Chương 60: 050840 – Sân Khấu Ngôn Dương đã mời tổng cộng bảy người. Người thứ nhất là vị vua bù nhìn được Liên minh Lanza nâng đỡ. Người thứ hai có mối quan hệ mật thiết với hoàng gia và viện nghiên cứu, ông ta bí mật cung cấp dân […]
Chương 59: 050835 – Bức Màn
Chương 59: 050835 – Bức Màn Ngôn Dương xách cái đầu rời khỏi viện nghiên cứu, máu chảy ra dọc đường cậu đi qua, nhưng lại bị hình ảnh thực tế ảo che phủ không còn dấu vết. Bước chân cậu nhẹ nhàng, gió đêm lạnh lẽo luồn qua mái tóc, ánh […]
Chương 58: 050830 – Chiếm Đoạt
Chương 58: 050830 – Chiếm Đoạt Từ khi Quạ Đen trốn thoát đến khi Lê Chỉ nhậm chức tại Sở Cảnh sát Cass, khoảng thời gian này cách nhau hai năm. Trong hai năm đó, ngoại trừ những lúc cần thiết, phần lớn thời gian Lê Chỉ bị mất trí nhớ đã […]
Chương 57: 050825 – Đứt Gãy
Chương 57: 050825 – Đứt Gãy Nếu trải nghiệm ký ức của Ngôn Dương theo trình tự thời gian, sẽ phát hiện ra nơi cậu thực sự sụp đổ, không phải là lần đầu tiên cầm dao giết người. Lúc đó, sau khi chứng kiến cái chết của cha mẹ, cậu mang […]
Chương 56: 050820 – Kêu Cứu
Chương 56: 050820 – Kêu Cứu Thực ra thì trí nhớ của con người không tốt lắm. Nếu không có chức năng ghi lại ký ức thì sẽ không ai biết Du Phùng và Ngôn Dương đã từng đánh nhau lúc năm tuổi vì mô hình xe đua phiên bản giới hạn, […]
Chương 55: 050820 – Nói Nhiều
Chương 55: 050820 – Nói Nhiều Raman mím chặt môi, nhớ lại chuyện bại lộ đêm hôm đó, địch ý với Du Phùng càng thêm đậm. Nhưng nghĩ đến mục đích của Ngôn Dương, anh ta đành phải cố gắng kìm nén cảm xúc đang bộc lộ, “Cậu vẫn nên tránh xa […]
Chương 53: 050800 – Mất Kiểm Soát
Chương 53: 050800 – Mất Kiểm Soát Ngôn Dương chưa bao giờ nghĩ rằng thanh đao dính đầy tội ác này, một ngày nào đó lại kề vào cổ Du Phùng. Bầu trời bên ngoài cửa sổ xám xịt, thời gian như dừng lại lúc rạng đông, ánh mặt trời không thể […]
Chương 52: 000016 – Bay Qua
Chương 52: 000016 – Bay Qua Cuộc đời cậu cuối cùng sẽ kết thúc ra sao? Ngôn Dương đã tự hỏi bản thân mình rất nhiều lần. Cậu bắt đầu thường xuyên nằm mơ, lặp đi lặp lại cùng một giấc mơ. Buổi chiều dưới giàn nho, ánh nắng nhảy […]
Chương 51: 000015 – Thành Thật
Chương 51: 000015 – Thành Thật Tư Bác nhấc cốc cà phê nguội trên bàn lên nhấp một ngụm: “A Dương quả thật xứng đáng là ‘Người Thanh Trừ’ mạnh nhất.” Cách gọi này, giọng điệu này, Ngôn Dương cảm thấy khó chịu về mặt sinh lý, cậu mở miệng: “Bây giờ […]
Chương 50: 000014 – Lướt Qua Nhau
Chương 50: 000014 – Lướt Qua Nhau Cuối cùng Ngôn Dương vẫn nôn. Sau khi phi tang thi thể, trên đường trở về viện nghiên cứu. Cậu đi qua khu giải trí trung tâm thành phố, cậu đứng nôn dưới một bảng quảng cáo ba chiều, như một kẻ say rượu không […]
Chương 49: 000013 – Hòa Nhập
Chương 49: 000013 – Hòa Nhập Bốn tháng sau, tại thành phố Cass. Noyce cúi đầu nhìn đồng hồ, đã chín rưỡi tối. Anh ta cảm thấy thật bực bội, cốc cà phê bên cạnh đã nguội ngắt, báo cáo kiểm tra mà anh ta đã dặn thực tập sinh làm […]
Chương 48: 000012 – Bệnh Trạng
Chương 48: 000012 – Bệnh Trạng Cửa sổ hẹp trên cửa sắt hé mở, ánh đèn hành lang trắng xóa, lọt vào vài tia sáng yếu ớt, chiếu sáng khuôn mặt nghiêng nghiêng của người trước giường. Sắc mặt người này rất kém, môi không chút máu, khuôn mặt trắng bệch không […]
Chương 47: 000011 – Cuồng Loạn
Chương 47: 000011 – Cuồng Loạn Trong phòng thí nghiệm đơn sắc, cuối cùng cũng xuất hiện những màu sắc khác. Trên nền gạch men trắng có một mảng lớn màu máu chói mắt, những lọn tóc màu hạt dẻ ngâm trong đó, bẩn thỉu và lộn xộn. Chắc chắn khi dọn […]
Chương 46: 000010 – Vực Sâu
Chương 46: 000010 – Vực Sâu Đường rạch? Ngôn Dương không thể tin nổi, cậu ngây người nhìn vết mực đen trên trán Lê Nhược. Khoảnh khắc đó, cậu không còn chút phẫn nộ nào, chỉ còn lại nỗi sợ hãi, cậu nghe thấy tiếng tim mình đập điên cuồng trong […]
Chương 45: 000009 – Hoang Mang
Chương 45: 000009 – Hoang Mang “Làm tốt công việc của mình không được sao?” “Tại sao cứ phải ăn no rửng mỡ rồi đi chạm vào giới hạn của thế giới?” Có người đang nói. Ngôn Dương không biết mình đã hôn mê bao lâu, trong cơn mê man, […]
Chương 44: 000008 – Pháo Hoa
Chương 44: 000008 – Pháo Hoa Ngôn Dương đã tưởng tượng vô số lần, nếu không có cuộc gọi dưới gốc cây hoàng giác đó, cuộc đời cậu sẽ như thế nào. Liệu cậu có cùng Du Phùng đi đến cuối con đường gỗ ven biển, liệu có được xem lễ hội […]
Chương 43: 000007 – Vụn Kẹo
Chương 43: 000007 – Vụn Kẹo Thành phố Cass thực chất không nóng như Ngôn Dương đã nói xấu trong cuộc gọi, ngược lại, khí hậu ôn đới ban tặng cho nó vẻ đẹp trời phú, nhưng giữa mùa hè khó tránh khỏi việc phải đổ mồ hôi. Mỗi khi mọi người […]
Chương 42: 000006 – Khúc Dạo Đầu
Chương 42: 000006 – Khúc Dạo Đầu New folder [Thiết bị đầu cuối đã đồng bộ] Ngày 23 tháng 6 năm thứ 125 Tân lịch, Thứ Hai, Nắng đẹp. Tôi thích Du Phùng. Tôi vẫn luôn biết điều đó. Gần như trong tất cả những mảnh ký ức của […]
Chương 41: 000005 – Cấm Kỵ
Chương 41: 000005 – Cấm Kỵ New folder [Thiết bị liên lạc cá nhân đã đồng bộ] Ngày 22 tháng 6 năm 125 Tân lịch, Chủ nhật, Mưa vừa. Đây là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra, trên mọi phương diện đều là chuyện không thể thực hiện được. […]
Chương 40: 000004 – Bút Lông Vũ
Chương 40: 000004 – Bút Lông Vũ “Từng thấy rồi, trong di vật của ông nội có.” Du Phùng nhận lấy cuốn sổ bìa đen, chạm vào trang giấy nhẵn mịn. Ông lão thấy vậy thì ngừng ngâm thơ, chậm rãi nhìn sang, “Bên trong là giấy không axit, tuổi thọ có […]
Chương 39: 000003 – Ám Ảnh
Chương 39: 000003 – Ám Ảnh Nhạc Nhan nhặt những tờ tiền trên mặt đất, gấp gọn gàng rồi cất vào túi quần. Ngay sau đó, cậu ta ngẩng đầu nhìn hai người vừa nãy cứ nhìn chằm chằm vào mình. Cậu ta luôn nhạy cảm với ánh mắt dò xét của […]
Chương 38: 000002 – Bụi Trần
Chương 38: 000002 – Bụi Trần Một lớp cửa kính phủ bụi, ngăn cản làn gió mùa hè yếu ớt, nhưng không ngăn được tiếng ve kêu râm ran. Ba người nhìn chằm chằm vào bốn chữ “Không tìm thấy người này” trên hình chiếu. Im lặng một lúc, Vưu Thụ […]
Chương 37: 000001 – Đi Tìm Nguồn Gốc
Chương 37: 000001 – Đi Tìm Nguồn Gốc New folder [Thiết bị liên lạc cá nhân đã đồng bộ] Tân lịch năm 125, ngày 21 tháng 6, Thứ bảy, ngày nắng. Hôm nay đến thành phố Cass, thực tập hè. “Lại viết nhật ký à?” Cậu bé cao lêu nghêu […]
Chương 36: 050800 – Kinh Sợ
Chương 36: 050800 – Kinh Sợ Đồng tử của Du Phùng đột nhiên co lại như đầu kim, đầu hắn vang lên tiếng ong ong, cảm giác chấn động lan ra khắp cơ thể, dây thần kinh như muốn vỡ ra. Bàn tay cầm súng bắt đầu run lên nhè nhẹ. […]
