Trầm Lạc – Chương 8.

 

Chương 8: BAY CAO.

 

Cũng không phải tất cả những người nhiễm virus đang chờ phẫu thuật đều nằm trong khoang cách ly, virus trong người bọn họ đã “chết đi”, bọn họ đã không còn khả năng lây nhiễm cho người khác nữa. Mà đại đa số bọn họ cũng không suy yếu đến nỗi không thể tự đi, để khoang cách ly tiếp quản cơ thể là vì muốn trước khi tiến hành giải phẫu ký sinh hạ mức độ tiêu hao sinh mệnh xuống mức thấp nhất, dù sao thì không phải người bị lây nhiễm nào cũng có thể tìm được vật dẫn nhanh chóng.

Hiện tại Nghê Vũ đã có vật dẫn – là một con báo săn rất đẹp, cậu cũng không cần phải tiếp tục nằm trong khoang cách ly mà sống một cách tạm bợ.

Thế nhưng bác sĩ lại rất hoang mang.

Bình thường thì khi tìm được vật dẫn sẽ lập tức tiến hành giải phẫu.

Lần này vật dẫn là sủng vật của thiếu tướng, thiếu tướng không nỡ, cần phải cho thiếu tướng một ít thời gian để từ biệt sủng vật của mình, điều đó cũng có thể hiểu được. Thế nhưng sao lại còn mang theo Nghê Vũ đi cùng làm chi? Còn không cho Nghê Vũ nằm trong khoang cách ly nữa chứ?

Trước mắt thì tình huống của Nghê Vũ cũng đã ổn định, mấy vết thương lúc chiến đấu dưới ảnh hưởng của virus cũng đã khỏi hẳn. Nhưng thân thể người bị nhiễm virus trước giờ chưa bao được tính là ổn định, chỉ cần chưa tiến hành giải phẫu ký sinh ngày nào thì nguy hiểm vẫn còn tồn tại ngày đó, trước đây cũng không phải không có người nhiễm virus sau khi rời khỏi khoang cách ly bị suy thoái nghiêm trọng.

Bác sĩ không muốn mạo hiểm, nhưng mà thái độ của thiếu tướng lại vô cùng kiên định.

“Tôi sẽ đi cùng ngài.” Năng lực ngôn ngữ vừa mới khôi phục nên Nghê vũ cảm thấy giọng nói của mình nghe có chút buồn cười.Và để giảm bớt cảm giác lúng túng này nên Nghê Vũ cười với Trầm Trì, “Trước lúc giải phẫu mà có thể đến nhà ngài làm khách thì đó là vinh hạnh của tôi.”

Mày Trầm Trì hơi nhíu lại một chút, lại giống như không hề có – Nghê Vũ rất tin tưởng vào khả năng quan sát của mình, nhưng lần này lại cần phải xác định lại, bởi vì số lần cậu gặp Trầm Trì rất ít, mà lần nào mày Trầm Trì cũng đều nhíu lại một chút, cho dù có nhíu sâu thêm chút nữa cũng không thay đổi gì nhiều.

Cậu không thích cau mày, cau mày có nghĩa là phiền não, chỉ có những người bề trên mới có nhiều phiền não như vậy.

Trầm Trì không tiếp tục nói chuyện với cậu nữa, anh xoay người, nói với bác sĩ: “Cần thời gian bao lâu?”

Nằm trong khoang cách ly nên tất cả các bộ phận trên cơ thể đều bị ảnh hưởng, phản ứng cũng chậm hơn so với bình thường rất nhiều. Nghê Vũ nghe không hiểu thiếu tướng nói như vậy là có ý gì.

Nhưng khi bác sĩ trả lời thì cậu cũng hiểu được –  ý của thiếu tướng muốn hỏi là, để tách cậu ra khỏi khoang cách ly thì cần bao nhiêu thời gian.

“Nếu thuận lợi thì cần ba tiếng. Bất quá tôi cực lực đề nghị….”

Trầm Trì cắt ngang lời ông ta, “Ba giờ sau tôi tới đón cậu ấy.”

Bóng lưng của thiếu tướng trong mắt Nghê Vũ dần dần nhỏ đi rồi biến mất, nhưng ánh sáng tựa vì sao lại từ từ lóe lên.

Bác sĩ nói: “Hình như cậu rất vui?”

Nghê Vũ chớp mắt, thả lỏng, nói: “Chắc cũng không có ai muốn nằm mãi trong hòm như thế này đúng không?”

Bác sĩ thở dài, bắt đầu chuẩn bị tách ra.

Nghê Vũ cũng không biết bản thân mình làm sao đi vào khoang cách ly. Lần đầu cậu tỉnh lại từ trong mê man thì cậu đã ở bên trong rồi, chân tay cũng mất cảm giác từ đó, giống như bệnh nhân bị liệt nửa người nằm trên giường bệnh, không, chắc là so với bệnh nhân bị liệt nửa người còn thảm hơn, vì phần lớn thời gian, ngay cả việc nói chuyện cậu cũng không làm được.

Sau khi quy trình tách khỏi khoang cách ly bắt đầu, Nghê Vũ có cảm giác cực kỳ không khỏe.

Loại cảm giác đó như thế nào ấy hả? giống như có thứ gì đó rút ra khỏi đầu, rút từng cây từng cây một vậy đó. Cậu đoán, lúc mình bị bỏ vào chắc những thứ đó cũng đâm vào từng cây từng cây như thế.

Ahhh –

Chỉ nghĩ thôi mà răng cũng thấy ê ẩm không nhịn được.

Bác sĩ là một người cẩn thận và hiền lành, vừa thao tác tách cậu ra khỏi khoang cách ly vừa căn dặn cậu những điều cần chú ý sau khi rời đi. Nghê Vũ nghe mà có chút mất tập trung, trong đầu cậu chỉ có ánh mắt nhìn chăm chú và bóng lưng khi quay đầu đi của thiếu tướng lúc nãy.

Cậu lại khẳng định thêm lần nữa, đôi mắt của thiếu tướng rất đẹp.

Quá trình tách ra chỉ mất khoảng một giờ, nhưng sau đó thì cần có thời gian để phục hồi.

Nghê Vũ vẫn nằm thẳng như cũ, cảm nhận được sức lực, độ ấm, nhịp tim đập – những thứ có liên quan đến “sự sống” đang dần dần lấp đầy cơ thể cậu.

Cuối cùng cậu cũng thoát khỏi trạng thái của bệnh nhân “liệt nửa người” rồi.

Khoảng khắc hai chân giẫm lên mặt đất, nếu không phải bác sĩ còn đang ở bên cạnh nhìn thì cậu đã nhảy lên thật cao theo tư thế siêu nhân phi thân bay lên trời vậy.

Một chiếc xe đen tuyền đang đứng trong sân, chỗ cửa Trung tâm cách ly bệnh độc, trước và sau xe có gắn biển số quân đội.

Nghê Vũ không biết đây có phải là xe của thiếu tướng đến đón cậu không, mãi đến tận lúc cửa sổ xe hạ xuống, cậu mới nhìn thấy được sườn mặt lạnh lùng và đôi mắt đen sâu thẳm của Trầm Trì.

Nghê Vũ cảm thấy thật kỳ diệu, sắc mặt thiếu tướng quả thật rất lạnh lùng, nhưng đôi con ngươi lại sáng rực không gì lẫn lộn được.

Giống như thứ ánh sáng rực rỡ chói mắt của những vì sao khi nổ tung cách đây hàng ngàn, hàng tỷ năm ánh sáng giữa bầu trời tối tăm vậy, chúng nó không có bất cứ điểm chung nào nhưng lại có thể hòa lẫn vào nhau.

Buồn tẻ đến cỡ nào mới đi hình dung đến bầu trời đêm và những ngôi sao bị nổ tung chứ, mấy cái đó có chỗ nào có thể miêu tả được Trầm Trì đâu?

Nghê Vũ phát hiện ra bản thân mình đối với Trầm Trì có hứng thú hơn.

“Lên xe đi.” Trầm Trì nói.

Từ Trung tâm cách ly bệnh độc về đến nhà Trầm Trì, không một ai nói chuyện. Nghê Vũ ngồi rất nghiêm chỉnh, có mấy lần nhìn lén Trầm Trì, muốn tìm vài lời để nói, thế nhưng Trầm Trì vẫn luôn nhắm mắt nghỉ ngơi nên thôi.

Xe dừng lại rất nhanh, rốt cuộc Nghê Vũ cũng không nhịn được, nói: “Tiên sinh, cảm ơn ngài đã đồng ý cứu tôi.”

Trầm Trì quay mặt qua nhìn Nghê Vũ.

Rõ ràng là đang nhìn chằm chằm không được thân thiện cho lắm, thế nhưng Nghê Vũ lại thấy được sự chăm chú và nghiêm túc từ trong ánh mắt đó.

Một lát sau Trầm Trì mới trả lời: “‘Sí Ưng’ cần chiến sĩ xuất sắc.”

“Đây là lý do ngài cứu tôi sao?” Nghê Vũ buột miệng hỏi lại.

Ánh mắt Trầm Trì thêm mấy phần tìm tòi, “Nếu không thì vì cái gì?”

Nghê Vũ ghé sát vào thêm một chút, “Tôi có thể hỏi thêm một câu không? Sao ngài lại muốn dẫn tôi về….”

Nghê Vũ cảm thấy nói “về nhà” không được thích hợp cho lắm nên cậu dừng lại, thay một cách nói khác: “về nhà của ngài? Còn không cho tôi dùng khoang cách ly?”

“Tôi không muốn thấy một ‘người thực vật’ trong nhà mình.” Trầm Trì nói.

Nghê Vũ cảm thấy so sánh này cũng rất đúng, cả ngày nằm trong khoang cách ly, không phải người thực vật thì là gì?

Trầm Trì lại nói: “Vật dẫn sắp tới của cậu là báo săn của tôi. Nó sẽ chết vì cậu.”

Đôi mắt Nghê Vũ bỗng nhiên mở to, “Tôi thành thật xin lỗi.”

Trầm Trì chậm rãi nói: “Thành công của giải phẫu ký sinh không chỉ quyết định bởi độ phù hợp gien của người bị lây nhiễm và vật dẫn.”

Nghê Vũ nhẹ nhàng quay đầu lại, “Vậy còn thêm điều gì nữa?”

“Tình cảm của người bị lây nhiễm và vật dẫn.”

“…. Tình cảm? Cho nên ngài mới đưa tôi đến đây để tôi và vật dẫn, không, và báo săn bồi dưỡng tình cảm à?”

Trầm Trì nói: “Cậu cũng có thể hiểu như vậy.”

Nghê Vũ cong khóe môi, ý cười tràn ngập nơi đáy mắt, “Cảm ơn ngài.”

Chân mày Trầm Trì hơi nhíu lại, “Hình như cậu hiểu sai gì đó rồi.”

“Hả?”

“Bác sĩ không nói cho cậu biết sao? Một khi giải phẫu thành công thì người ký sinh sẽ kế thừa một số đặt tính của vật dẫn.”

Nghê Vũ chớp mắt. Thật ra cậu cũng có biết điều này.

“Vật dẫn chết đi, nhưng ở một số thời điểm cậu sẽ biến thành vật dẫn.” Trầm Trì nói: “Mà không cần biết giải phẫu có thành công hay không, vật dẫn đều sẽ chết.”

Nghê Vũ có thể hiểu được, “Nguyên nhân ngài hi vọng giải phẫu thành công là vậy, chỉ cần giải phẫu thành công, tôi dùng thân phận người ký sinh để sống thì báo săn của ngài cũng không hoàn toàn chết đi.”

Tay phải Trầm Trì mang một chiếc bao tay màu đen, bàn tay ấy nâng cằm Nghê Vũ lên.

Nghê Vũ có thể ngửi được mùi thuộc da quanh quẩn nơi đầu mũi.

“Cậu rất thông minh.” Trầm Trì lạnh nhạt nói.

Nghê Vũ chưa bao giờ cách thiếu tướng gần như vậy, ánh mắt cậu đờ đẫn chỉ trong phút chốc.

Một lát sau, Trầm Trì thả cậu ra, quay người mở cửa xe, “Đến nơi rồi.”

Nghê Vũ chạy theo sau.

Nhà thiếu tướng cũng không xa hoa như trong tưởng tượng của các chiến sĩ, đây chỉ là một căn biệt thự riêng biệt được trang trí rất đơn giản, thứ duy nhất có thể dùng từ “phô trương lãng phí” để miêu tả chỉ có thể là thảm cỏ xanh um tươi tốt kia.

Cuối cùng Nghê Vũ được nhìn thấy con báo săn.

Nó đang chạy từ đằng xa tới, ngồi xổm bên chân Trầm Trì, bộ dáng cực kỳ hưng phấn.

Trầm Trì sờ sờ đầu nó rồi đi vào trong nhà.

Nhất thời, Nghê Vũ có chút lúng túng, không biết nên chạy theo thiếu tướng hay là ở lại chỗ này để “bồi đắp tình cảm” với báo săn.

“Lại đây.” Trầm Trì quay lại gọi cậu, “Đến đây xem phòng của cậu.”

“Tôi không cần chơi với nó sao?” Nghê Vũ hỏi.

Dường như Trầm Trì đang thở dài, “Còn rất nhiều thời gian.”

Căn biệt thự có hai tầng, Nghê Vũ ở trong căn phòng dưới lầu một, tường trong căn phòng trắng như tuyết, trang trí ở đây không khác với ký túc xá dành cho sĩ quan ở “Sí Ưng” là mấy.

Người dẫn cậu đi xem phòng không phải Trầm Trì mà là quản gia AI (AI: Artificial Intelligence: Trí thông minh nhân tạo).

Từ lúc vào biệt thự tới giờ vẫn không thấy bóng dáng Trầm Trì đâu.

Nghê Vũ ngồi trong phòng được một lúc, cậu có loại kích động muốn được chạy nhảy đến phát rồ – quả thật là cậu đã ở trong khoang cách ly lâu lắm rồi!

Cảm giác có thể tự điều khiển cơ thể mình đúng là quá tuyệt vời, lúc này cậu cũng không nghĩ đi chú ý đến thiếu tướng và báo săn nhiều làm gì, chỉ muốn tìm một chỗ để chạy cho thỏa thích.

Trước nhà là nơi tốt nhất, thế nhưng đó là chỗ ở của báo săn.

Nghê Vũ suy nghĩ một chút rồi rón ra rón rén chạy đến phía sau nhà.

Đứng trên sân cỏ phía sau nhà, Nghê Vũ hít vào một hơi thật sâu, không thể khống chế được mà cười ngây ngô một tiếng, nhớ tới lúc trước vì ngại bác sĩ mà không làm ra động tác bay lên trời kia, cậu đột nhiên hạ thấp người xuống, sau đó dùng hết toàn lực nhảy lên thật cao, cơ thể cậu nhẹ nhàng bay lên không trung, tay trái đặt trước ngực, tay phải giơ thẳng lên trời, giống như siêu nhân đang bay vậy.

Lúc đáp xuống đất, cậu vẫn còn duy trì tư thế này.

Cậu nghĩ là không có ai nhìn thấy mình – nơi này bí mật vậy mà, ngay cả báo săn cũng không có ở đây.

Nhưng Trầm Trì đứng ở ban công lầu hai lại nhìn thấy cậu ngồi xổm xuống, nhảy lấy đà và cả quá trình “bay lên”, thậm chí cả nụ cười ngây ngốc lúc mới bắt đầu kia cũng thấy.

 

Hết chương 8.

 

Chương 9.

Trầm Lạc – Chương 8.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên