Trầm Lạc – Chương 36.

 

 

Chương 36: GẶP LẠI.

 

 

Sau lần đầu tiên Nghê Vũ thân mật với Trầm Trì, vì thể lực không đủ nên cậu đã nằm úp sấp trên thảm trải sàn rồi biến về trạng thái hình thú luôn.

 

Sau này Trầm Trì cứ lấy chuyện đó ra để trêu cậu.

 

Bất quá sự thật chứng minh, lần đó cậu biến thành báo săn cũng không phải do mệt quá không chịu được, mà là do cậu không có kinh nghiệm thôi, do tinh thần kích động quá mức nên cơ thể xuất hiện phản ứng căng thẳng, chưa thích ứng kịp.

 

Thích ứng được rồi thì không thành vấn đề.

 

Thế nhưng, biến thành báo săn cũng có chỗ tốt của báo săn. Nếu như duy trì hình người thì “Làm xong” khó tránh khỏi sẽ xấu hổ, đặc biệt là da cậu lại rất trắng, tâm tình vừa dâng lên thì không riêng gì mặt và cổ, mà toàn thân cậu chỗ nào cũng đỏ bừng.

 

Trầm Trì hay nâng gáy cậu, nói: “Vừa nãy làm sao em không xấu hổ, đến giờ mới phản ứng được à?”

 

Những lúc như thế, biện pháp tốt nhất chính là biến thành báo săn, để một thân da lông đó che đi sự xấu hổ của mình.

 

Cho nên lúc làm xong cậu dùng trạng thái hình thú dựa vào trên người Trầm Trì như một thói quen, tai báo của cậu áp sát trên ngực Trầm Trì, cậu có thể nghe rõ tiếng tim Trầm Trì đập rất rõ ràng.

 

“Tiên sinh, nhịp tim của anh chậm hơn em, em tính rồi.” Cậu vừa nói vừa lắc lắc cái đuôi dài của mình.

 

Đuôi báo săn vốn dùng để giữ thăng bằng cho cơ thể, nhưng cậu lại thích dùng đuôi để quấn lấy eo và cào chân Trầm Trì hơn.

 

Nói chung, ở trước mặt Trầm Trì, cậu như bị mắc hội chứng rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD), không động chỗ này cũng sẽ động chỗ khác.

 

“Phải không?” Trầm Trì xoa xoa hai tai báo tròn tròn của cậu, “Vậy cho tôi nghe nhịp tim của em xem.”

 

“Được.” Cậu lười biếng đẩy cơ thể lên một chút, rồi lại không chịu dùng đủ lực mà cứ chậm rãi trườn lên trên, cậu duỗi hai chân sau đến giữa eo, cuối cùng cũng đưa đựơc ngực mình đến đầu Trầm Trì, hai cái móng vuốt giảm lực, không chút khách khí ôm lấy Trầm Trì.

 

“Tiên sinh, anh nghe được không?” Giọng điệu dã thú khó thay đổi của cậu lại vang lên, “Nhịp tim của em nhảy nhanh hơn của anh ha.”

 

Trầm Trì: “…”

 

3 giây sau, không chờ cho Trầm Trì đáp lại cậu đã đứng dậy, nhìn xuống anh rồi hỏi: “Tiên sinh?”

 

Giọng nói Trầm Trì có chút bất đắc dĩ, “Tôi chỉ muốn nghe nhịp tim của em.”

 

Cậu nói: “Vậy nên em mới áp sát lại cho anh nghe nè.”

 

“Em đang đè tôi ngộp chết thì có.” Trầm Trì nói.

 

Cậu chớp mắt nhìn lại rồi lui xuống khỏi đỉnh đầu Trầm Trì, bất mãn lẩm bẩm: “Vậy anh sẽ không nghe được đâu.”

 

“Thình thịch — thình thịch — “

 

Cả không gian như biến thành một quả tim khổng lồ, hai ngón tay như hai chiếc kim đồng hồ nhanh chóng đuổi theo từng nhịp gõ.

 

Nghê Vũ vừa điều chỉnh tần suất gõ của ngón trỏ vừa chạy như bay về phía hang động đám lính đánh thuê đang ở.

 

Nhịp độ gõ của hai ngón tay vẫn chưa bao giờ trùng nhau hoàn toàn cả, hết vòng này đến vòng khác nhưng vẫn cứ chênh lệch vài giây.

 

Nghê Vũ lo lắng thở hổn hển, nhắm chặt hai mắt lại rồi tiếp tục gõ ngón trỏ một lần nữa.

 

“Thình thịch — thình thịch — “

 

Tựa như một phép màu kỳ diệu, khoảnh khắc nhịp gõ ở hai ngón trỏ trùng khớp với nhau, dòng khí lưu ở hướng bốn giờ đột nhiên bắt đầu xoay tròn vặn vẹo, cát bụi trên mặt đất bị cuốn lên, tất cả nhanh chóng bị cuốn hết ra thế giới bên ngoài.

 

Lam Tinh phu nhân cũng theo Nghê Vũ trở lại hang động, bà mỉm cười dịu dàng, “Cậu đã thành công.”

 

Cả đám lính đánh thuê mừng như điên, Tắc Sắt nhìn Nghê Vũ đầy cảm kích, sau đó dẫn mọi người tiến vào dòng khí lưu tựa như lốc xoáy.

 

Nghê Vũ đi cuối cùng.

 

Đường hầm không gian mở ra không được bao lâu, khi quay đầu lại nhìn, cậu thấy Lam Tinh phu nhân vẫn đứng im tại chỗ, tựa như người bảo vệ lặng lẽ nhìn cậu.

 

Cậu kinh ngạc, “Ngài… Ngài không đi cùng cháu sao?”

 

Lam Tinh phu nhân lắc đầu, tầm mắt bà lướt qua cậu nhìn về phía dòng khí lưu cách đó không xa, như thể đang xác nhận xem đường hầm không gian còn bao lâu nữa sẽ đóng lại.

 

“Ngài thật sự không đi sao?” Nghê Vũ cảm thấy thật khó hiểu, “Dù là người biến dị…. Nhưng không phải bọn chúng đều muốn đi khỏi nơi này sao?”

 

Lam Tinh phu nhân vẫn lắc đầu, “Tôi đã không còn thuộc về thế giới của các cậu nữa.”

 

Nói xong, Lam Tinh phu nhân bỗng nhiên vẫy vẫy tay, “Cậu bé, để tôi ôm cháu một chút được không.”

 

Đó không phải là ảo giác, Nghê Vũ nhìn thấy những giọt nước mắt lấp lánh trong đôi mắt Lam Tinh phu nhân.

 

Sau một lúc sững sờ, cậu bước tới.

 

Ở trong không gian này, ôm là một việc cực kỳ nguy hiểm.

 

Kiều bị người yêu nuốt chửng, Hôi Tùng bị người chị gái cậu ta thương yêu vô cùng nuốt chửng.

 

Nhưng khi Lam Tinh phu nhân mở rộng vòng tay với cậu, Nghê Vũ chỉ cảm nhận được sự dịu dàng gần như bi thương của bà.

 

Cậu không có mẹ.

 

Cậu sinh ra từ tử cung nhân tạo, chưa bao giờ biết vòng tay mẹ là gì.

 

Đôi tay Lam Tinh phu nhân dính đầy máu tươi của vô số sinh vật biến dị, nhưng lúc này đây, đôi tay đó lại nhẹ nhàng ôm lấy cậu.

 

Mắt cậu cay cay, nỗi bi thương tích tụ lại thành nước mắt, lưu chuyển nơi khóe mắt.

 

Cậu nắm chặt quân phục của Lam Tinh phu nhân, cậu rất muốn nói: Ngài hãy trở về với cháu!

 

Cái ôm vẫn chưa kéo dài được bao lâu thì Lam Tinh phu nhân đã vỗ nhè nhẹ lên lưng cậu, cái vỗ đó như mang theo tình thương của người mẹ dành cho đứa con của mình.

 

“Đi đi cháu, đường hầm không gian sắp đóng lại rồi.”

 

Cuối cùng nước mắt vẫn rơi, Nghê Vũ nói: “Tại sao ngài….”

 

Khuôn mặt Lam Tinh phu nhân bỗng nhiên thay đổi, những tia máu màu đỏ bò ra khỏi cổ bà, tựa như mạng nhện che kín một bên ná phải của bà.

 

Đó là dấu hiệu chứng tỏ sinh vật biến dị đã lộ ra nguyên hình.

 

Nghê Vũ lùi lại theo bản năng, nhưng cậu vẫn không kích hoạt Lưu đao.

 

Lam Tinh phu nhân dường như là đang cố gắng hết sức kiềm chế mình, giọng nói bà run rẩy, “Tôi không thể quay về được.”

 

Nghê Vũ lùi lại từng bước một về sát mép đường hầm không gian, cậu đã cảm nhận được lực hút mạnh mẽ phía sau mình.

 

“Cháu hãy quý trọng sinh mệnh lần thứ hai này của mình.” Lam Tinh phu nhân cong cong khóe môi — những tia máu trên mặt khiến cho nụ cười của bà trông có vẻ cứng ngắc và dữ tợn, nhưng giọng điệu nói chuyện thì vẫn rất dịu dàng, “Không có gì quan trọng hơn được sống sót cả. Cậu bé à, hãy sống thật tốt nhé. Đó là tâm nguyện lớn nhất của nó.”

 

Nghê Vũ rất muốn hỏi “Nó” là ai, nhưng đã không còn kịp nữa, dòng khí lưu như một cánh tay khổng lồ tóm chặt lấy cậu rồi lôi đi.

 

Chỉ chớp mắt sau đó, vòng xoáy đã biến mất, hóa thành cát bụi bị gió cuốn bay đi.

 

Thế giới trong không gian mô phỏng giống hoàn toàn với thế giới thật bên ngoài, khung cảnh ở hai đầu đường hầm không gian cũng giống nhau như đúc.

 

Nghê Vũ nhìn xung quanh theo bản năng. Trong tầm mắt cậu là những đồi núi hoang thường thấy nhất trên sa mạc đen.

 

Thuần An hỏi: “Cậu đang tìm cái gì?”

 

Đáy mắt Nghê Vũ có chút mất mát, “Không tìm gì cả. Bây giờ chúng ta đang ở đâu?”

 

Tắc Sắt đã định vị xong, nói: “Chúng ta đang ở cách đường hầm không gian F024 53 km về phía Tây Nam, quân đội sẽ đến nhanh thôi. Nghê Vũ, lần này nhờ có cậu, nhưng mà cậu sao vậy….”

 

Nghê Vũ lắc đầu, không định trả lời.

 

Tắc Sắt cũng thức thời dừng lại không hỏi nữa.

 

Đám lính đánh thuê đứng tại chỗ chờ quân đội đến tiếp ứng, còn Nghê Vũ thì biến về trạng thái hình thú chạy như điên về hướng Bắc.

 

Vừa rồi lúc ở trong không gian, Lam Tinh phu nhân nói cho cậu biết, phải có cùng tần số cộng hưởng mới tìm ra được thời gian mở đường hầm không gian. Lúc đó, thời gian cấp bách nên cậu không kịp suy nghĩ cẩn thận, hết thảy tinh lực của cậu đều tập trung điều chỉnh tần suất gõ của hai tay.

 

Lúc này bình tĩnh lại, cậu rốt cục cũng nhận ra vấn đề mấu chốt.

 

Điều kiện tiên quyết của việc cộng hưởng cùng tần số là, thời gian hai nơi cộng hưởng phải hoàn toàn giống nhau. Núi giờ ở nơi này và doanh trại thủ đô không khớp nhau, nếu như Trầm Trì đang ở doanh trại thủ đô, thì thời gian sẽ không đồng nhất, đường hầm không gian chắc chắn không thể mở ra được.

 

Trầm Trì đang ở đây!

 

Ở một nơi rất gần với cậu!

 

Không ai có thể đuổi kịp tốc độ của báo săn, bóng người của cậu thoáng cái đã biến mất trong tầm mắt bọn lính đánh thuê.

 

Xúc động mãnh liệt khiến cậu chạy không ngừng nghỉ, bão cát nóng rực quét qua bên người cậu, những hạt bụi thô ráp chui vào mắt cậu. Cậu bắt đầu thở dốc nhưng lại không dám dừng bước. Dường như có tiếng nói từ trong bóng tối sâu thẳm đang nhắc nhở cậu rằng — nếu cậu không nhanh thêm chút nữa thì người đó sẽ rời đi.

 

Nhiệt độ trên mặt đất hóa thành dạng sóng trong suốt, Nghê Vũ đột ngột dừng lại, mở to hai mắt nhìn phi hành khí phía xa xa.

 

“Anh có nghe được tiếng gì không?” Một đầu tóc vàng của Lộ Địch được cột cao trên đỉnh đầu, nhìn qua có chút phóng túng, khác hoàn toàn với lúc còn ở doanh trại thủ đô, “Hình như là tiếng mèo kêu. Meo meo meo?”

 

Mặc dù báo săn là một loại mãnh thú, thế nhưng tiếng kêu của nó lại có chút “Hiền lành”, cũng không khác với tiếng mèo kêu là mấy.

 

Trầm Trì đã sớm nhìn thấy báo săn chạy tới từ phía đường chân trời, đôi mắt tựa đêm đen của anh như đang ẩn chứa vô số cảm xúc, càng ngày càng ngưng trọng.

 

“Meo meo meo!” Lộ Địch không coi ai ra gì ra sức bắt chước gọi đi gọi lại, sự ranh mãnh như tràn ra khỏi đuôi mắt, cậu ta nhìn Trầm Trì tựa như đang xem kịch vui.

 

Ngay cả khi có giáp cốt hỗ trợ thì gấp rút chạy một quảng đường dài như vậy cũng đã tiêu hao hết thể lực của Nghê Vũ.

 

Cậu nhìn thấy Trầm Trì, nhưng tứ chi lại không thể nhúc nhích.

 

Ngay cả bản thân cậu cũng không biết mình thật sự không còn sức, hay là không dám đến gần hơn chút nữa.

 

Trầm Trì đã từng là người thân cận nhất của cậu, cậu dành cho anh tất cả mà không giữ lại cho mình chút gì, tựa như báo săn ngửa bụng ra với người nó tin tưởng nhất vậy.

 

Nhưng bây giờ, cậu chợt nhận ra bản thân mình có chút sợ Trầm Trì .

 

Nhà tù quân sự là nơi tra tấn phạm nhân đến chết đi sống lại, nặc dù bọn cai ngục có chút e ngại “Sí Ưng”, không đối xử với cậu như những người đang chờ xét xử khác, nhưng cậu ăn cũng không ít khổ.

 

Những tra tấn tinh thần đó tựa bóng tối bao trùm lấy cậu.

 

Cậu chờ Trầm Trì đến cứu cậu, thế nhưng đừng nói cứu, ngay cả đến thăm cậu một chút Trầm Trì cũng chưa từng làm.

 

Tất nhiên là Trầm Trì có giấy phép ra vào nhà tù quân sự!

 

Khi bị tòa án quân sự xét xử, Trầm Trì ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Trước khi quan tòa tuyên bố kết quả, có một khoảng thời gian ngắn để giải lao.

 

Cậu biết thời gian nghỉ ngơi này để làm gì —  để cho quan tòa có thời gian hỏi ý kiến Trầm Trì, nếu như Trầm Trì phản đối thì cậu đã không phải lập tức nhận lấy kết quả “Trục xuất” như thế này.

 

Cậu không biết Trầm Trì đã nói gì, nhưng cậu biết mình bị tước mất quân hàm và danh dự, bị ấn định thời gian rời khỏi doanh trại thủ đô.

 

Trầm Trì không làm gì cả.

 

Nghĩ kỹ lại một chút thì, trước khi cậu dẫn đội đi chấp hành nhiệm vụ lần cuối cùng đó, thái độ của Trầm Trì đối với cậu đã thay đổi rồi. Đối với Trầm Trì mà nói, dường như cậu đã trở thành một gánh nặng.

 

Chỉ là lúc đó cậu không hiểu vì sao lại như vậy.

 

Khi quan tòa công bố kết quả, thế giới trước mắt cậu như sụp đổ.

 

Cậu quay đầu lại, tìm kiếm Trầm Trì giữa vô số những khuôn mặt xa lạ, sau đó, cậu đối mặt với một đôi mắt lạnh lẽo.

 

Vào thời khắc đó, cậu biết — Trầm Trì không yêu cậu.

 

Lúc còn trong nhà tù quân sự cậu nghe được một vài tin tức, vì giai cấp cao tầng kiêng kỵ cậu cho nên mới gán cho cậu những tội danh vô lý như vậy.

 

Nhưng cậu biết, đó không phải sự thật.

 

Tất cả những thứ này đều do Trầm Trì quyết định. Cậu là gánh nặng mà Trầm Trì nóng lòng muốn giải thoát, vậy cho nên cậu mới rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay.

 

Hiện giờ, cậu vừa muốn đến gần Trầm Trì lại vừa sợ Trầm Trì.

 

Sự lạnh lùng của Trầm Trì, đủ để giết chết cậu.

 

Báo săn dừng lại, cậu nằm rạp trên mặt cát nóng rực, đầu cũng cúi xuống thật thấp.

 

Mi tâm Trầm Trì nhíu chặt, tựa như đang nghĩ tới điều gì đó, anh cất bước đi về phía báo săn.

 

Nghê Vũ nhận ra mình thật sự không đứng lên nổi. Trầm Trì trong tầm mắt cậu càng ngày càng gần.

 

Cậu lo lắng vùng vẫy trên mặt đất, hai chân trước cắm sâu vào trong cát, hai mắt cậu cũng ẩm ướt từ lúc nào không hay.

 

Cậu thu hồi giáp cốt, nhưng lại quên mất một chuyện —tai báo của cậu đã không còn.

 

Hết chương 36.

 

Chương 37.

Trầm Lạc – Chương 36.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên