Chương 41: Thất Nhạc (01) Minh Hàn nghiêng người, ánh mắt ánh lên ý cười, “Anh quan tâm em đến vậy sao?” Trần Tranh nhìn thẳng vào ánh mắt ấy, “Duy trì tính cảnh giác mọi lúc mọi nơi là trách nhiệm của người khoác trên mình bộ đồng phục này.” […]
Chương 40: Mê Sơn (40)
Chương 40: Mê Sơn (40) Ngô Liên San ngẩng đầu, gương mặt hốc hác: “…Vu Dã nói gì với các anh?” Trần Tranh hỏi: “Cô rất để ý đến lời cậu ta nhỉ?” Một lúc sau, Ngô Liên San nói: “Tôi nhìn thấy chị gái cậu ta rồi.” “Cô quen […]
Chương 39: Mê Sơn (39)
Chương 39: Mê Sơn (39) Ở thành phố Vinh Tương, trời mưa như trút nước, Vu Đào không mang ô, đứng chờ chồng đến đón trước tòa nhà công ty. Một chiếc xe dừng lại, cửa xe mở ra, một người đàn ông lạ mặt bước xuống, tiến về phía cô. Cô không […]
Chương 38: Mê Sơn (38)
Chương 38: Mê Sơn (38) Vị tiền bối đã nghỉ hưu tên là Vương Kính, mọi người trong tổ gọi ông là chú Vương. Trước khi Minh Hàn vào tổ cơ động, ông đã rời khỏi tuyến đầu và hiện đang sống ở Lạc Thành. Trước đây Minh Hàn chưa từng gặp ông. […]
Chương 37: Mê Sơn (37)
Chương 37: Mê Sơn (37) Trước đó, khi điều tra về “Tằng Yến”, phân cục Bắc Diệp đã phát hiện cha cô, Tằng Quần, có thể có liên quan đến vụ mất tích của hai mẹ con nhà họ Chu – Chu Ngọc Mạt và Chu Thiến Thiến ở phố Miếu Điền. Nguồn […]
Chương 36: Mê Sơn (36)
Chương 36: Mê Sơn (36) Khổng Binh hỏi: “Tại sao? Bọn họ có thù oán gì với cậu?” Vu Dã cười nhạt: “Nhất định phải có thù oán thì tôi mới ra tay sao?” “Vậy cậu nói xem, tại sao lại giết hại bọn họ, ra tay như thế nào?” Khổng […]
Chương 35: Mê Sơn (35)
Chương 35: Mê Sơn (35) Ngô Liên San mặc một thân đồ đen, vẻ mặt căng thẳng không thoải mái, “Cảnh sát Trần, anh nói muốn gặp tôi, tôi đã xin nghỉ phép đến đây, rốt cuộc có chuyện gì cần tôi phối hợp?” Trần Tranh dẫn cô ta đến phòng thẩm […]
Chương 34: Mê Sơn (34)
Chương 34: Mê Sơn (34) “Cô nói chuyện kiểu gì vậy?” Bà Ngô vừa mang giỏ đồ đan mới từ trong nhà ra đã nghe thấy câu nói đó, vội vàng che chắn cho Ngô Liên San phía sau. Ngô Liên San khi đó còn là học sinh cấp 2, rõ ràng là […]
Chương 33: Mê Sơn (33)
Chương 33: Mê Sơn (33) Lần đầu tiên đi công tác, Hứa Xuyên không khỏi căng thẳng. Mặc dù khi còn ở thành phố Trúc Tuyền, cậu ta đã từng nghĩ nếu có thể gặp mặt hung thủ vụ án Triệu Thủy Hà là Hướng Vũ thì tốt biết mấy. Trên đường đến […]
Chương 32: Mê Sơn (32)
Chương 32: Mê Sơn (32) “Cái lót ly này bán thế nào ạ?” Minh Hàn cầm lên một chiếc lót ly nhỏ bằng lòng bàn tay, những món đồ trên quầy hàng này nhìn là biết được đan bằng tay, mỗi cái mỗi kiểu dáng khác nhau. “Ba mươi tệ.” Bà lão […]
Chương 30: Mê Sơn (30)
Chương 30: Mê Sơn (30) Biết được kẻ hạ độc mèo hoang rất có thể là do chiếc bánh gato tẩm độc của chính mình làm ra, sắc mặt Hoàng Lị trắng bệch, cả người như bị đóng đinh trên ghế, không nhúc nhích, ngay cả nhãn cầu cũng không chớp lấy một […]
Chương 29: Mê Sơn (29)
Chương 29: Mê Sơn (29) Hoàng Lị sinh ra trong một gia đình trái ngược hoàn toàn với gia đình của Ngũ Quân Thiến, nhưng cô ta luôn tự nhận mình được bố mẹ yêu thương không kém gì Ngũ Quân Thiến. Khi còn nhỏ, bố mẹ cô ta đều là công nhân, […]
Chương 28: Mê Sơn (28)
Chương 28: Mê Sơn (28) Vệ Ưu Thái đã bị khống chế. Trên đường từ thị trấn Hoàng Quần trở về thành phố Trúc Tuyền, Trần Tranh gọi video cho Minh Hàn. “Anh khiến em bất ngờ thật đấy, đội trưởng Trần.” Minh Hàn hiếm khi không cà lơ phất phơ gọi […]
Chương 27: Mê Sơn (27)
Chương 27: Mê Sơn (27) “Tôi cũng không thể hiểu được!” Hai mắt Vệ Ưu Thái đỏ ngầu, cả người run rẩy không ngừng, “Tôi không hiểu tại sao năm đó mình lại yếu đuối như vậy, tại sao không thể đưa tay ra giúp đỡ cậu ấy! Tôi có thể giúp cậu […]
Chương 26: Mê Sơn (26)
Chương 26: Mê Sơn (26) Trần Tranh trở lại phòng thẩm vấn, Tịch Tiểu Dũng đang ngó đầu ra cửa, vừa nhìn thấy anh liền cúi đầu xuống. Trần Tranh đặt điện thoại lên bàn, “Vẫn chưa muốn nói sao? Phải chờ người mua xe của cậu khai ra tên cậu mới […]
Chương 25: Mê Sơn (25)
Chương 25: Mê Sơn (25) Nếu thi thể của Ngũ Quân Thiến không đột ngột xuất hiện, cảnh sát sẽ vẫn tập trung điều tra Vệ Ưu Thái và Kha Thư Nhi. Cuộc gọi nặc danh mà Kha Thư Nhi nhận được, lý do nghỉ phép không rõ ràng của Vệ Ưu Thái, […]
Chương 24: Mê Sơn (24)
Chương 24: Mê Sơn (24) “Nghĩa trang Phúc Tường?” Minh Hàn nói: “Xác định người ở đó?” Trần Tranh đã ở trên xe, “Không chắc chắn, nhưng nếu Hoàng Lị muốn tự sát, rất có thể sẽ đi gặp bố mẹ.” Vừa rồi ở nhà Hoàng Lị, Trần Tranh nhìn thấy rất nhiều […]
Chương 23: Mê Sơn (23)
Chương 23: Mê Sơn (23) “Ba Ba, cậu lại trốn học à?” Bạn cùng phòng vừa thu dọn cặp sách vừa nói, “Vậy bọn tôi đi trước đây, điểm danh hộ cậu hay không thì còn phải xem vận may nữa.” Phó Ba nằm trên giường, uể oải đáp: “Được, tối nay […]
Chương 22: Mê Sơn (22)
Chương 22: Mê Sơn (22) Tan họp, Trần Tranh thu dọn đồ đạc, Minh Hàn xưa nay chỉ có hai bàn tay trắng, căn bản không có gì cần phải thu dọn, vậy mà cũng ở lì trong phòng họp không đi, nằm ườn ra ghế như một kẻ rảnh rỗi. Trần Tranh […]
Chương 21: Mê Sơn (21)
Chương 21: Mê Sơn (21) Trần Văn nói, hành động của Ngũ Quân Thiến ở quán cà phê hôm đó khiến cô ta vô cùng tức giận, nếu không có người can ngăn, cô ta đã cho Ngũ Quân Thiến hai cái tát ngay tại chỗ rồi. Ngũ Quân Thiến lại không hề […]
Chương 64: Ngoại truyện 2 – Giấc Mộng Xưa
Chương 64: Ngoại truyện 2 – Giấc Mộng Xưa Khi Ngôn Dương mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt là một bàn tay bị đứt lìa. Bị vứt bỏ tùy tiện trên mặt đất, mặt cắt ngang đều tăm tắp, đều đến mức đáng kinh ngạc. Cơn buồn ngủ […]
Chương 63 Ngoại truyện 1: Kẻ Rình Mò
Chương 63 Ngoại truyện 1: Kẻ Rình Mò Một tháng sau, tại một thị trấn ven rìa khu vực Feikat. Pipel hoảng loạn chạy trốn. Anh ta đang dìu một người đàn ông, người này là đồng nghiệp ở viện nghiên cứu, bị trúng đạn ở bụng, dạ dày bị xuyên […]
Chương 62: 051900 – Chương Cuối
Chương 62: 051900 – Chương Cuối Vừa dứt lời, Ngôn Dương cảm thấy cơ thể Du Phùng căng thẳng rõ ràng. “Về kế hoạch nghiên cứu thí nghiệm khu vực Feikat và các tài liệu liên quan, em đã sắp xếp xong hết rồi, ngày mai vào lúc bình minh lên sẽ […]
Chương 61: 051830 – Tro Tàn
Chương 61: 051830 – Tro Tàn Ký ức cuối cùng. Là một buổi sáng xám xịt, Ngôn Dương đang khâu lại bụng của Nhạc Nhan, tiếng bước chân nhẹ đến mức gần như không nghe thấy vang lên trên hành lang từ xa dần đến gần. Ngôn Dương chậm rãi quay […]
