Trầm Lạc – Chương 53.

 

 

Chương 53: EM XỨNG ĐÁNG.

 

 

Nghê Vũ cảm thấy mình không nên trả lời câu hỏi này, nhưng cậu cũng không muốn để Trầm Trì phải quyết định chuyện như thế.

 

Vì vậy cậu hỏi ngược lại: “Anh có muốn sửa AI không? Nếu sửa xong rồi anh ấy sẽ chiếm lấy cơ thể anh lần nữa.”

 

“Ý của cậu là cái túi da này á hả?” Hồ ly nhàn nhạt nói: “Thứ đó là do tôi nhường lại cho cậu ta.”

 

Nghê Vũ không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

 

Trong thời đại nạn, con người đang phải sống lây lất kéo dài chút hơi tàn, đúng lúc giải phẫu ký sinh ra đời, vì để được sống tiếp, người bị lây nhiễm không quản việc sống chung với động vật. Có được mấy ai chủ động từ bỏ cơ thể mình?

 

“Tại sao?” Nghê Vũ hỏi.

 

Ánh mắt hồ ly có chút buồn bã, trầm mặc một lúc rồi mới nói: “Bởi vì theo tính toán của tôi, tôi thấy bản thân mình cũng có kết cục như trái đất.”

 

Nghê Vũ nhớ tới chuyện “Vũ trụ song sinh” mà hồ ly đã từng nói qua, cậu lắc đầu, “Tương lai có rất nhiều khả năng có thể xảy ra, nhưng anh chỉ tính ra được một khả năng.”

 

Hồ ly cũng không phản bác lại lời Nghê Vũ.

 

“Vậy cho nên anh mới cảm thấy tuyệt vọng với tương lai? mới nhường cơ thể mình cho AI?” Nghê Vũ khó hiểu, cậu còn muốn hỏi làm sao anh lại biến thành hồ ly?

 

Hồ ly nói: “Cậu muốn biết vì sao bây giờ tôi lại là hồ ly à?”

 

Nghê Vũ trợn tròn mắt, “Sao anh biết tôi đang nghĩ gì?”

 

Hình như hồ ly đang thở dài, “Quả thật là cậu có rất nhiều câu hỏi.”

 

Trầm Trì cũng thường hay nói câu này với cậu, nhưng ngữ khí lại hoàn toàn khác với hồ ly. Trong lòng Nghê Vũ cảm thấy có gì đó không đúng lắm, ánh mắt cậu xuất hiện chút địch ý mà ngay cả bản thân mình cũng không nhận ra.

 

“Tôi không phải là hồ ly. Hồ ly đã bị tuyệt chủng từ lâu vào khoảng một hoặc hai trăm năm gì đó lúc đại nạn giáng xuống rồi.” Hồ ly nói.

 

Tay phải Nghê Vũ khẽ động, cậu thật sự rất muốn sờ lỗ tai hồ ly một cái — tất nhiên không phải vì thích, mà cậu chỉ muốn xác nhận lại một chút xem, tai nhọn của hồ ly sờ vào có cảm giác gì, “Vậy anh là cái gì?”

 

“Viêm Hồ.” Hồ ly di chuyển chân phải phía trước, chỗ đó đột nhiên bốc lên một ngọn lửa nhỏ trong suốt.

 

“Đó không phải vẫn là hồ ly sao?” Biểu tình của Nghê Vũ như muốn nói “Anh đùa tôi à”.

 

Viêm Hồ lắc đầu, “Hồ ly là loài động vật có thật, còn Viêm hồ chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của con người trước khi đại nạn giáng xuống.”

 

“Vậy anh…”

 

“Trong cơ thể tôi có ‘Mật mã sinh mệnh’, tôi có thể viết ra được chương trình phức tạp nhất trên trái đất này, cũng là vì Mật mã sinh mệnh đã cho tôi năng lực đặc biệt đó.”

 

Nghê Vũ không rõ lắm, hỏi: “Mật mã sinh mệnh này được cụ thể hóa giống Viêm hồ? Vì có Mật mã sinh mệnh nên từ nhỏ anh cũng có những ưu thế của sinh vật cao tầng?”

 

“Đúng vậy.”

 

“Vậy anh…” Nghê Vũ biến về trạng thái hình thú, “Vậy anh có đánh thắng được tôi không?”

 

Viêm Hồ có chút bất ngờ, không nghĩ tới một người đang yên đang lành, đang nói chuyện với mình bỗng biến thành Báo săn to lớn vô cùng.

 

Chỉ có điều, con báo này không có tai.

 

Viêm Hồ: “Cái này…”

 

Nghê Vũ tận dụng ưu thế về tốc độ của mình, vươn móng vuốt ra đập một phát, Viêm Hồ căn bản không kịp né tránh, “Vèo” một cái đã bị đánh bay vô vũng bùn.

 

Viêm Hồ: “…”

 

Nghê Vũ: “…”

 

“Anh yếu vậy à?” Nghê Vũ nhấc móng vuốt lên, còn cúi đầu nhìn lại, “Không phải chứ?!”

 

Quả thật là cậu thật lòng thật dạ nghĩ không phải như thế, cậu cũng không phải cố ý châm chọc. Cái từ “Mật mã sinh mệnh” này cậu đã nghe qua hai lần rồi, lần đầu tiên là nghe Trầm Trì nói lúc ở trong không gian do hành tinh N-37 phóng tới trái đất, khi đó Trầm Trì đã giết chết Mộ Nhạc hết sức dễ dàng, Vậy thì hồ ly, không, phải gọi là Viêm hồ mới đúng, Viêm hồ cũng có năng lực nghiền ép như vậy chứ?!

 

Nhưng bây giờ…

 

Viêm Hồ bị một vuốt của cậu đánh bay, lộn mèo hai vòng mới có thể đứng dậy được.

 

Quả thật là rất yếu.

 

“Không giống nhau.” Viêm Hồ phun ra một miệng bùn đất, “Mật mã sinh mệnh cũng có mạnh có yếu, tôi không bằng Trầm Trì. Năng lực của tôi nằm ở chỗ viết chương trình.”

 

Nghê Vũ sửng sốt một chút, “Lộ Địch, AI đó là sản phẩm tốt nhất của anh đúng không?”

 

Ánh sáng nhân tạo rơi vào trong mắt Viêm Hồ, nó chuyển một vòng nơi đáy mắt sâu thẳm.

 

“Đúng vậy.”

 

Nghê Vũ ngẩng đầu lên, “Vậy anh sửa anh ta lại đi. Tôi… Tôi không ngại đâu.”

 

Viêm Hồ trầm mặc một lúc rồi nói, “Cảm ơn.”

 

Toàn bộ “Tiêu Ngạn” rơi vào tình trạng khẩn cấp, Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng trở thành trung tâm quân đội lâm thời đưa ra quyết sách cao nhất. Còn Hàn Yếm thì bị đưa đến Phòng thí nghiệm sinh mệnh.

 

Giữa những ngày bận rộn này, Nghê Vũ nhận được một tin tức — Thuần An đã sống sót sau khi bị nhiễm virus cấp cao, trước mắt đã hội họp với Đội 1 của “Sí Ưng” đang ở doanh trại 097”. Doanh trại 097 đã hoàn toàn bị hủy diệt, những người còn sống sót lục tục được chuyển đến các doanh trại lân cận.

 

Vốn dĩ danh sách người còn sống và danh sách người được chuyển đi phải hoàn toàn trùng khớp với nhau, nhưng trong danh sách chuyển đi lại thiếu mất tên của một người.

 

Trần.

 

Nghê Vũ nhíu mày.

 

Trần là người bán kẹo bông gòn, anh ta đã dùng kẹo bông đủ mọi màu sắc để làm ra những đám mây tựa giấc mơ cho bọn trẻ. Người này còn có một thân phận khác nữa  — đó chính là thủ lĩnh lính đánh thuê.

 

Anh ta đã nhiều lần chìa cành ô-liu ra với Nghê Vũ, nhưng lần nào Nghê Vũ cũng đều từ chối. Tất cả đội viên của anh ta đều bị chết hết trong lúc nguy cấp, nhưng anh ta lại bình an vô sự. Theo lý thuyết thì anh ta chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp của quân đội, vậy nhưng anh ta lại chọn cách tự ý rời đi.

 

Nghê Vũ lẩm bẩm một mình: “Đúng là quái nhân.”

 

Thiết bị liên lạc cá nhân bỗng truyền đến thông báo nhắc nhở, Nghê Vũ mở ra nhìn thì thấy là Tranh Lạc.

 

Trước đây Tranh Lạc là người bát quái số một ở “Sí Ưng”. Lần này cậu ta biết được tin Nghê Vũ đã trở lại doanh trại thủ đô, nhưng phải mất mấy ngày mới liên hệ được với cậu.

 

“Đội trưởng!” Khuôn mặt Tranh Lạc choán hết toàn bộ màn ảnh nhỏ.

 

Nghê Vũ nghe được tiếng gọi này bỗng thấy mũi có chút chua sót.

 

Lúc cậu bị trục xuất, “Sí Ưng” không có một người nào đến tiễn cậu, nhưng dù cậu không biết bọn họ bị điều đi thi hành nhiệm vụ, cậu cũng chưa từng oán giận câu nào.

 

Tranh Lạc, Lâm Suyễn, Thuần An, và những người khác ở “Sí Ưng” nữa, tất cả đều là anh em tốt vào sinh ra tử với cậu.

 

Tranh Lạc dông dài nói một thôi một hồi, cuối cùng mới nói đến chủ đề chính, “Lâm Suyễn đã nói về cậu với tôi từ lâu rồi, nhưng bây giờ tôi mới liên hệ với cậu là vì…”

 

Nghê Vũ cũng thật tò mò, trước đây lúc Lâm Suyễn nói chuyện với cậu, có nói Tranh Lạc ở bên cạnh hưng phấn không thôi, cậu nghĩ là Tranh Lạc sẽ lập tức xuất hiện trước màn hình ánh sáng, nhưng lại mơ hồ nghe được cậu ta nói “Lát nữa tôi sẽ tự mình gọi cho cậu ấy sau” .

 

Một “Lát” này, cậu chờ đến mấy ngày.

 

“Trước tiên tôi hỏi cậu.” Vẻ mặt Tranh Lạc thoạt nhìn vô cùng do dự. Nhưng nếu vẻ do dự này đặt ở trên mặt người khác thì đó là lo lắng và mâu thuẫn, nhưng khi đặt trên người Tranh Lạc thì lại thành nhiều chuyện, “Cậu và thiếu tướng làm lành rồi à?”

 

Nghê Vũ “Ah” một tiếng, không khỏi nghĩ, sao gần đây mình cứ bị tra tấn linh hồn miết vậy? Đầu tiên là Viêm Hồ, còn bây giờ là Tranh Lạc.

 

Cậu và Trầm Trì đã làm lành chưa? Tất nhiên là rồi, nhưng mà Lộ Địch vẫn là bạn đời trên danh nghĩa của Trầm Trì, việc này còn dính đến ván cờ chính trị với “Thiên Vĩ”.

 

“Tôi chỉ lo lắng điều này!” Tranh Lạc than vãn, “Tôi không biết phải mở miệng nói với cậu như thế nào! Tôi sợ cậu sẽ đau lòng!”

 

Nghê Vũ không hiểu ra sao, hỏi: “Đến cùng là chuyện gì?”

 

“Tôi cảm thấy cậu vẫn không nên làm lành với thiếu tướng.” Tranh Lạc nói chắc chắn như đinh đóng cột, “Tôi có một thông tin bí mật, ngay cả Lâm Suyễn cũng không biết đâu, thiếu tướng lại nuôi một con báo săn ở Sở nghiên cứu gen mãnh thú đó!”

 

Nghê Vũ kinh ngạc trợn tròn hai mắt, “Cái gì?”

 

“Tôi thề, đó là sự thật!” Tranh Lạc miêu tả vô cùng sinh động con báo săn kia có bộ lông sáng bóng như thế nào, ngoan ngoãn ra sao, rồi nghe đâu nó còn có thể bắt tay với Trầm Trì nữa.

 

Nghe xong mấy câu trước, Nghê Vũ vẫn không cảm giác được có gì quan trọng, nhưng nghe đến chỗ “Bắt tay” thì trái tim cậu bỗng dưng bị bóp nghẹt.

 

Tranh Lạc vẫn còn nói huyên thuyên không dứt, bỗng nhiên Nghê Vũ nghe phía trước truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, không cần nhìn cũng biết đó là ai.

 

“Tạm thời tôi có chút việc cần phải làm.” Nghê Vũ hoảng hốt vội vàng nói: “Chờ các cậu trở về.”

 

“Tôi vẫn còn chưa nói hết mà!” Tranh Lạc vội vã hét lớn: “Con báo săn kia có lỗ tai cực kỳ tròn, cực kỳ đáng yêu…”

 

Nghê Vũ ngắt kết nối, màn hình ánh sáng biến mất, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Trầm Trì một thân quân trang thẳng tắp đang đi về phía mình.

 

Chỗ này là hành lang gấp khúc trên tầng ba của Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, Trầm Trì đang vội vàng xử lý đống hỗn độn do Phòng hội nghị thượng đỉnh để lại, còn phải thời thời khắc khắc để ý đến kết quả phân tích sinh mệnh của Hàn Yếm. Nghê Vũ không tham dự vào cuộc họp của các vị sĩ quan quân đội, vì vậy cậu thường xuyên đứng đợi ở bên ngoài hành lang uốn khúc.

 

Chỉ cần liếc mắt một cái, Trầm Trì đã biết Nghê Vũ có gì đó không đúng, anh mỉm cười, hỏi: “Vừa nãy em nói chuyện với ai thế?”

 

“Tranh Lạc.” Tim Nghê Vũ đập “Thình thịch”, tin tức đến quá đột ngột, cậu vẫn còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, không biết vì sao Trầm Trì lại muốn nuôi một con báo săn mới.

 

Ý của Tranh Lạc rất rõ ràng — tên kia chính là người yêu mới của Trầm Trì, cậu về thì cứ về, nhưng tuyệt đối đừng làm lành với Trầm Trì!

 

Trầm Trì vươn tay lên vuốt má Nghê Vũ, đầu ngón tay hết sức tự nhiên chạm vào vành tai cậu, rồi thuận thế xoa xoa.

 

Nghê Vũ rục cổ lại, “Tiên sinh!”

 

Gần đây Trầm Trì rất thích xoa nắn vành tai cậu, giống như ngày xưa thích vò  tai báo của cậu vậy. Giờ tai báo đã không còn, chỉ còn lại vành tai có thể nắm.

 

“Hửm?” Trầm Trì nói: “Em có tâm sự.”

 

Tất nhiên là em có tâm sự rồi. Nghê Vũ nghĩ, chuyện của Lộ Địch vẫn còn chưa giải quyết xong, vậy mà giờ lại lòi ra thêm một con báo?

 

Nhưng Nghê Vũ cảm thấy, bản thân mình tuyệt đối không phải là người không để ý đến đại cục, chuyện tình cảm yêu đương quá nhỏ bé trước sự tồn vong của tinh cầu này, cả Trầm Trì và cậu đều gánh vác trách nhiệm nặng nề trên vai, vào lúc này không nên hỏi mấy chuyện linh tinh như: “Vì sao anh lại đi nuôi một con báo săn khác” .

 

Nhưng cứ giấu mãi ở trong lòng, Nghê Vũ cũng thấy không được thoải mái.

 

Cậu không biết vẻ mặt của mình lúc này vô cùng đặc sắc, trong mắt Trầm Trì nhìn cực kỳ thú vị.

 

“Chút nữa anh còn có chuyện gì quan trọng không?” Rốt cuộc Nghê Vũ vẫn nhịn không được nên hỏi, người ký sinh không thể khống chế cảm xúc của mình tốt như nhân loại, nhưng trước khi hỏi, cậu phải chắc chắn rằng mình không làm chậm trễ việc của Trầm Trì.

 

“Tạm thời thì không có.” Trầm Trì hỏi, “Em muốn nói gì với tôi?”

 

Nghê Vũ hít sâu một hơi, ánh mắt sáng quắc như thiêu đốt nhìn Trầm Trì chằm chằm, “Em muốn đến Trung tâm nghiên cứu gen mãnh thú một chuyến.”

 

Trầm Trì nhướng mày, vừa nghe liền hiểu đã xảy ra chuyện gì, anh cười nói: “Được.”

 

Trung tâm nghiên cứu gen mãnh thú ở gần Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, cho nên cậu có thể đi bộ qua. Nghê Vũ đi thẳng đến khu vực báo săn đang ở, vừa nhìn đã thấy một con báo săn vô cùng xinh đẹp.

 

Con báo này giống hệt với trạng thái hình thú của cậu, khó có thể tìm ra được điểm khác biệt nào bằng mắt thường được.

 

“Tiên sinh!” Cậu xoay người, nhíu mày nhìn Trầm Trì, hầu kết trượt lên trượt xuống mấy lần, rốt cục cũng hỏi ra miệng: “Anh còn nuôi một con báo săn khác nữa?”

 

Trầm Trì vừa đau lòng vừa buồn cười, vốn định đùa với cậu mấy câu, nhưng thấy ánh mắt nghiêm túc và lo lắng của cậu nên lại thôi, anh nắm lấy tay cậu, cùng ngồi xổm xuống trước mặt báo săn với cậu, “Đúng vậy, tôi còn nuôi một con báo săn.”

 

“Nó giống hệt em, nó và Báo Báo giống nhau như đúc!” Nghê Vũ chưa bao giờ nghĩ đến việc tự xưng mình là Báo Báo, Báo Báo chỉ dùng để gọi vật dẫn của cậu.

 

“Không giống nhau hoàn toàn, để nó làm vật dẫn cho em, thế nào?” Trầm Trì nói: “Em đưa tay ra cho nó đi.”

 

Trong đầu Nghê Vũ bỗng “Vèo” một cái, cậu vươn tay phải của mình ra, đặt trước mặt báo săn.

 

Báo săn vừa mới trưởng thành, nó ngơ ngác nhìn một chút, sau đó thử thăm dò rồi đặt móng vuốt của mình vào.

 

“Gen của nó và em hoàn toàn xứng đôi, nó sinh ra vì em.” Trầm Trì chậm rãi nói: “Em đi khỏi thủ đô, tránh xa được nguy hiểm. Với thân thủ của em thì, thứ duy nhất có thể uy hiếp được mạng sống chỉ có bị lây nhiễm lần nữa.”

 

Nghê Vũ không tự giác nắm nhẹ móng vuốt báo săn, lòng bàn tay bị lông tơ cọ vào cảm giác có chút ngứa.

 

Giọng nói Trầm Trì như rót vào tai cậu, tựa dòng thác mang theo hơi ấm, “Khi đó tôi không biết gì về việc nhiễm virus cấp cao, chỉ biết nhất định phải chuẩn bị vật dẫn cho em thật cẩn thận, để đề phòng có chuyện không hay xảy ra.”

 

“Cái đó…” Nghê Vũ quay đầu lại, nhìn vào mắt Trầm Trì, “Nếu như mãi đến tận lúc nó chết mà em vẫn chưa bị lây nhiễm thì sao?”

 

“Tôi hi vọng em không bao giờ bị lây nhiễm.” Trong mắt Trầm Trì có chút đau lòng, dường như anh đang nhớ tới lúc cậu tiến hành giải phẫu ký sinh lần trước, “Đau như vậy, tốt nhất là đừng bao giờ lặp lại lần nữa.”

 

Dừng lại một chút, ngữ khí của Trầm Trì cũng dần được buông lỏng, “Nhưng tôi phải chuẩn bị thật tốt cho trường hợp xấu nhất. Sau khi nó chết, sẽ có một con báo săn khác hoàn toàn phù hợp với em được sinh ra.”

 

Mắt Nghê Vũ ươn ướt, nhưng đồng tử lại sáng ngời tựa vì sao lấp lánh, “Anh đã làm rất nhiều thứ cho em.”

 

Trầm Trì cười khẽ, vòng tay ra sau cổ ôm lấy cậu, anh hôn lên mi mắt cậu, “Em là bạn đời của tôi, em xứng đáng được như vậy.”

 

Hết chương 53

 

Chương 54

Trầm Lạc – Chương 53.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên