Trầm Lạc – Chương 63.

 

 

Chương 63: ANH MUỐN VÒ TAI BÁO CỦA EM À?

 

 

Ngay cả trên mảnh đất không một bóng người hoang vu nhất trên địa cầu, Nghê Vũ cũng chưa từng thấy thế giới yên tĩnh như bây giờ, dường như tất cả những sinh mệnh tồn tại ở đây đều đã biến mất, tinh cầu này đã kết thúc trong sự suy tàn.

 

“Vẫn còn một cực nữa.” Nghê Vũ hỏi: “Tiên sinh, anh có cần nghỉ ngơi không?”

 

Trầm Trì nhìn về phía đường chân trời hơi trắng, chốc lát sau mới nói: “Có lẽ người đến hành tinh N-37 không chỉ có hai chúng ta. Vừa nãy lúc đang sử dụng năng lực của chiều không gian cao để phá hủy trận pháp dịch chuyển, tôi cảm giác được dao động năng lượng tương tự, hình như là đến từ một cực khác của hành tinh này.”

 

Đây là điều mà Nghê Vũ hoàn toàn không nghĩ tới, “Ai?”

 

Trầm Trì lắc đầu, “Chỉ có thể là một cao nhân nào đó cũng nắm giữ Mật mã sinh mệnh và có năng lực của chiều không gian cao hơn.”

 

“Là Hồ ly hả?” Nghê Vũ nói xong liền lắc đầu, “Hồ ly chỉ có thể nhìn thấy được tương lai, không thể thực hiện bước nhảy vũ trụ được.”

 

“Là người mà chúng ta không biết.” Trầm Trì nói: “Có thể người đó đến từ ‘Thiên Vĩ’, mà cũng có thể là đến từ ‘Vực sâu’. Hắn ta cũng làm việc giống như chúng ta vừa làm.”

 

Nhất thời, Nghê Vũ cảm thấy thật phấn chấn, “Nói cách khác, trận pháp ở cực còn lại có thể đã bị phá hủy? Chúng ta có đồng minh!”

 

Trầm Trì nhìn Nghê Vũ, anh bị hai chữ “Đồng minh” của cậu chọc cười.

 

Nhưng Nghê Vũ cũng chỉ vui vẻ được một phút.

 

“Sao lại mất hứng rồi?” Trầm Trì hỏi.

 

Nghê Vũ nói: “Nếu như không có đồng minh, có phải chúng ta cũng có thể phá được trận pháp dịch chuyển còn lại không?”

 

“Tất nhiên rồi.” Trầm Trì nói: “Khó khăn là … làm sao để đến hành tinh N-37, chứ phá hủy trận pháp dịch chuyển thì lại rất đơn giản.”

 

“Vậy quân đồng minh cũng đâu có cần đến làm gì.” Nghê Vũ chu miệng, “Chúng ta có thể làm được thì đâu cần phải hi sinh nhiều người hơn chứ. Bây giờ chúng ta bị vây ở chỗ này, đồng minh của chúng ta cũng vậy, tất cả đều là do thông tin không kịp thời nên mới vậy. Trong chiến đấu, đó là điều tối kỵ nhất.”

 

Trầm Trì im lặng cười.

 

Nghê Vũ giương mắt, “Tiên sinh, anh cười em hả?”

 

“Báo Báo của chúng ta vừa nhắc đến chiến đấu thì thần thái sáng láng.” Trầm Trì nói: “Vầng sáng của một vị tướng đeo sao cũng không lấn át được.”

 

Ánh sáng trong mắt Nghê Vũ chuyển động, tất nhiên là cậu cảm thấy rất hài lòng với lời khen đó, cậu lại nói: “Tinh cầu này có thêm một đồng minh, vậy đâu còn chỉ có hai chúng ta nữa, chả có tí lãng mạn nào hết.”

 

Trầm Trì xoa xoa má cậu, giọng điệu cực kỳ cưng chiều, “Lại nghĩ đến chuyện lãng mạn.”

 

Nghê Vũ nói dối trắng trợn, “Đối với người ký sinh bọn em mà nói, lãng mạn là điều quan trọng nhất.”

 

“Đối với người ký sinh mà nói, sống sót mới là điều quan trọng nhất.” Trầm Trì chẳng thèm nể tình vạch trần lời nói đối của cậu.

 

“A…” Nghê Vũ quay sang Trầm Trì nói, “Được thôi.”

 

“Được thôi?”

 

“Ý là, những gì anh nói đều đúng hết!”

 

Trên tinh cầu sắp chết này, hai người không thể trở về quê hương được nữa đang nói những chuyện vui buồn lẫn lộn, khoảnh khắc nào cũng tựa như cả một đời.

 

Đột nhiên, gió lớn nổi lên, bầu trời màu xám như chì và mặt đất trắng như tuyết bị đốt cháy đen tạo thành một khối bên trong vòng xoáy, Nghê Vũ lắng nghe tiếng gió rít gào xung quanh mình, những mảnh vỡ không gian và thời gian lướt qua bên cạnh cậu và Trầm Trì, thế giới bị cuốn vào hỗn độn, rồi hỗn độn dần dần được thanh minh thay thế.

 

Bọn họ đã đi từ cực này đến cực khác.

 

Hai trận pháp dịch chuyển ở hành tinh N-37 có màu xám xanh giống hệt nhau tựa như hai vệ tinh song song vậy, thủ đoạn tà ác bảo vệ tinh cầu này suốt bốn trăm năm qua, giờ đây, một trận pháp đã biến thành tro bụi, còn một trận pháp khác vẫn cứ đứng sừng sững giữa đất trời.

 

Nghê Vũ giang rộng hai cánh, cậu bay lơ lửng trên bầu trời, lúc nhìn thấy trận pháp kia vẫn còn nguyên vẹn, vẫn không bị bất cứ hư hại gì, cậu cảm thấy thật nghi hoặc, “Đồng minh của chúng ta không thể phá hủy được nó hả? Vậy dao động năng lượng mà anh cảm nhận được là gì?”

 

Trầm Trì yên lặng một lát mới nói, “Có lẽ đó là tín hiệu kêu gọi.”

 

Nghê Vũ dõi mắt nhìn xuống phía dưới, cậu vẫn không nhìn thấy bất cứ một người sống nào, nhưng cậu lại không một chút nghi ngờ gì với phán đoán của Trầm Trì, nhất định là có người mang trên mình năng lực của chiều không gian cao hơn ở trái đất đến nơi này, nhưng vì một nguyên nhân nào đó mà không thể phá hủy được trận pháp dịch chuyển này, nên người đó mới phóng thích năng lực của chiều không gian cao ra rồi chờ bọn họ đến.

 

“Em cách xa tôi một chút.” Bỗng nhiên Trầm Trì nói.

 

Nghê Vũ không chút nghĩ ngợi đã vội vã lắc đầu.

 

“Tôi sẽ làm tổn thương em.” Ngón tay cái Trầm Trì xẹt qua khóe miệng cậu, “Lúc ở trận pháp trước, em đã giấu tôi nuốt máu vào trong.”

 

Quai hàm Nghê Vũ căng chặt, “Anh đã thấy hết rồi hả?”

 

“Ừm.” Trầm Trì gật đầu, “Mặc dù hoa văn có thể bảo vệ được em, nhưng em vẫn sẽ bị chấn động. Một lần trong không gian trên sa mạc, một lần chỗ trận pháp ở cực bên kia. Tôi không muốn em phải chịu chấn động lần thứ ba.”

 

Tính bướng bỉnh của Nghê Vũ lại phát tác, “Nhưng em nhất định phải ở bên cạnh anh! Chỉ cần em ở bên cạnh anh thì anh mới không bị Mật mã sinh mệnh khống chế, biến thành người không có tình cảm, không có cảm xúc giống như lúc trước!”

 

“Tôi sẽ không như thế.” Trầm Trì nắm lấy tay Nghê Vũ, chậm rãi đặt vào vị trí trái tim mình, “Tôi để em ở chỗ này, dù em có ở bên cạnh tôi hay không, em cũng luôn bên cạnh tôi rồi.”

 

Mi mắt Nghê Vũ run run giữa làn “Tuyết trắng”.

 

“Em đứng xa tôi một chút.” Vẻ mặt Trầm Trì nghiêm túc, ánh sáng vàng tản ra tựa dòng sông sáng rực, tựa như tường đồng vách sắt ngăn Nghê Vũ lại bên ngoài.

 

Ánh sáng vàng ngưng tụ lại thành hình cầu, nâng Trầm Trì bay lên trên trận pháp dịch chuyển. Nghê Vũ vỗ cánh muốn bay lên, muốn đuổi theo anh, nhưng lúc đến gần kim quang lại bị một sức mạnh dịu dàng từ chối.

 

Nguồn sức mạnh đó nhẹ nhàng vô cùng, nhẹ tựa lông vũ. Vậy nhưng cậu lại chẳng có cách nào phản kháng lại được!

 

Trong không khí tản ra những đường cong trong suốt, mềm mại cực kỳ, tựa như bọt biển, chúng tiếp nhận cậu, bao vây lấy cậu, nhẹ nhàng đẩy cậu đi về hướng ngược lại với Trầm Trì, trong tầm mắt cậu, bóng dáng Trầm Trì càng lúc càng nhỏ, ánh sáng vàng càng lúc càng rực rỡ hơn.

 

Tình huống tương tự với trận pháp ở cực bên kia lại xuất hiện ở trước mắt cậu, Dưới dự oanh kích của chiều không gian cao, bức tường màu xám đen tan rã, bay tán loạn khắp nơi, tháp năng lượng sụp đổ, tòa kiến trúc rộng lớn chấn động lòng người bị xé thành bụi phấn giữa ánh sáng vàng rực rỡ, tiếng rít gào thảm thiết vang vọng tận trời mây!

 

Nghê Vũ bị nguồn sức mạnh dịu dàng trói buộc bên ngoài làn sóng xung kích đó, cậu không dám chớp mắt nhìn chăm chú vào ánh sáng vàng lộng lẫy xa xa kia, mãi đến tận khi bụi đất lắng xuống, nguồn sức mạnh giam cầm cậu mới tiêu tan, không nhìn được cũng không sờ được, tựa như chúng chưa từng tồn tại.

 

Dòng không khí bị khuấy động, ánh sáng vàng rực rỡ phác hoạ lên hình dáng đôi cánh phượng hoàng khổng lồ.

 

Nhưng vào lúc này, đôi cánh như mộng ảo đó hình như đang lặng lẽ biến mất, tựa như phượng hoàng bị gãy cánh.

 

Trầm Trì rơi xuống khỏi bầu trời.

 

Nghê Vũ nóng ruột, đôi cánh đen tựa pha lê khuấy động cuồng phong lạnh lẽo, cậu ép sát mặt đất rồi bay thẳng lên trời tựa một tia chớp lao về phía Trầm Trì.

 

Khoảnh khắc đó, dường như cậu nhìn thấy được thế giới mà Trầm Trì đã nhìn thấy khi còn bé — thứ gì cũng chỉ là một màu trắng trong suốt, không có nhiệt độ, không có màu sắc.

 

Nhưng Trầm Trì lại có màu vàng!

 

Mắt Nghê Vũ như muốn nứt ra, cậu dùng hết sức lực mình có, tăng tốc độ lên đến mức cực hạn, hai tay mạnh mẽ vươn ra phía trước, trong nháy mắt lúc ánh sáng vàng sắp chạm xuống mặt đất, cậu lao nhanh đến ôm lấy Trầm Trì, tạo thành một đường cong đẹp đẽ tựa sao băng, cậu ôm lấy Trầm Trì bay lên trời cao lần nữa.

 

Sắc mặt Trầm Trì tái nhợt, đôi mắt khép hờ, trong mắt anh không phải là không buồn không vui, mà là liệt hỏa cực nóng.

 

Nước mắt nóng hổi của Nghê Vũ rơi đầy mặt, nhưng lại nhanh chóng bị gió lớn thổi bay, cậu run run gọi, “Tiên sinh!”

 

Trầm Trì mỉm cười, nhìn qua cực kỳ mệt mỏi, anh đưa tay đặt lên trái tim mình, tựa như muốn nói cho Nghê Vũ biết, anh đã giữ đúng lời hứa với cậu.

 

Nghê Vũ đáp xuống một khu đất cao, cậu ôm Trầm Trì thật chặt vào lòng.

 

Sau khi vận dụng năng lực của chiều không gian cao nhiều lần trong một thời gian ngắn, Trầm Trì gần như đã kiệt sức, chỉ có thể mặc cho Nghê Vũ ôm mình.

 

Có một việc anh không nói cho Nghê Vũ biết.

 

Sức mạnh mà Mật mã sinh mệnh ban cho anh cực kỳ mạnh mẽ, nhưng phải liên tục phá hủy hai trận pháp dịch chuyển khổng lồ, cộng thêm việc thực hiện bước nhảy vũ trụ trước đó nữa, đã khiến anh tiêu hao rất nhiều thể lực, bằng không anh đã chẳng suy yếu đến mức này.

 

Anh đã đồng ý với Nghê Vũ, không để cho Mật mã sinh mệnh khống chế mình, không biến về trạng thái không tình cảm không cảm xúc nữa.

 

Lúc nãy, anh vừa phải đối phó với trận pháp dịch chuyển, vừa phải áp chế Mật mã sinh mệnh, lúc rơi xuống, anh đã không còn chút sức lực nào.

 

Anh ngẩng đầu lên, vỗ nhè nhẹ lên lưng Nghê Vũ, an ủi người bạn đời đang run rẩy không ngừng của mình, “Không sao rồi, em đừng sợ.”

 

Nghê Vũ vẫn chưa chịu buông anh ra, tựa như cậu muốn ôm anh khắc sâu vào linh hồn mình.

 

Anh mỉm cười, nhắm mắt lại.

 

Trước khi gặp được Nghê Vũ, anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình được người khác ôm vào lòng như vậy, chưa từng nghĩ mình sẽ vì người này mà cười, vì người này mà bi, vì người này mà suy tính hết thảy, vì người này mà không để ý đến bất cứ thứ gì.

 

Ở vũ trụ song sinh này, anh ngửi được mùi của tử vong và oanh liệt, nhưng từ sâu thẳm trong linh hồn mình anh thấy thật bình yên.

 

Trước khi lên đường, Viêm Hồ đã nhìn anh rồi nói, “Mật mã sinh mệnh xuất hiện ở trên người chúng ta, không chừng chúng ta chính là kỳ tích của trái đất này.”

 

Kỳ tích?

 

Đúng vậy, nhưng cũng không hẳn.

 

Khi biết được mình là người gánh vác đồ đằng trên vai, thậm chí anh còn cảm thấy chẳng chấn động bằng lúc phát hiện mình đã yêu Nghê Vũ.

 

Anh có thể là kỳ tích của trái đất, nhưng kỳ tích của anh chỉ có một mình Nghê Vũ.

 

Nghê Vũ là nơi để anh trở về.

 

Anh hít một hơi thật sâu rồi mở mắt ra lần nữa.

 

Lúc này Nghê Vũ mới giảm bớt căng thẳng và sợ hãi tột độ, cậu không còn run rẩy nữa, “Tiên sinh, anh thấy đỡ hơn chút nào chưa?”

 

Trầm Trì gật đầu.

 

Hắn vẫn còn rất mệt mỏi, nhưng tay chân đã có đủ lực để hoạt động.

 

Anh nằm trên đùi Nghê Vũ, chậm rãi đưa tay ra muốn nắm nhẹ vành tai Nghê Vũ.

 

Nghê Vũ thuận thế cúi đầu, “Tiên sinh, anh muốn vò tai báo của em đúng không?”

 

Trong mắt Trầm Trì tràn ngập ý cười, “Không phải tai báo của em đã mất rồi sao?”

 

“Em thử xem.” Nghê Vũ nói: “Nói không chừng em có thể gọi chúng nó ra được.”

 

Ký ức mất đi tai báo cũng chẳng tốt đẹp gì, chỉ có máu và bi thương.

 

Trầm Trì nói: “Em đừng miễn cưỡng.”

 

“Em không miễn cưỡng.” Nghê Vũ nắm lấy tay Trầm Trì đặt lên chỗ vốn nên có tai báo của mình, “Anh chạm vào chỗ đó đi, chúng nó rất thích anh, bóng tối tâm lý trong lòng em đã sớm không còn, hơn nữa nơi này lại là thế giới có chiều không gian cao, nguyên tắc vật lý cũng khác lúc ở trên mặt đất, nói không chừng anh dỗ chúng nó, chúng nó sẽ mọc trở lại được.”

 

Trầm Trì đang định nói “Ngây thơ”, bỗng cảm giác được lòng bàn tay mình truyền đến xúc cảm không giống với xúc cảm khi chạm vào tóc.

 

Dường như Nghê Vũ cũng cảm nhận được, mắt cậu sáng ngời, giọng nói mang theo sự vui mừng, “Anh có chạm được vào chúng nó không?”

 

Trầm Trì buông tay ra, một đôi tai báo tròn xoe xuất hiện trên đầu Nghê Vũ giữa bầu trời âm u tăm tối.

 

“Thật sự mọc lại rồi?” Nghê Vũ không thể tin được.

 

Trầm Trì cười, “Em tự mình sờ đi.”

 

Nghê Vũ vừa định giơ tay lên thì Trầm Trì đã duỗi tay ra sau gáy cậu, anh thở phào nhẹ nhõm, kéo cậu cúi người xuống gần hơn.

 

Đôi môi vừa trải qua chiến hỏa cũng chẳng còn mềm mại, lại có mùi rỉ sắt, Nhưng Nghê Vũ vẫn nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, cùng Trầm Trì trao nhau nụ hôn thật dài.

 

Dường như trong gió có gì đó vừa rơi xuống, xao động nhẹ vô cùng nhưng Trầm Trì vẫn nghe được.

 

Lúc bị buông ra, Nghê Vũ có chút sửng sốt, “Tiên sinh?”

 

“Có người đang đến gần.” Trầm Trì cố gắng chống đỡ thân thể mình dậy, “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì người tới chắc hẳn là đồng minh của chúng ta.”

 

Nghê Vũ sải cánh bay lên cao nhưng vẫn không bay đi xa, cậu nhìn về phía mặt đất hoang tàn, bất ngờ, cậu thấy một bóng đen đang lao về hướng này.

 

Lúc nhìn rõ được mặt người kia, Nghê Vũ giật mình, cậu cảnh giác nói: “Là anh ta?”

 

Trầm Trì hỏi: “Em gặp qua người đó rồi à?”

 

Nghê Vũ gật đầu, mi tâm nhíu chặt.

 

Đó là Trần, người bán kẹo bông gòn ở doanh trại 097, anh ta thường hay dỗ bọn trẻ, nói cho tụi nó biết hình dáng của những đám mây là như thế nào!

 

Nhất thời, Nghê Vũ không thể xác định được, rốt cuộc thì Trần là đồng minh hay là kẻ địch nữa.

 

Lúc trước, Trần đã cố gắng hết sức khuyên cậu gia nhập binh đoàn lính đánh thuê của mình, sau đó doanh trại 097 xảy ra chuyện, người sống sót được chuyển đến các doanh trại khác, nhưng Trần lại là người duy nhất mất tích.

 

Nếu người này có thể đến đây, vậy tất nhiên anh ta cũng là người nắm giữ Mật mã sinh mệnh, cũng có những năng lực của sinh vật ở chiều không gian cao hơn.

 

Nhưng…

 

Nghê Vũ chưa kịp suy nghĩ thêm được gì thì Trần đã đến gần ngay trước mặt cậu.

 

Người mang năng lực của sinh vật ở chiều không gian cao có khả năng kiểm soát không gian rất mạnh.

 

Nghê Vũ bình tĩnh chắn trước mặt Trầm Trì, lại nhìn thấy sắc mặt trắng bệch như tờ giấy của Trần, khi bắt gặp ánh mắt của cậu, trong mắt anh ta hiện lên vẻ kinh ngạc, “Là cậu?”

 

Hết chương 63

 

Chương 64

Trầm Lạc – Chương 63.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên