Chương 95: Người Thành Công Chu Kỳ An đứng lặng người trước chiếc áo choàng cũ kỹ gần nửa phút. Cuối cùng, cậu cẩn thận nhấc nó lên, định kiểm tra vết máu trên đó. Nhưng khi muốn đặt xuống, khuỷu tay cậu bỗng cứng đờ giữa không trung, không thể nào cử […]
Chương 94: Chọn Quần Áo
Chương 94: Chọn Quần Áo Khi người phụ nữ gọi “Con trai yêu”, cảm giác như giọng điệu của bà toát lên vẻ quan tâm méo mó. Trong nháy mắt, theo ánh mắt của mẹ Chu, những người chơi xung quanh đều nhìn về phía Chu Kỳ An. Nhìn mẹ biết […]
Chương 93: Lâu Rồi Không Gặp
Chương 93: Lâu Rồi Không Gặp Chẳng mấy chốc, chiếc xe như hòa vào màn sương mù. Ngay khi nó rẽ vào tỉnh lộ 417, điện thoại của Chu Kỳ An đột nhiên biến mất. Chưa kịp định thần, âm thanh thông báo của hệ thống đã vang lên: 【Phó bản: […]
Chương 92: Hai Lựa Chọn
Chương 92: Hai Lựa Chọn Buổi chiều, để tìm kiếm sự bình yên, Chu Kỳ An lấy cớ đi xem mắt để ra ngoài, nhưng thực chất là đến chỗ Ứng Vũ để nhận đạo cụ. Trên đường đi, Chu Kỳ An nhắm mắt nghỉ ngơi. Đầu cậu lại bắt đầu […]
Chương 91: Kỳ Nghỉ Lễ
Chương 91: Kỳ Nghỉ Lễ Cả hai tự mình hoàn thành quy trình xin cấp đạo cụ phức tạp, mất gần hết cả ngày. Lúc lên xe, Chu Kỳ An day day huyệt thái dương. Bên cạnh, cửa sổ xe hạ xuống một nửa, Thẩm Tri Ngật nhìn ra ngoài cửa […]
Phó Bản 5: MỖI NGƯỜI MỘT VẺ – Chương 90: Trở Về
Chương 90: Trở Về Trên con đường nhỏ nhuốm máu, cô Thân cúi đầu đứng giữa không gian tĩnh lặng đến chết chóc. Vẻ thanh lịch thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự tàn bạo không thể kìm nén khiến khuôn mặt khỉ của cô ta trông càng thêm âm […]
Chương 89: Tạm Biệt, Thôn Phong Thủy
Chương 89: Tạm Biệt, Thôn Phong Thủy “Dừng tay!” Cô Thân hành động cực kỳ nhanh nhẹn, chiếc đuôi khỉ quất mạnh vào không khí, hất văng một đám dân làng ra phía sau. Cô ta túm lấy hai người, tay còn lại cũng cản đòn tấn công của nữ quỷ. […]
Chương 88: Dũng Cảm
Chương 88: Dũng Cảm Cậu ta đâu rồi? Lúc Khấu Đà đặt câu hỏi đầy nghi hoặc, Chu Kỳ An đang bị cuốn vào cơn lốc xoáy, trải nghiệm cảm giác bay ngược trời đất đảo lộn. Cậu cảm thấy mình như biến thành một cái cánh quạt. May mắn […]
Chương 87: Nợ Xưa
Chương 87: Nợ Xưa Không khí ẩm ướt đến đáng sợ, hít thở cũng không còn dễ chịu như thường ngày. Men theo hướng trưởng thôn chỉ là một con đường bằng phẳng hơn. Mọi người đi rất chậm, đừng nói là quan sát tứ phía, bọn họ còn hận không thể […]
Chương 86: Cuối Cùng Cũng Tới
Chương 86: Cuối Cùng Cũng Tới Dưới màn đêm u ám, trong căn nhà gạch. Trên giường đất, Từ Côi đang ngáy o o ngủ say. Trên bàn bày la liệt những món đồ lặt vặt, tất cả đều là “Chiến lợi phẩm” mà Ứng Vũ “Thu thập” được hai ngày […]
Chương 85: Vắt Kiệt
Chương 85: Vắt Kiệt Cố gắng chuyển hướng sự chú ý, mọi người phân tích lượng thông tin trong lời nói của Chu Kỳ An. Bọn họ bỗng nhận ra mọi thứ đều khớp, bao gồm cả nguyên nhân cái chết của các thành viên Hiệp hội cô bé quàng khăn đỏ. […]
Chương 84: Lễ Phép
Chương 84: Lễ Phép Đôi mắt đã hoàn toàn tiến hóa có thể phân biệt được ma quỷ ở một xác suất nhất định. Mặc dù cho đến nay nó chưa bao giờ phát huy tác dụng tương tự, nhưng ít nhất nó đã nhìn thấu được lớp ngụy trang của một […]
Chương 83: Mục Sư
Chương 83: Mục Sư Chu Kỳ An im lặng: “Tôi xin thay mặt trưởng thôn cảm ơn anh.” Thẩm Tri Ngật thản nhiên: “Tặng người hoa hồng, tay lưu hương thơm.” Không ngoài dự đoán, bầu không khí lại một lần nữa rơi vào trầm mặc. Chu Kỳ An liếc […]
Chương 82: “Bom” Phát Nổ
Chương 82: “Bom” Phát Nổ Trước đó không tìm được thời cơ tốt, nhỡ đâu kiểm tra ra ma thật, một mình cậu chưa chắc đã ứng phó được. Hiện tại, trạng thái ba người đi cùng nhau quả là tuyệt vời. Hai đánh một, ai có vấn đề cũng không […]
Chương 81: Thử Thách Lớn
Chương 81: Thử Thách Lớn Không còn cách nào khác, chỉ đành xông lên thôi. Giây tiếp theo, cánh cửa bị ai đó đạp mạnh một cú, đập vào tường tạo ra tiếng “ầm” chói tai. Tên nhóc cầm liềm theo phản xạ rùng mình một cái, cảnh tượng bị xác […]
Chương 80: Vật Tận Kỳ Dụng
Chương 80: Vật Tận Kỳ Dụng Thời tiết hôm sau không được tốt. Mây đen che khuất ánh mặt trời, cả thế giới như chìm trong u ám và tĩnh lặng. Chu Kỳ An mở mắt ra, lần thứ hai trong ngày cậu nhíu mày. Có gì đó không đúng. […]
Chương 79: Cuồng Sát
Chương 79: Cuồng Sát Làn khói tàn còn quanh quẩn, mùi khói nồng nặc bao trùm không gian. Những người dân bị trói trong bao tải vùng vẫy như cá mắc cạn. Chu Kỳ An liếc nhìn một bao, khẽ gật đầu. Thẩm Tri Ngật đơn giản dùng một tay nhấc […]
Chương 78: Điêu Dân
Chương 78: Điêu Dân Nhìn đống tàn tích trước mắt, Chu Kỳ An cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Trò chơi không bao giờ vô cớ để lại thi thể của người chơi. Nếu muốn phán đoán người chơi bị đưa đi như thế nào, chỉ cần dựa vào dấu chân ngưng […]
Chương 77: Ác Mộng Trong Làng
Chương 77: Ác Mộng Trong Làng Nghe vậy, Ứng Vũ im lặng một lúc, bắt đầu nhớ lại xem có ai đã từng nhảy điệu nhảy này trong những buổi tiệc cuối năm của phòng thí nghiệm hay không. Cuối cùng anh ta cũng nhớ ra một người. Chu Kỳ An […]
Chương 76: Nhân Gian Đáng Sống
Chương 76: Nhân Gian Đáng Sống Người đàn ông mặt chữ điền bỗng nhớ ra một chuyện. Khi bọn họ lên núi hái rau dại, Chu Kỳ An cứ ngâm nga một giai điệu gì đó chẳng ra bài nào. Giai điệu đó khiến hắn ta cảm thấy quen quen, giờ nghĩ […]
Chương 75: Phản Đòn
Chương 75: Phản Đòn Cái này còn cần phải phát hiện sao? Ai có mắt cũng nhìn ra được mà. Dưới ánh mắt ngây thơ vô số tội của Chu Kỳ An, người đàn ông mặt chữ điền âm thầm ghi hận cậu. Chu Kỳ An chờ đợi người khác lên […]
Chương 74: Nhắm Vào
Chương 74: Nhắm Vào Dường như cảm nhận được ánh mắt từ người bên cạnh, Chu Kỳ An nghiêng người, hơi nghiêng đầu. Thẩm Tri Ngật nhìn chiếc ba lô sau lưng cậu, hỏi: “Cần tôi xách giúp em không?” Chu Kỳ An lắc đầu: “Hiện tại vẫn chưa nặng.” […]
Chương 73: Kẻ Trộm
Chương 73: Kẻ Trộm Người đàn ông mặt chữ điền kia cũng không tỏ ra bực bội vì bọn họ không hợp tác, lại bắt đầu nói cười rôm rả với người bên cạnh. Không biết có phải vì câu nói “Ai biết được sống được bao lâu” của cậu hay không, […]
Chương 72: Khởi Hành
Chương 72: Khởi Hành Ứng Vũ nói tiếp: “Một khi người chơi tiếp xúc với thi thể trôi ra từ phó bản, trong thời gian ngắn sẽ bị ép buộc vào phó bản đó, trước khi trò chơi sắp xếp, không thể vào bất kỳ phó bản nào khác.” Chu Kỳ An […]
