Ngày đăng: 22 Tháng 3, 2026
Nông Trại Rừng Xanh Của Sơn Thần
Tác giả: Nguyệt Tịch Yên Vũ Nguồn: Editor: Nhà cỏ Tổng số chương: 222 Trạng thái: Chưa hoàn thành Thể loại truyện: Chủng điền, Cuộc sống hàng ngày, Đam mỹ, Hiện đại, Mỹ Thực, Ngọt, Sảng Văn, and Tình cảm Ngày đăng: 22 Tháng 3, 2026 Đọc truyện Xem danh sách chươngNội dung chính:
Giới thiệu:
Năm 2035 sau Công nguyên, dường như ở nhân gian đã không còn xuất hiện thêm bất kỳ truyền thuyết thần thoại mới nào nữa.
Thế nhưng, với tư cách là một Sơn Thần thì Ứng Không Đồ vẫn còn tồn tại, dù ngôi miếu Sơn Thần dưới chân núi đã không còn hương khói từ lâu, nhưng nó vẫn đứng sừng sững ở đó, nay nghiễm nhiên trở thành một di tích văn hóa của thị trấn nhỏ này.
Chuyện là hôm ấy, sau khi Ứng Không Đồ đi làm về thì tình cờ nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đang bế một chú mèo mướp nhỏ, người đó ấn móng vuốt của nó xuống in dấu ngay trước miếu Sơn Thần.
“Nào, ra đây in cái dấu chân đi, coi như là nhập hộ khẩu vào miếu Sơn Thần nhé, cầu xin Sơn Thần phù hộ cho mi.” Người đàn ông lên tiếng.
Tương truyền rằng, nếu chó con mèo con mà in dấu chân trước miếu Sơn Thần thì cũng có thể coi như là được nhập hộ khẩu. Nếu chẳng may có đi lạc, chắc chắn Sơn Thần sẽ giúp đưa chúng về tận nhà.
Ứng Không Đồ phải lục lọi lại đoạn ký ức này từ sâu trong trí nhớ của mình, bỗng trong lòng hắn chợt dâng lên cảm giác vui buồn lẫn lộn. Hắn thật sự không ngờ rằng, thời buổi này rồi mà vẫn còn có người mang mèo đi bái thần cơ đấy.
Ứng Không Đồ đưa mắt nhìn theo bóng lưng một người một mèo rời đi, tự dưng thấy trong lòng có thiện cảm với người này vô cùng.
Để rồi sau đó, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi mà hắn đã phải đem mèo đi trả cho Văn Trọng Sơn tới tận tám lần.
………..
Văn Trọng Sơn được người ta tin tưởng nhờ vả, nhờ anh chăm sóc cho Ứng Không Đồ.
Trái ngược hoàn toàn với lời đồn đại nói là Ứng Không Đồ vốn dĩ chẳng hề tin tưởng con người, nhưng khi tiếp xúc rồi mới thấy, thực ra hắn lại là một người cực kỳ dễ tính và dễ gần.
Và thế là, ngày ngày anh bầu bạn cùng Ứng Không Đồ hái lượm, trồng trọt, nấu nướng, lại còn nuôi dưỡng mấy cục bông nhỏ đáng yêu, cuộc sống ở ẩn trôi qua vô cùng nhàn nhã và tự tại.
Cho đến một ngày nọ, Văn Trọng Sơn cúi đầu nhìn Ứng Không Đồ đang vuốt ve con mèo nhỏ, những ngón tay của anh cũng bất giác cử động theo. Thực ra thì anh cũng muốn sờ một chút. Chỉ có điều, thứ mà anh muốn vuốt ve lại chẳng phải là con mèo.
Ngay tối hôm đó anh đã gửi tin nhắn cho người bạn của mình, bảo rằng từ nay về sau đừng nhắc đến chuyện nhờ vả chăm sóc trước kia nữa.
Người bạn nọ ngạc nhiên hỏi: Sao thế? Không phải hai người đang sống chung rất hòa hợp à? Hai người cãi nhau hả?
Văn Trọng Sơn im lặng một hồi lâu, cuối cùng vẫn không đáp lại câu hỏi đó.
— Cãi nhau thì không có, chỉ là, anh lỡ động lòng với Ứng Không Đồ mất rồi.
Giới thiệu tóm tắt trong một câu: Đi tuần trên núi bảo vệ rừng, hái lượm trồng trọt, nuôi mấy cục bông nhỏ đáng yêu.
Lập ý: Có trách nhiệm giữ đất.
Chú ý của Nhà cỏ:
- Đây là truyện đam mỹ. Nam x Nam.
- Truyện được edit bằng hai công cụ Quick translator và Google, vậy nên bản edit không thể chính xác được.
- Truyện chưa beta, có rất nhiều lỗi. Rất mong nhận được sự góp ý của mọi người.
