Trầm Lạc – Chương 56.

 

 

Chương 56: EM KHÔNG DỄ BẮT NẠT ĐÂU NHA.

 

 

Âm thanh nhắc nhở đặc thù của thiết bị liên lạc cá nhân truyền đến, Nghê Vũ lập tức chạy ra khỏi sự kìm kẹp của đồng đội, nhìn xung quanh tìm kiếm chỗ thích hợp để nói chuyện.

 

Tranh Lạc ở phía sau gọi với theo: “Đừng đi mà, làm thêm một trận nữa thôi!”

 

Cuộc gọi đã được kết nối, câu “Làm thêm một trận nữa thôi” vừa vặn truyền vào thiết bị liên lạc cá nhân.

 

Giọng nói của Trầm Trì nhàn nhạt, còn mang theo một chút ý cười, “Làm thêm một trận nữa?”

 

Nghê Vũ quay đầu lại rống to: “Không làm, không làm nữa!”

 

Tranh Lạc lại lớn giọng, “Chưa đã ghiền mà!”

 

Nghê Vũ nghe tiếng cười trầm thấp của Trầm Trì quanh quẩn bên tai mình, giống như lúc hai người thân mật với nhau, Trầm Trì nằm đè lên người cậu, ghé vào tai cậu, cười trêu cậu là báo lười hết pin.

 

Tai Nghê Vũ lập tức nóng bừng, vành tai cậu mỏng manh, đỏ ửng dưới ánh sáng nhìn như trong suốt.

 

Trầm Trì từng cắn tai cậu rồi nói vị cũng không tồi.

 

“Cảm giác tốt vậy à?”

 

“Mặn như bánh quy bánh quế vậy.”

 

“… Em biết rồi, anh chê tai em toàn mồ hôi chứ gì.”

 

Trầm Trì ôm cổ cậu cười.

 

Cậu còn nhỏ giọng cãi lại, “Em đây còn ngại nó hiện giờ chỗ nào cũng đều là nước miếng của anh hết nè.”

 

Nghê Vũ cảm thấy hình như mình có hai bộ não, một cái có chứa “Sí Ưng”, chứa “Tiêu Ngạn”, chứa tất cả những điều cậu quan tâm — trừ Trầm Trì, còn một cái khác chỉ chứa mỗi Trầm Trì. Hai bộ não này thường xuyên đánh nhau, nếu cái trước thắng thì dễ đối phó rồi, không cần phải lo lắng gì, nhưng nếu là cái sau thắng, vậy thì phiền phức to, Trầm Trì sẽ chiếm cứ hết toàn bộ tâm trí cậu.

 

Cũng giống như bây giờ nè.

 

Rõ ràng là Trầm Trì chỉ cười nhẹ một tiếng — thậm chí cũng không có cười trước mặt cậu, vậy mà cậu cũng có thể nhớ tới cái việc kia được, còn vừa xấu hổ vừa tự đắc nữa chứ.

 

“Em đang ‘Làm’ gì?” Trầm Trì còn cố ý nhấn mạnh vào chữ “Làm”.

 

Nháy mắt, Nghê Vũ như bị sụp nguồn luôn, sau khi phản ứng lại mới vội vàng giải thích, “Em đánh nhau với Thuần An. Sư tử bự còn lợi hại hơn nhiều so với em tưởng tượng, thiếu chút nữa là em đã thua rồi.”

 

Trầm Trì nói: “Báo bự à, những thứ em để lại ở doanh trại 097 đã được gởi đến. Tôi tiện tay giúp em sắp xếp lại một chút rồi.”

 

Nghê Vũ không chút suy nghĩ liền mở miệng nói: “Cảm ơn anh!”

 

“Sao phải cảm ơn tôi?” Sắp xếp hành lý thì cần gì phải cảm ơn, Trầm Trì là người rất cưng chiều, rất thiên vị người yêu, lúc rảnh rỗi rất thích trêu chọc bạn đời đáng yêu của mình một chút.

 

Người hỏi nói đùa, nhưng người nghe lại tưởng thật, thậm chí còn vỗ tay cái bốp, nói: “Có chứ!”

 

Tranh Lạc đứng ở đằng xa chọc chọc Thuần An, “Cậu có nghe được gì không? Nghê Vũ nói có cái gì vậy?”

 

“Mắc mớ gì tới cậu.” Thuần An bóp lấy vai Tranh Lạc, “Nếu cậu chịu dành một nửa thời gian đi bát quái để huấn luyện, chắc chắn khả năng đánh nhau của cậu đã không yếu như thế.”

 

Tranh Lạc chớp chớp mắt, “Tôi còn muốn đi đường tắt.”

 

Thuần An hỏi: “Đường tắt nào?”

 

“Để cho cậu hoặc Nghê Vũ cắn tôi một miếng.”

 

“… Cút!”

 

Có thể Nghê Vũ không nghe thấy đồng đội đang nói chuyện ở phía sau, tất cả lực chú ý của cậu đều đặt trên thiết bị liên lạc cá nhân. Ở nơi công cộng, giữa ban ngày ban mặt, cậu không chút ngại ngùng phóng to màn hình ánh sáng, Trầm Trì còn không lớn bằng nửa lòng bàn tay cậu, anh đang ngồi khoanh chân trên ghế sofa.

 

Lúc cậu chơi xấu, cậu thích Trầm Trì ngồi khoanh chân trên ghế nhất, độ cao đó vừa vặn để cậu đặt cằm mình lên chân anh lúc cậu đang ở trạng thái hình thú, còn Trầm Trì thì lại đặt tay lên sau gáy cậu, gãi gãi gáy cậu.

 

“Hả?” Trầm Trì hỏi: “Có cái gì?”

 

“Em đã nghĩ ra phải làm sao để cám ơn anh rồi!” Khuôn mặt Nghê Vũ nở nụ cưởi rạng rỡ, “Em sẽ lập tức về ngay.”

 

Sau khi Phòng hội nghị thượng đỉnh xảy ra chuyện, hoạt động thương nghiệp ở doanh trại thủ đô tiêu điều hơn trước rất nhiều, một phần là do Yểu Sạn đã ban bố lệnh khẩn cấp, một phần là do lời tiên tri “Trái đất sẽ bị hủy diệt” bắt đầu lan truyền rộng rãi, tâm tình bi quan càng ngày càng lan rộng.

 

Bất quá, việc kinh doanh ở chợ hoa quả tươi lại tốt hơn xưa rất nhiều — trước đây người ta không nỡ ăn hoa quả, càng bi quan lại càng muốn trước khi chết nếm thử những loại trái cây chưa bao giờ được ăn qua như đào, dâu tây, nho…

 

Nghê Vũ vội vàng chạy ra chợ, đào mật đã bán hết sạch, mà giá cả còn cao hơn năm đó cậu mua gấp ba lần!

 

“Lựu đây, lựu đây, lựu tươi nhất đây!” Người bán hàng cười hì hì hỏi cậu: “Đã ăn lựu chưa? Đây là loại trái cây ngon nhất đó!”

 

Nghê Vũ nghĩ thầm, người bán hàng ở chỗ nào cũng đều giống nhau, ánh mắt   lừa người ta móc hầu bao giống như đúc ra từ một khuôn vậy.

 

Lựu còn đắt hơn cả đào mật, vậy cho nên chưa bị người ta tranh nhau mua hết, sau khi Nghê Vũ chọn được hai quả đẹp nhất, cậu trả tiền không chút do dự.

 

“Thật hào phóng!” Người bán hàng giơ ngón tay cái lên, “Tôi rất thích những vị khách hào phóng như cậu vậy!”

 

Nghê Vũ giống như người bị trúng tên.

 

Nếu nói về người keo kiệt, thì chắc trong Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng  không tìm được ai keo kiệt hơn cậu.

 

Hiếm lắm mới thấy cậu chịu bỏ ra số tiền lớn để mua hoa quả tươi cho Trầm Trì và….

 

Đuôi mắt Nghê Vũ mở to, cậu chợt nhớ đến cây gãi ngứa chạm ngọc của mình, còn có cây gãi ngứa tự động nữa chứ.

 

Trầm Trì đã thấy hết rồi à?

 

Mặc dù đó cũng không phải là chuyện gì đáng xấu hổ, nhưng dù sao cậu vẫn cảm thấy có chút thẹn thùng. Trầm Trì có nghĩ cậu là một con báo ngốc, một ngày không được gãi là chịu không nổi hay không?

 

“Em về rồi đây!” Nghê Vũ vừa đẩy cửa vào vừa nói: “Tiên sinh, nhìn xem em mua gì về cho anh nè?”

 

Trầm Trì cầm lấy chiếc túi được đóng gói vô cùng tinh mỹ, “Lựu?”

 

“Quà cảm ơn.” Nghê Vũ nói: “Em chưa từng ăn, mua về cho anh ăn thử trái cây tươi.”

 

Đáy mắt Trầm Trì tràn ngập vẻ dịu dàng, “Em chưa từng ăn mà lại mua về cho tôi ăn thử à?”

 

Nghê Vũ nói lời chưa kịp thông qua đại não, “Em yêu anh mà.”

 

Vừa dứt lời, cằm liền bị nắm lấy, Nghê Vũ không những không giãy dụa, ngược lại còn đè nặng lên tay Trầm Trì.

 

Bóc lựu không dễ, Trầm Trì lột vỏ, còn Nghê Vũ thì ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm.

 

“Há miệng ra.” Trầm Trì đưa một nắm hạt lựu lên miệng Nghê Vũ, Nghê Vũ liếm đi một ít, nhấm nháp một lúc rồi lại liếm tiếp một miếng nữa.

 

“Không phải ăn như em vậy đâu.” Trầm Trì đút hết hạt lựu trên tay vào miệng cậu, “Nhai hết nước rồi phun ra, đừng nuốt hạt.”

 

Mùi vị mới mẻ tràn ngập cả khoang miệng, Nghê Vũ bị chua đến mức mặt mày nhăn nhíu.

 

Trầm Trì thấy cậu nhai nửa ngày vẫn chưa chịu phun hạt ra, “Không nỡ hả?”

 

“Em đã tốn rất nhiều tiền để mua nó đó.” Ý là, không muốn nhả ra.

 

“Vậy cũng phải phun ra.” Trầm Trì ra lệnh, Nghê Vũ liền nhấp thêm một ít nước nữa rồi mới chịu nhả hết hạt ra ngoài.

 

“Nói đến việc phải tốn một đống tiền khổng lồ.” Giọng điệu Trầm Trì có chút trêu đùa, nói: “Em đã tiêu tốn một số tiền khổng lồ để mua không ít thứ ha.”

 

Khóe môi Nghê Vũ cong lên, lông mày giương cao, nụ cười càng lúc càng lớn, nhưng cũng càng lúc càng xấu hổ.

 

“Đừng có cười, cười thêm chút nữa răng nanh cũng mọc ra luôn kìa.” Trầm Trì trở lại phòng khách, cầm ba cái cây gãi ngứa đặt lên khay trà, anh mỉm cười nhìn Nghê Vũ.

 

Nghê Vũ ngồi xếp bằng trên ghế sofa, tay ôm gối dựa, tự tranh luận cho mình đến đỏ cả tai, “Em là báo mà, không gãi ngứa sẽ khó chịu lắm.”

 

Trầm Trì ôm cậu vào lòng mình, anh cúi người hôn lên trán cậu, “Là do tôi không tốt, đã khiến em đau lòng.”

 

“Cái đó dùng không tốt.” Nghê Vũ chỉ chỉ vào một cái rẻ nhất, sau đó lại chỉ cây gãi ngứa chạm ngọc, “Cái này cũng dùng không tốt, ông chủ đã lừa tiền em.”

 

“Bao nhiêu?” Trầm Trì nhẹ nhàng hỏi.

 

“350 đồng vàng!” Nghê Vũ nhớ rất rõ, “Cái dùng tốt nhất chính là cái có giá 580 đồng vàng.”

 

“Cái này à?” Trầm Trì cầm cây gãi ngứa tự động màu trắng lên, bật công tắc.

 

Âm thanh “Rè rè” tràn ngập cả phòng khách, Nghê Vũ cười: “Cái này là thoải mái nhất.”

 

Trầm Trì điều chỉnh lại chế độ gãi một chút, bỗng nhiên anh cọ cây gãi ngứa lên bụng Nghê Vũ.

 

Nghê Vũ vốn đang nằm trên đùi Trầm Trì, bị cào cho không kịp chuẩn bị, cậu giật mình “A” một tiếng thật to, cậu muốn vùng dậy nhưng lại bị Trầm Trì lấy tay chặn lại.

 

Cây gãi ngứa tốn một đống tiền khổng lồ để mua về giờ đang chạy trên bụng cậu, đầu tiên là ở chế độ vừa phải, không lâu sau lại đổi thành chế độ gãi mạnh. Eo và thắt lưng chỗ nào cũng đều ngứa ngáy, nếu cứ gãi ở chế độ này thì thật sự không được. Hai chân cậu vừa đạp loạn xạ vừa ra sức xin tha: “Tiên sinh, dừng tay lại! Ha ha ha ha ha! Không được! Đừng gãi nữa! Ha ha ha ha, em chịu không nổi!”

 

Vậy nhưng Trầm Trì vẫn không ngừng, anh cởi từng chiếc nút trên bộ quân phục của cậu, áo sơ mi cũng vén lên luôn.

 

Giữa ban ngày ban mặt, cậu ở bên ngoài phóng to màn hình ánh sáng mà không chút e ngại.

 

Giữa ban ngày ban mặt, cậu ở nhà lại bị bắt nạt đến mức phanh ngực lộ bụng ra bên ngoài.

 

Không còn quần áo ngăn cản, cây gãi ngứa trực tiếp cào lên cơ bụng cậu, kích thích đến nỗi giọng nói của Nghê Vũ cũng thay đổi, vừa cảm thấy sảng khoái vừa khó chịu, lưng cậu cong lên như cá, nước mắt sinh lý chảy ra không ngừng, cũng không biết là do cười, hay do khóc nữa.

 

“Tiên sinh, tiên sinh, không được, buông em ra! Ha ha ha! Ahh — “

 

Trầm Trì ôm cậu càng chặt hơn, anh hôn lên vành tai nóng rực của cậu, hỏi: “Lúc ở doanh trại 097 em đã dùng cái này như vậy à?”

 

“Không phải! Ha ha ha!” Lông mi Nghê Vũ ướt nhẹp, một vệt nước dài kéo từ khóe mắt đến thái dương, nhìn qua cực kỳ mê người.

 

Cậu cứ dùng đôi mắt ngập nước như vậy mà nhìn Trầm Trì, cố gắng giãy dụa xin tha, “Tiên sinh, không được!”

 

Trầm Trì cúi đầu hôn lên môi cậu, vừa nãy cậu xoay mạnh quá, kêu to quá, ngay cả nước bọt cũng chảy ra, lúc bị hôn thì an tĩnh được một giây, sau đó lại động đậy lần nữa.

 

Bởi vì cây gãi ngứa vẫn chưa lấy ra khỏi bụng cậu, giờ còn đang chạy xuống phía dưới.

 

“Uhm —  Uhm — “

 

Miệng bị chặn lại, cậu chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ, nước mắt Nghê Vũ lăn dài trên má, đôi chân vẫn luôn không an phận giờ lại bất động.

 

Trầm Trì tiếp tục hôn cậu, cây gãi ngứa đã bật qua chế độ thứ tư  — gãi ngắt quãng — tiếng rè rè như nhịp tim đập loạn xạ, bọn họ cận kề bên nhau, cảm nhận từng hơi thở của nhau, cảm nhận xúc cảm mãnh liệt khi làn da hai người chạm vào nhau.

 

Cây gãi ngứa hết pin đã sớm bị ném trên mặt đất, nhưng người thì vẫn còn chưa xuống khỏi sofa.

 

Bộ quân trang nhăn nhúm của Nghê Vũ bị vứt một đống trên ghế sofa, chiếc gối được cậu ôm trong ngực lúc đầu giờ đã thành đệm lót dưới eo do hoạt động quá sức của cậu.

 

Tay Trầm Trì đặt lên đốt sống đuôi của cậu, nghịch chiếc đuôi mà cậu chẳng biết nó hiện ra lúc nào.

 

Vừa nãy cậu lại dùng đuôi quấn lấy eo Trầm Trì.

 

“Muốn uống nước lựu không?” Trầm Trì hỏi cậu.

 

Nghê Vũ há miệng.

 

Muốn nói có nhưng mà mệt quá nói không ra lời.

 

Sức chịu đựng kém cỏi chết tiệt này.

 

Trầm Trì đứng lên khỏi ghế sofa, anh lấy quần áo của mình đắp lên cơ thể không một mảnh vải che thân của cậu.

 

Không lâu sau, một ly nước ép lựu đỏ xuất hiện trước mặt cậu.

 

“Bổ sung thể lực.” Trầm Trì trêu chọc cậu.

 

Hàng mi dài của Nghê Vũ khẽ rũ, cậu xấu hổ: “Em tốn một số tiền khổng lồ để mua cây gãi ngứa về dùng cho những việc đứng đắn!”

 

“Ồ?” Trầm Trì nói: “Việc thế nào mới được coi là đứng đắn?”

 

Nghê Vũ tức giận, “Gãi lưng, gãi cổ!”

 

Trầm Trì gãi gãi sau gáy cậu, “Như vậy à?”

 

Báo săn lập tức yên tĩnh trở lại.

 

“Nếu là cây gãi ngứa, vậy thì gãi chỗ nào cũng là đang làm chuyện đứng đắn mà?” Trầm Trì nghiêm túc nói.

 

Nghê Vũ cuộn người lại núp trong bộ quân phục, nhưng hai chân dài và đuôi lại lộ ra bên ngoài, “Anh cố ý chỉnh em.”

 

Trầm Trì nói: “Đoán xem vì sao tôi lại cố ý chỉnh em?”

 

Nghê Vũ đưa mắt nhìn anh, hỏi: “Tại sao?”

 

Trầm Trì cười, “Bởi vì em dễ bị bắt nạt.”

 

Nghê Vũ tức giận đến đau ngực, đạp một cước lên bả vai Trầm Trì, đang định tung tăng nhảy nhót vì mình mới đắc thủ đánh lén được anh, lại phát hiện cổ chân mình vừa vặn nằm trong tay Trầm Trì.

 

Cơ thể cậu vẫn chưa mặc quần áo, chỉ đắp hờ lên trên, chân vừa bị nhấc lên cao, bao nhiêu cảnh sắc đều lộ hết ra ngoài.

 

Trầm Trì mỉm cười, nhìn từ trên cao nhìn xuống.

 

“Em không dễ bị bắt nạt đâu nha!” Cậu vội vàng rút chân về, dứt khoát thừa nhận mình sợ rồi.

 

Hết chương 56.

 

Chương 57.

Trầm Lạc – Chương 56.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên