳ lạnh lẽo, các vị tướng lĩnh cấp cao mặc quân phục đen đang họp.

Trên màn hình bán trong suốt đang hiện lên ảnh của khu không người ở phía Tây lãnh thổ “Tiêu Ngạn”. Nơi đó từng là thành phố phồn hoa với những tòa nhà chọc trời mọc san sát, nhưng nay thì sa mạc nối liền sa mạc, đất hoang ngàn dặm trải dài.

Đội trưởng đội 1 Lâm Suyễn đang đứng trước màn hình lớn.

Dáng người y rất cao, mỗi khi mặc quân phục vào thì như cái móc áo hoàn mỹ. Y không phải kiểu người đẹp đến nỗi vừa gặp đã không thể nào quên, nhưng ít ra thì mặt mũi cũng rất đoan chính, ánh mắt kiên nghị, cực kỳ phù hợp với thân phận một quân nhân.

Nhưng nhìn y có vẻ không được tự nhiên cho lắm, cằm kéo căng cứng ngắc, bắp thịt trên má vì khẩn trương mà thỉnh thoảng sẽ co giật, mỗi khi tầm mắt y và vị đại nhân ngồi ở chỗ chính giữa kia gặp nhau thì giọng nói của y sẽ không tự nhiên mà thay đổi.

Y đang báo cáo tình hình của 14 căn cứ vùng biên giới phía Tây.

“Nhiệm vụ” của đội 1 có phạm vi rất lớn. Người ta thường nói công việc của “Sí Ưng” chủ yếu là phụ trách bảo vệ thủ đô, nhưng kỳ thật không phải vậy. Bọn họ được Trầm Trì quản lý trực tiếp, Trầm Trì muốn bọn họ làm gì thì bọn họ sẽ lập tức chạy đi làm cái đó.

Đặc biệt là đội 1 tinh nhuệ này.

Cũng không thể trách Lâm Suyễn căng thẳng được. Mặc dù y là thành viên của đội 1, là nhân vật tinh anh của tinh anh, nhưng nếu như là ba tháng trước thì y không cần phải đứng đây làm ra vẻ trưởng giả mà nói về hướng đi của phản quân người ký sinh và sinh vật biến dị ở vùng biên giới.

Đây là việc của đội trưởng đội 1, còn y là đội phó, chỉ cần đánh đấm cho giỏi là được rồi, mấy việc ứng phó với cấp trên như thế này đã có Nghê Vũ làm.

Từ khi Nghê Vũ bị đuổi đi đến nay đã được ba tháng, vị trí đội trưởng đội 1 bị bỏ trống hơn hai tháng, các đội viên ai cũng bất bình, cho rằng Trầm Trì bội tình bạc nghĩa, lo tương lai không khống chế được Nghê Vũ nên mới làm vậy. Chim trên trời còn chưa bắn hết mà đã nghĩ đến việc giấu cung tên đi.

Nửa tháng trước, lệnh điều động được chuyển tới đội 1, Lâm Suyễn tiếp nhận vị trí của Nghê Vũ, làm đội trưởng kế nhiệm.

So với suy đoán sẽ có “Đội trưởng nhày dù” đến thì Lâm Suyễn trở thành đội trưởng đã là kết quả tốt nhất mà các đội viên có thể tiếp nhận. Thế nhưng vẫn có không ít đội viên vẫn còn mang lòng bất mãn –

“Bọn họ đang xem thường thân phận người ký sinh của Nghê Vũ!”

“Nhưng chẳng lẽ bản thân Nghê Vũ muốn trở thành người ký sinh à?”

“Liều mình chiến đấu rồi bị lây nhiễm, không thể không làm giải phẫu ký sinh, sau khi bình phục thì mạnh hơn so với trước đây cho nên bọn họ mới kiêng kỵ cậu ấy như vậy! Đã muốn lợi dụng cậu ấy mà vẫn cứ lo lắng cậu ấy quá mạnh. Đầu tiên là dùng hôn nhân để trói buộc, cuối cùng vẫn không vừa mắt để một người ký sinh nắm giữ quá nhiều quyền lực, tùy tiện tìm đại một lý do rồi tước đi quân hàm của cậu ấy. Tôi không thể chấp nhận được!”

Đừng nói đến những chiến sĩ trẻ do một tay Nghê Vũ dạy dỗ huấn luyện, ngay cả Lâm Suyễn cũng không thể chấp nhận được.

Y đối với quyền lực cũng không có hứng thú gì, thế nhưng lại rất thích sự vẻ vang, mà chỉ có chiến đấu mới đem lại sự vẻ vang cho y được.

Làm sao mà danh hiệu đội trưởng rớt từ trên trời xuống đập trúng mình y cũng không biết nữa.

Lúc ở chỗ lánh nạn dưới lòng đất, y và Nghê Vũ là bạn bè, đã hợp tác nhiều năm, điều khiến y giận Nghê Vũ nhất chính là đã dùng thân phận quân nhân gả cho Trầm Trì.

Là quân nhân đeo sao trẻ nhất ở căn cứ, khả năng tác chiến của Trầm Trì cực kỳ xuất chúng, nhưng ngay cả những đội viên có cấp bậc nhỏ nhất, suy nghĩ đơn giản nhất ở “Sí Ưng” cũng có thể nhìn ra được Trầm Trì kết hôn với Nghê Vũ chỉ là muốn nắm giữ chiến sĩ mạnh nhất “Tiêu Ngạn” trong tay, để dễ bề khống chế mà thôi.

Vậy mà Nghê Vũ còn vui vẻ như thế.

Kết quả, quay đầu lại cũng chỉ còn hai bàn tay trắng.

Bên trên tổng bộ quân đặc chủng đưa ra lý do là, vào năm ngoái Nghê Vũ dẫn quân đi thanh lý người biến dị và sinh vật biến dị ở khu Đông Nam, trong lúc chiến đấu đã không tận sức chỉ huy, dẫn đến hơn trăm người thường ở căn cứ 026 bị lây nhiễm.

Chuyện này quả thật là buồn cười.

Lâm Suyễn dám khẳng định rằng, dù cho Trầm Trì có tự mình dẫn binh thì những người đó vẫn cứ bị lây nhiễm như thường.

Mấy nhân vật lớn kia cũng chỉ tùy tiện lấy đại một lý do để phế bỏ Nghê Vũ mà thôi.

Nghê Vũ bị giam ở ngục giam quân sự hai tháng, ngục giam kia là nơi mà con người không thể sống nổi. Mấy trăm năm qua con người cực kỳ lo lắng về sinh vật biến dị, cho nên đã xây dựng ngục giam này để đề phòng, đối phó với sinh vật biến dị cao cấp có ý thức, có trí tuệ, mục đích chính khi xây dựng ngục giam này là “tra tấn”.

Sau khi tòa án quân sự tuyên án, công bố thời gian Nghê Vũ rời khỏi căn cứ 003, Lâm Suyễn và phần lớn đội viên trong đội vốn định đưa Nghê Vũ đi một đoạn đường.

Ở thời đại này, mỗi một lần nói “hẹn gặp lại” đều vô cùng quý trọng, bởi vì bản thân họ sẽ không biết khi nào thì tử vong và bị lây nhiễm sẽ rơi xuống đầu mình.

Vậy mà quân đội lại đẩy thời gian trục xuất sớm hơn dự định.

Lúc Nghê Vũ rời thủ đô, toàn bộ đội 1 của “Sí Ưng” đều đang chấp hành nhiệm vụ tận phương bắc xa xôi.

Không một đội viên nào có thể đi đưa cậu.

“Trung tá.” Có người không vui, ho khan nhắc nhở.

Lúc này Lâm Suyễn mới phát hiện mình thất thần.

Y theo bản năng nhìn về phía vị trí chủ tọa. Đôi mắt Trầm Trì thật đen, thật nặng nề, chỉ cần nhìn vào đó một giây ngắn ngủi thôi cũng có thể khiến y giật mình.

Y vội vã cúi đầu, nói “Xin lỗi” rồi tiếp tục báo cáo tình hình quân đội ở biên cảnh phía Tây.

Mùa này là thời gian lý tưởng cho vạn vật sinh sôi nảy nở, tình hình dịch bệnh có khả năng bị lây lan trên diện rộng. Thế nhưng việc đau đầu nhất lại là người ký sinh phản loạn, đòi đảo chính.

Người ký sinh, trước khi bị lây nhiễm cũng là người, may mắn là sau khi bị nhiễm virus bọn họ không bị cảm hóa hoặc là biến dị, tìm được gen cấy ghép phù hợp cũng có thể coi đó là “Lễ vật của thần”, sau khi giải phẫu đã cho bọn họ một sinh mệnh mới.

Mấy trăm năm qua, người ký sinh bị nhân loại xem như người cấp thấp mà đối đãi, bọn họ phải phụ thuộc vào con người chân chính, cũng nhận được sự che chở của con người – quan trọng nhất là viện trợ về y tế.

Giữa con người và người ký sinh cứ duy trì sự cân bằng vi diệu như vậy. Vào thời điểm cần thiết thì cùng nhau hợp tác để chống lại sinh vật biến dị.

Cũng chỉ trong thời gian khoảng mười năm trở lại đây, theo sự tiến hóa của sinh vật biến dị, chúng nó đã phát triển trí tuệ như con người, nên cân bằng mỏng manh cũng bị phá vỡ trong yên lặng. Trong lãnh thổ của ba quốc gia lớn, liên tục có người ký sinh và sinh vật biến dị hợp tác với nhau giết chết rất nhiều người vô tội, yêu cầu quyền bình đẳng.

Lãnh thổ quốc gia của “Tiêu Ngạn” rất rộng, kéo dài từ Đông sang Tây, trung tâm quân sự nằm ở phía Đông, phía Nam và phía Bắc tài nguyên vô cùng phong phú, nhưng lãnh địa phía Tây lại cằn cỗi, nguy cơ tứ phía.

Có tình báo cho rằng khu vực phía Tây không người ở rất thích hợp với sự tiến hóa của người biến dị, và người ký sinh sống ở đó đã bắt đầu rục rịch ngoi lên.

“Tiên sinh, ‘Sí Ưng’ lúc nào cũng sẵn sàng xuất kích.” Lâm Suyễn nói.

Mười ngón tay Trầm Trì đan vào nhau, đôi con ngươi sâu thẳm như có một màn sương đen che phủ, không một ai có thể xuyên qua màn sương này để nhìn vào nội tâm anh được.

“Căn cứ 097 đã phá hủy động Nhộng trùng bên trong ngọn núi 1023 à?” Trầm Trì chậm rãi hỏi.

Không ai nghĩ tới thiếu tướng lại đi hỏi về một cái hang động Nhộng trùng trong cuộc họp quan trọng như vậy. Mấy chuyện nhỏ này quân đội sẽ không bao giờ ra tay, toàn là giao cho lính đánh thuê đi làm.

Lâm Suyễn có hơi khó hiểu, nói. “Đúng vậy, tiên sinh.”

Đuôi mắt Trầm Trì rất dài, lúc liếc mắt nhìn sẽ khiến cho người ta có cảm giác cao cao tại thượng, “Thanh lý một động Nhộng trùng thì lính đánh thuê có thể nhận nhiều nhất là bao nhiêu tiền?”

“Chuyện đó….” Lâm Suyễn không biết.

“Không vượt quá 400 đồng vàng.” Một vị trung tá khác cũng tham gia cuộc họp trả lời thay. “Bình thường thì chỉ có 350 đồng vàng.”

Giọng Trầm Trì rất bình tĩnh, hỏi tiếp: “Vậy nếu như có người hi sinh trong lúc chiến đấu thì sao?”

Vị trung tá kia trả lời: “Không có gì cả.”

Trầm Trì cười lớn, “Thật tàn nhẫn.”

“Trước đây, khi một lính đánh thuê chết trận thì đồng đội của anh ta sẽ chia đều phần tiền công đó, nhưng như vậy cũng có mặt trái của nó – có một đoàn lính đánh thuê đã sát hại đồng đội của mình để chiếm phần tiền thưởng đó. Ngài cũng biết đó, lúc sinh mệnh bị uy hiếp thì đạo đức làm người cũng bị giẫm đạp dưới chân.”  Vị trung tá đó nói tiếp: “Vì vậy cho nên mới có quy định như bây giờ.”

Sau khi hội nghị kết thúc, Trầm Trì chậm rãi rời đi. Anh có rất nhiều chuyện để làm, lại còn phải đến trung tâm nghiêm cứu gen mãnh thú của “Sí Ưng”.

Ở đó có rất nhiều mãnh thú khỏe mạnh được nuôi, chúng nó được nuôi với số lượng lớn, để lúc cần thiết có thể làm vật dẫn cho giải phẫu ký sinh.

Trầm Trì bước tới trước một cái lồng thật lớn, bên trong có một con báo săn khỏe mạnh.

“Tiên sinh, ngài lại đến thăm nó à?” Một nghiên cứu viên trẻ tuổi đi tới.

“Ừ.” Trầm Trì chỉ đáp một tiếng rồi vươn tay ra với con báo.

Báo săn giống như bị thứ gì điều khiển, ngoan ngoãn đến gần, trong cổ họng còn phát ra những âm thanh yếu ớt.

Trầm Trì đưa tay ra với báo săn.

Nghiên cứu viên lo lắng, nói: “Tiên sinh, nó sẽ làm ngài bị thương đó.”

Thế nhưng báo săn chỉ ngoan ngoãn ngồi xuống, đưa chân trước bên phải lên, duỗi ra khỏi lồng sắt, thật cẩn thận đặt vào tay Trầm Trì.

Đuôi mắt Trầm Trì cong lại, hình như đang nở nụ cười.

Căn cứ 097.

Nghê Vũ từ chối lời mời của Trần. Cậu dạo một vòng ở nơi quản lý lính đánh thuê, không tìm được nhiệm vụ nào thích hợp nên ôm cây gãi ngứa tiêu tốn gần hết cả gia tài để mua quay về chỗ ở, ngủ!

Mặc dù kiếm tiền quan trọng, thế nhưng cũng không thể gấp gáp được.

Cảm giác cây gãi ngứa chạm ngọc tốt hơn hàng giá rẻ 16 đồng vàng rất nhiều, Nghê Vũ hơi vui, không vội vã đưa lên lưng gãi mà cầm trong tay ngắm nghía trước đã.

Ngọc vốn lạnh, thế nhưng cầm lâu trong tay sẽ có chút độ ấm.

Bỗng nhiên Nghê Vũ ngơ ngác, theo bản năng vươn tay phải của mình lên.

Chỗ ngọc được ủ ấm có xúc cảm quen thuộc của ngày xưa.

Đầu ngón tay của thiếu tướng lành lạnh, khi nắm cũng sẽ có giảm giác như thế này.

Con báo thích sạch sẽ kia là thú cưng được thiếu tướng nuôi từ nhỏ, trước khi giải phẫu, cậu đã từng nhìn thấy thiếu tướng chơi đùa với nó, con báo vui vẻ nhảy nhót, vươn móng vuốt đặt vào lòng bàn tay của thiếu tướng.

Vậy mà cậu lại cướp đi sinh mệnh của con báo.

Có một lần, thiếu tướng nằm chợp mắt trên ghế sofa, cậu đi tới, ngồi xổm bên cạnh. Lúc thiếu tướng tỉnh, ánh mắt dừng lại trên mặt cậu, sau đó lại mở lòng bàn tay, đưa đến trước mặt cậu.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà cậu lại làm giống như con báo, đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.

Sau dó, cậu nhìn thấy thiếu tướng cười.

Hết chương 5.

Trầm Lạc – Chương 5.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên