Trầm Lạc – Chương 62.

 

 

Chương 62: BÁO BÁO RẤT THỎA MÃN.

 

 

“Em không nhìn thấy.” Trong tầm mắt của Nghê Vũ chỉ có một tòa tháp nguy nga rộng lớn, chiếm một diện tích cực kỳ bao la, với sức người khó mà tiếp cận được, giữa bầu trời tràn ngập “Tuyết trắng”, sự hiện hữu của nó vừa uy nghiêm vừa trầm lặng.

 

Trầm Trì nói sinh vật có trí tuệ trên tinh cầu này đang ở phía dưới, nhưng Nghê Vũ lại không nhìn thấy được bất kỳ sinh vật còn sống nào. Có phải do sự khác biệt về chiều không gian gây ra không?

 

“Tiên sinh, bộ dạng chúng nó như thế nào?” Nghê Vũ hỏi.

 

Trầm Trì chậm rãi hạ xuống, “Chúng nó đang ở bên trong bức tường. Hoặc cũng có thể nói, bức tường em đang nhìn thấy chính là chúng nó.”

 

Nghê Vũ kinh ngạc, “Sao có thể chứ?”

 

Trầm Trì không lập tức giải thích mà chỉ nói, “Chúng ta xuống trước đã.”

 

Quá trình từ không trung xuống gần tòa kiến trúc hình vuông, người nhạy cảm như Nghê Vũ cũng không hề cảm nhận được chút nguy hiểm nào. Nơi này tựa như một vùng tử địa luôn mở rộng cửa, bất cứ người nào cũng đều có thể xâm nhập được.

 

Trầm Trì ngẩng đầu lên nhìn ánh sáng màu sắc rực rỡ đang chiếu rọi kia, chúng đang rống giận, vặn vẹo, bi phẫn, nhưng vẫn cố gắng xua đuổi kẻ xâm nhập trong vô vọng.

 

Mãi đến tận khi hai chân giẫm lên mặt đất rồi Nghê Vũ mới phát hiện, bức tường này so với trong tưởng tượng của cậu còn chấn động hơn, cao chọc trời, còn cao hơn cả tòa nhà cao nhất trên trái đất rất nhiều, đứng ở bên cạnh bức tường nhìn lên trên, bầu trời chỉ là một mảnh nho nhỏ, con người chỉ bé xíu tựa như kiến.

 

Ánh sáng bên ngoài giáp cốt của cậu sản sinh ra cộng hưởng yếu ớt với bức tường này, Nghê Vũ vươn tay lên, cậu phát hiện ra bức tường và giáp cốt của mình đang sử dụng là cùng một loại vật chất, Lưu.

 

Loại vật chất này vừa thần bí vừa mỹ lệ, đến tận giờ các nhà khoa học vẫn chưa giải mã được kết cấu của nó, chỉ có một phần cực kỳ nhỏ được chuyển đến trái đất, vậy mà ở hành tinh N-37 lại dùng nó để xây lên bức tường khổng lồ như vậy.

 

Nhìn gần hơn chút nữa lại thấy trên bức tường có vô cùng vô tận những tia sáng đang lưu động, bản thân Lưu đã mang trên mình ánh sáng óng ánh tựa pha lê đen, cộng thêm những tia sáng này nữa lại khiến nó biến thành màu xanh xám đầy chết chóc.

 

Nghê Vũ mơ hồ nghe được những tiếng ong ong dày đặc, mơ hồ tựa tiếng gió từ lòng đất thổi tới.

 

“Tiên sinh, anh có nghe thấy gì không?”

 

Trầm Trì hỏi: “Em cũng có thể nghe được à?”

 

Nghê Vũ nhíu mày, “Là tiếng gì vậy?”

 

Trầm Trì đưa mắt nhìn lên không trung, “Vậy em có nhìn thấy những dãi màu sắc rực rỡ kia không?”

 

Nghê Vũ nghi ngờ ngẩng đầu nhìn lên, “Em không nhìn thấy.”

 

“Em thấy cái gì?”

 

“Bầu trời màu chì và virus giống như tuyết.”

 

Trầm Trì gật đầu, “Xem ra hoa văn tác động đến thính lực của em nhiều hơn. Âm thanh mà em nghe được chính là những tiếng kêu gào thảm thiết của chúng nó phát ra từ bên trong bức tường.”

 

“Chúng nó?”

 

“Sinh vật có trí tuệ trên hành tinh N-37.”

 

Lúc này Nghê Vũ đang trong trạng thái chiến đấu cấp cao, cơ bắp rắn chắc trên người cậu cũng căng chặt đầy hung hãn.

 

Mặc dù cậu đã tiến hóa thành người ký sinh cấp cao, đồng thời còn được hoa văn phượng hoàng và bụi gai bảo vệ, có một số năng lực của người ở chiều không gian cao hơn, nhưng cậu vẫn không thể nào tưởng tượng được, làm thế nào mà cơ thể sống của từng người từng người một lại có thể tập trung vào bên trong bức tường như vậy được chứ.

 

Qua một lúc lâu sau Nghê Vũ mới mở miệng, “Vậy rốt cuộc thì bây giờ bọn chúng là cái gì?”

 

Trầm Trì đứng lặng yên một hồi lâu, đôi con ngươi đen nhánh bị sương mù dày đặc che kín, tựa như đang lắng nghe bản hùng ca hào khí nào đó.

 

Nghê Vũ tập trung canh giữ bên cạnh anh, cậu chỉ thấy những tia sáng trên bức tường kia đang nhảy nhót càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mãnh liệt hơn, chỉ sợ giây tiếp theo, những tia sáng đó sẽ xuyên qua bức tường nhảy bổ xuống chỗ hai người đang đứng, bao vây lấy cậu và Trầm Trì.

 

Thời gian như rơi vào khoảng không nứt gãy, Nghê Vũ nghe không hiểu được những âm thanh phát ra từ trong bức tường, nhưng âm thanh lại tựa như một dòng sông đang nhấn chìm cậu, nó khiến cậu không thở nổi, tựa như tất cả nỗi đau trên hành tinh này đều tập trung hết ở đây, không người nào có thể trốn chạy được.

 

Bỗng nhiên, móng vuốt thú sắc bén bị đụng vào, Nghê Vũ hoàn hồn lại, cậu cúi đầu, thấy Trầm Trì đang chăm chú nhìn mình.

 

“Em bị ảo giác?” Trầm Trì nói: “Hàng tỉ sinh mệnh đang rên rỉ, quả thật đủ để ăn mòn thần trí của bất kỳ ai.”

 

Nghê Vũ hỏi: “Tiên sinh, chuyện gì đang xảy ra vậy?”

 

Trầm Trì bước về phía trước, “Chúng nó đang cầu xin tôi hãy buông tha cho hành tinh N-37 .”

 

Nghê Vũ theo sát phía sau anh, “Cầu xin? Sao bọn chúng lại biến thành bộ dạng như bây giờ?”

 

“Đúng vậy, cầu xin.” Trầm Trì nói: “Lừa dối con người thành lập mối liên kết, lúc hấp thu ‘Tử khí’ từ trái đất, bọn chúng cũng không ngờ được, ở vũ trụ có chiều không gian thấp còn có người có thể mở ra Mật mã sinh mệnh, thức tỉnh thành người ở chiều không gian cao hơn, càng chưa từng nghĩ tới chúng ta có thể hoàn thành được bước nhảy vũ trụ và đến được nơi này.”

 

Vẻ mặt Nghê Vũ nghiêm túc nhìn bức tường kéo dài, cậu nhận ra được một điều, “Chúng nó chỉ có năng lực tấn công và không có cách nào để tự vệ? Chỉ cần người ở chiều không gian cao hơn đến thì tất cả các kế hoạch của bọn chúng sẽ hoàn toàn thất bại?”

 

“Đúng vậy.” Trầm Trì híp mắt, “Em cũng đã thấy rồi đó, chúng nó đã vứt bỏ cơ thể mình để ký sinh vào bên trong Lưu.”

 

Theo những gì Trầm Trì nói cho cậu biết, một bức tranh thủng trăm ngàn lỗ được bày ra trước mặt Nghê Vũ.

 

700 năm trước, nền văn minh trên hành tinh N-37 bước vào giai đoạn đỉnh cao của sự phát triển, khái niệm về quốc gia đã biến mất, toàn cầu đã trở thành một thể, bọn chúng bắt đầu thăm dò vũ trụ và những điều huyền bí bên ngoài vũ trụ. Dưới sự hỗ trợ của khoa học kỹ thuật, bọn chúng có thể thăm dò đến mức cực hạn, hành tinh N-37 là hành tinh duy nhất có sinh vật trí tuệ tồn tại. Bọn chúng ngông cuồng cho rằng hành tinh N-37 sẽ thống trị toàn vũ trụ.

 

Nhưng thế giới này lại có một quy luật, bất cứ thứ gì một khi đã phát triển đến mức cực thịnh rồi sẽ lại suy. Sau đó, virus có tên là “Hạt tuyết” không rõ nguồn gốc đã xuất hiện, tựa như một trận tuyết lớn đổ xuống hành tinh này.

 

Những sinh vật bị lây nhiễm sẽ không lập tức chết ngay, lúc đầu, thậm chí những “Hạt tuyết” này còn không được xem là một loại virus. 50 năm sau, các sinh vật mới từ từ bắt đầu thay đổi kỳ quái, có một số ít sinh vật có trí tuệ bị ăn mất não, rốt cục bọn chúng cũng biết sợ, các nhà khoa học hàng đầu bắt đầu nghiên cứu về loại virus này, nhưng mãi cho đến tận lúc các sinh vật có trí tuệ ở đây chết hơn phân nửa, mà vẫn chưa có bất cứ một nhóm nghiên cứu khoa học nào tìm ra được biện pháp đối phó với loại virus này.

 

400 năm trước, sau ba thế kỷ bị “Hạt tuyết” tàn phá, sinh vật có trí tuệ khỏe mạnh cuối cùng còn sót lại cũng bị lây nhiễm.

 

Đây là tin tức đáng buồn nhất, cũng có nghĩa là một nền văn minh nữa sắp hoàn toàn biến mất.

 

Cùng năm đó, Hội đồng quân sự tối cao đã đưa ra một quyết định vô cùng đáng sợ — tập hợp sức mạnh của toàn bộ tinh cầu, lập nên hai trận pháp dịch chuyển ở hai cực của hành tinh này, vứt bỏ cơ thể bị lây nhiễm, ký sinh lên bức tường được chế tạo từ Lưu, lấy hình thức tồn tại bằng ý thức để tiếp tục sống.

 

Thứ duy trì sự sống trên hành tinh N-37 chính là “Tử khí”, “Tử khí” có rất nhiều ở vũ trụ song sinh là trái đất. Chỉ cần trái đất hưởng ứng, đường hầm không gian trao đổi vật chất được mở ra, chúng nó có thể tiếp tục sinh sôi nảy nở từ trong “Tử khí”.

 

Trong suốt 400 năm qua, lúc đầu “Tử khí” còn dồi dào nhưng càng về sau lại càng thiếu hụt, thậm chí có thể nói là gần như kiệt quệ, những sinh mệnh ký sinh bên trong bức tường không thể không thay đổi hình thức, thay đổi thành sinh vật ở chiều không gian thấp hơn, “Thiên Vĩ” đã bị chúng nó xâm chiếm từng bước như vậy, chẳng bao lâu nữa, khi những không gian được phóng tới bao trùm toàn bộ trái đất, chúng nó sẽ vứt bỏ hành tinh N-37, dùng cơ thể của con người, trở thành chủ nhân mới của trái đất.

 

Nghê Vũ hãi hùng khiếp vía, những gì cậu nghe thấy nhìn thấy còn tàn nhẫn hơn rất nhiều so với những gì cậu đã suy đoán trước đó. Đến tận giờ hành tinh N-37 vẫn chưa điều tra ra được “Hạt tuyết” từ đâu đến, nó có giống với virus trên địa cầu hay không? Hay nó cũng được truyền đến từ một vũ trụ khác?

 

Trầm Trì đứng bên cạnh ngọn tháp năng lượng ở trung tâm trận pháp dịch chuyển, anh ngẩng đầu, dõi mắt nhìn lên không trung.

 

Luồng ánh sáng có màu sắc rực rỡ đó đang gào khóc thảm thiết, chúng vẫn còn cố gắng giãy dụa đến cùng.

 

Bỗng nhiên Nghê Vũ nói: “Bọn chúng cũng chỉ muốn tiếp tục được sống. Cũng giống như chúng ta. Đứng trước virus, bọn chúng cũng nhỏ bé giống như chúng ta vậy.”

 

Trầm Trì nghiêng người sang, ánh sáng vàng lưu động xung quanh anh, “Em đang thương hại bọn chúng?”

 

Nghê Vũ không thể hình dung được cảm xúc của mình lúc này, có lẽ hai chữ “Ký sinh” này đã khiến cho cậu sinh ra sự đồng cảm mãnh liệt. Để tồn tại, những sinh vật có trí tuệ này phải ký sinh vào Lưu, còn con người thì lại ký sinh lên người động vật, về bản chất thì cũng không có sự khác biệt gì.

 

Trầm Trì nói: “Nếu hủy trận pháp dịch chuyển thì chúng nó sẽ chết. Còn nếu để trận pháp dịch chuyển lại, chờ chúng nó hoàn thành quá trình biến đổi thành sinh vật ở chiều không gian thấp, đến lúc đó con người sẽ chết.”

 

Nghê Vũ chợt tỉnh táo lại, cậu nhận ra thứ mà cậu gọi là “đồng cảm” vừa nãy hoang đường đến cỡ nào.

 

Trái đất biến thành bộ dạng như bây giờ là vì bị bọn chúng xâm lược, vậy mà cậu vẫn còn đi thương hại kẻ cầm đầu.

 

Vẻ mặt Trầm Trì không có chút cảm xúc nào, anh lạnh lùng như thể đang làm chuyện gì đó không liên quan đến bản thân mình, “Suy nghĩ thấu đáo rồi?”

 

Nghê Vũ bước tới ôm lấy Trầm Trì, “Tiên sinh, em muốn hỏi anh một chuyện.”

 

Thật sự thì cậu cũng không có vấn đề gì cần phải hỏi, cậu chỉ sợ nhìn thấy bộ dáng Trầm Trì không buồn không vui như lúc này.

 

Mật mã sinh mệnh đang hoạt động trong cơ thể Trầm Trì, nó khiến anh trở nên cực kỳ mạnh mẽ, nhưng đồng thời, nó cũng nuốt chửng mất sự đồng cảm mà Lam Tinh phu nhân đã cẩn thận tỉ mỉ bồi dưỡng cho anh.

 

Cậu muốn kéo Trầm Trì trở về, cho anh một chút ấm áp.

 

Một lúc sau, ngữ khí của Trầm Trì mới khẽ biến đổi, tựa như ngày xưa, anh nói: “Em có nhiều câu hỏi đến mức đếm không xuể nhỉ?!”

 

Nước mắt của Nghê Vũ suýt chút nữa đã rơi, “Tiên sinh, đợi chúng ta phá hủy trận pháp dịch chuyển này rồi thì trái đất sẽ tốt đẹp hơn, đúng không?”

 

Trầm Trì dịu dàng nói: “Chúng ta còn phải đi đến một cực khác để phá hủy trận pháp dịch chuyển kia nữa. Có như vậy thì mối liên kết giữa hai hành tinh mới hoàn toàn bị chặt đứt.”

 

Nghê Vũ biết rõ còn cố ý hỏi, “Chúng ta có thể trở về được không?”

 

Dường như thời gian trôi qua thật lâu sau Trầm Trì mới lên tiếng: “Chỉ sợ là không được.”

 

“Vậy cũng không sao.” Nghê Vũ nở nụ cười, “Mục đích của em chính là để anh mang em theo, em không muốn ở lại một mình trên trái đất. Em thà bị nguyên tắc vũ trụ giết chết khi tiến vào nơi có chiều không gian cao, cũng không muốn bị anh bỏ lại một mình. Bây giờ anh đã dẫn em đi ngắm biển sao trong vũ trụ, em vẫn còn sống, chúng ta có thể cùng nhau cứu trái đất. Tiên sinh, Báo Báo cảm thấy rất thỏa mãn.”

 

Trầm Trì nhìn Nghê Vũ thật chăm chú, màu đen lạnh lẽo như băng trong mắt anh cũng dần dần tan chảy, “Báo Báo?”

 

Nghê Vũ nói: “Anh quên rồi à? Lúc nào anh cũng muốn nghe em tự xưng mình là Báo Báo, vậy nhưng em chưa bao giờ gọi cho anh nghe.”

 

Khóe môi Trầm Trì cong cong.

 

“Chúng ta ở lại chỗ này cũng được.” Nghê Vũ nói: “Một hành tinh lớn như vậy mà chỉ có hai chúng ta, còn có thể ngắm tuyết, cũng lãng mạn lắm.”

 

“Đó là virus.” Trầm Trì không nhịn được sửa lại cho đúng.

 

Nghê Vũ không nghe theo, “Em có thể tưởng tượng chúng nó là tuyết mà.”

 

Tiếng ong ong phát ra từ bức tường càng lúc càng mãnh liệt hơn, ánh sáng màu sắc rực rỡ che kín cả bầu trời.

 

Không khí uốn lượn thành hình đôi cánh, nâng Trầm Trì và Nghê Vũ rời khỏi trận pháp dịch chuyển. Bọn họ bay lên trên đỉnh tháp, bỗng nhiên, Nghê Vũ lại cảm nhận được cơn đau quen thuộc — giống hệt như lúc cậu đến gần Trầm Trì trong không gian trên sa mạc.

 

Trong tầm nhìn, trận pháp dịch chuyển và tháp năng lượng bị xé toạc trong cơn lốc khổng lồ trong suốt, chúng bị tan rã, tiếng rít gào từ mặt đất vang lên tựa như sóng cuộn biển gầm. Khoảnh khắc đó, bức tường được chế tạo từ Lưu sụp đổ, bụi bay vạn dặm, tất cả đều bị cuốn vào dòng xoáy, những mảnh vỡ bay tung tóe lên không trung, chúng bay thẳng lên trời, ánh sáng màu sắc rực rỡ chớp loé liên tục. Cuối cùng, Nghê Vũ cũng nhìn thấy được ánh sáng có màu sắc rực rỡ mà Trầm Trì nói có hình dáng gì qua những mảnh vụn.

 

Thế giới giờ đây chẳng khác nào thời hồng hoang, những sinh mệnh giãy dụa kéo dài chút hơi tàn suốt 400 năm qua đang gào thét, rồi trở về tĩnh lặng trong tuyệt vọng.

 

Lúc vòng xoáy đột ngột mạnh lên, “Tuyết trắng” bay đầy trời. Chớp mắt sau đó, chúng ào ạt rơi xuống tựa như những con quạ chết, tốc độ rơi đó không thể dùng bất cứ một nguyên tắc vật lý nào lý giải được, mênh mông cuồn cuộn.

 

Đất trời bao la rộng lớn, vạn sự vạn vật đều đổ nát, chỉ có ánh sáng vàng vẫn còn lơ lửng giữa bầu trời cao vời vợi, tựa thần linh giáng thế xuống trần trừng phạt những sinh linh làm điều ác.

 

Tiếng nổ lớn vang vọng khắp nơi, khi tháp năng lượng biến mất, mặt đất nứt ra tựa con quái vật khổng lồ há miệng thật lớn, nó nuốt chửng hết toàn bộ virus đang rơi xuống.

 

Từ đầu đến cuối Nghê Vũ vẫn nắm chặt tay Trầm Trì, mặc dù lúc Trầm Trì phóng thích năng lực của chiều không gian cao hơn, suýt chút nữa cậu cũng bị giết chết cùng với những sinh vật ở đây.

 

Cảm giác đau đớn dần dần biến mất, bọn họ từ không trung hạ xuống mặt đất cháy đen. Cậu ra sức kéo lấy tay Trầm Trì, “Tiên sinh?”

 

Trầm Trì đứng sừng sững thẳng tắp tựa như một tác phẩm điêu khắc, mãi một lúc lâu sau, trong mắt anh mới xuất hiện bóng dáng của Nghê Vũ.

 

 

Hết chương 62.

 

Chương 63.

Trầm Lạc – Chương 62.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên