Chương 127: Cướp Người Không chỉ có Viên Niệm Thư, Chu Kỳ An còn nhìn thấy hai người phục vụ khác với khuôn mặt cứng đờ, trong đó có Trần Tố và Lục gia. Cố gắng kìm nén kinh hãi trong lòng, cậu xác nhận đi xác nhận lại, vẫn không thấy […]
Chương 126: Vật Tham Chiếu
Chương 126: Vật Tham Chiếu Sau tin nhắn kỳ lạ đó, không có người chơi nào khác gửi tin nhắn nữa. Chu Kỳ An lặng lẽ suy nghĩ, nếu thực sự nguy cấp, tại sao không hề đề cập đến lời giải thích hoặc thông tin liên quan đến quán thịt nướng? […]
Chương 125: Nguy Hiểm
Chương 125: Nguy Hiểm Làn da của thây ma vốn đã căng cứng, mí mắt đột nhiên giật giật, vừa hay kéo động phần da bị gậy đánh trúng ở thái dương, cả khuôn mặt trở nên méo mó quỷ dị. Ánh mắt oán độc của nó nhìn chằm chằm hai con […]
Chương 124: Kình Thôn Hổ Phệ
Chương 124: Kình Thôn Hổ Phệ Chuẩn mực nhân sinh Chu Kỳ An đang tiến về phía nơi ban đầu phát hiện ra con chuột giả. Khứu giác khôi phục, Chu Kỳ An có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc xung quanh. Để an toàn, cậu rút ba toong ra […]
Chương 123: Thu Hoạch
Chương 123: Thu Hoạch Chu Kỳ An tự nhận đầu óc mình khá thông minh, dù là trong tình huống vừa rồi, cũng có thể giữ được đầu óc phân tích tương đối rõ ràng. Nhưng tình hình hiện tại, trong khoảng thời gian ngắn, cậu thật sự không nghĩ thông. […]
Chương 122: Tập Hợp
Chương 122: Tập Hợp “Nhìn tôi này, nhìn vào mắt tôi này.” Trải nghiệm cái khổ của việc làm việc 24/7, đôi mắt đen láy như ngọc trai của cô bé chỉ trong hai ngày ngắn ngủi đã mất đi ánh sáng. Chu Kỳ An đặt hai tay lên vai cô […]
Chương 121: Quy Luật
Chương 121: Quy Luật Người có chút học thức bắt đầu khoe khoang chút kiến thức ít ỏi của mình. “Cuối con phố là núi.” Chu Kỳ An nhìn sang, quả nhiên đúng vậy. Thẩm Tri Ngật nói tiếp: “Trên núi thường xây miếu quỷ. Mọi khu chợ quỷ đều […]
Chương 120: Phố Phong Đô
Chương 120: Phố Phong Đô Bên trong nhà hàng Tây, ba người tạo thành một bố cục thật vi diệu. Người phụ nữ trung niên cúi đầu trầm tư, Thẩm Tri Ngật lặng lẽ nhìn Chu Kỳ An. Bất kể bao lâu trôi qua, Thẩm Tri Ngật vẫn bị khí chất […]
Chương 119: Nắm Giữ Thế Cục
Chương 119: Nắm Giữ Thế Cục Sau một loạt hành động như vũ bão, Chu Kỳ An tự tin rằng doanh số hôm nay của nhóm cậu nhất định sẽ đánh bại được nhóm chín. Tổng cộng có mười nhóm bán hàng, chỉ cần kết quả không phải đứng cuối, thì cậu, […]
Chương 118: Người Không Phải Trâu Ngựa
Chương 118: Người Không Phải Trâu Ngựa NPC bây giờ càng lúc càng giỏi giết người không gớm tay. Cổ họng như có luồng gió lạnh lướt qua, Chu Kỳ An rụt cổ lại. Mặc dù vẫn còn e ngại tên sếp ma cà rồng kia, nhưng đạo cụ may mắn […]
Chương 117: Vận Mệnh
Chương 117: Vận Mệnh Ở một vùng đất kỳ lạ. Âm thanh gõ bàn phím thanh thúy vang lên, người đàn ông đang gõ chữ có đường nét khuôn mặt thanh tú, đôi lông mày rậm cong vút vừa phải, thuộc kiểu người đẹp trai nổi bật, trời sinh đã mang lại […]
Phó Bản 6: NHÀ TƯ BẢN – Chương 116: Thế Giới Thực
Chương 116: Thế Giới Thực Trên xe, Chu Kỳ An nghe mẹ Chu cằn nhằn: “Sửa xe xong lại mất một khoản lớn, cứ thế này đến bao giờ chúng ta mới trả hết nợ mua nhà đây?” Để dụ Tư tiên sinh kia ra, xe buýt thỏ đã đâm vào lan […]
Chương 115: Kết Toán
Chương 115: Kết Toán Trong lúc mọi người không chú ý, nội tâm Chu Kỳ An không hề bình tĩnh chút nào. 【Vân Tinh】 chỉ còn chưa đầy hai phút là hết hạn. Cùng lúc giọng nói của cậu hạ xuống, nhiệt độ trong xe bỗng chốc giảm mạnh, những bông […]
Chương 114: Hạ Màn
Chương 114: Hạ Màn Hàng ghế trước, dãy thứ hai. Hạ Chí dựa vào lưng ghế, cổ bị cắt đứt một nửa, gương mặt trắng bệch hướng thẳng xuống đất. Hai con ngươi của cô ta lồi ra, như muốn rơi xuống đất, giống như trước khi chết, cô ta đã […]
Chương 113: Phản Sát
Chương 113: Phản Sát Sảnh chờ im lặng một giây. Một người sống sờ sờ đột nhiên xuất hiện, không khỏi khiến người ta sợ hãi, đặc biệt là phối hợp với trạng thái hiện tại của Chu Kỳ An, khuôn mặt trắng bệch mỉm cười, giống như hầu hết các NPC […]
Chương 112: Thu Hoạch
Chương 112: Thu Hoạch Bến xe Hoa Cổ. Sau khi một chiếc xe khách rời đi, bến xe càng lúc càng đông đúc. Bầu trời trong xanh chỉ kéo dài được ba giây, sau khi màn sương tan đi, những hạt mưa bắt đầu rơi xuống. Hành khách như những con […]
Chương 111: Vui Mừng Gặp Lại
Chương 111: Vui Mừng Gặp Lại Ngay khi kết luận được đưa ra, Chu Kỳ An cảm thấy như có một đôi mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào mình, khiến cậu cảm thấy thật bất an. Cảm giác bị theo dõi ngày càng mãnh liệt, cậu cố gắng phớt lờ […]
Chương 110: Sào Huyệt
Chương 110: Sào Huyệt Ánh mắt nhân viên an ninh lướt qua người cậu, nhìn về phía Thẩm Tri Ngật phía sau. Chu Kỳ An thuận thế đưa cây đinh ba về phía trước một tấc, nói: “Anh tự xưng là người phán xét tư tưởng và hành vi, vậy anh có […]
Chương 109: Mở Hộp
Chương 109: Mở Hộp Bên trong quan tài, nhiệt độ xuống thấp đến mức các khớp ngón tay của Chu Kỳ An đỏ bừng vì lạnh. Sau khi gửi tin nhắn, cậu không động vào điện thoại nữa. Đây là để đề phòng trò chơi thay đổi tốc độ sau khi cậu […]
Chương 108: Kết Hợp Giữa Lao Động Và Nghỉ Ngơi
Chương 108: Kết Hợp Giữa Lao Động Và Nghỉ Ngơi Âm thanh thông báo dường như bị kẹt một giây, “Xẹt” một tiếng rồi mới biến mất. Chu Kỳ An đứng im tại chỗ, ánh mắt hơi trầm xuống. Có thể nói, việc tham gia phó bản chính là chi phí […]
Chương 107: Hoa Cổ Thành
Chương 107: Hoa Cổ Thành Thẩm Tri Ngật đứng đó, trông hắn không giống một người chơi đang chạy trốn, mà giống như một người gác cổng hơn. Trên gương mặt anh tuấn chỉ có tàn nhẫn, lạnh lùng, không nhìn ra một chút cảm xúc nào của con người. Cánh […]
Chương 106 – Vũ Khí Hủy Diệt
Chương 106 – Vũ Khí Hủy Diệt Lướt qua vị cha xứ chắn trước mặt, Thẩm Tri Ngật thậm chí còn không buồn liếc mắt lấy một cái: “Chó ngoan không cản đường.” Cha xứ rất muốn cản đường, bởi vì lùi bước chẳng khác nào thừa nhận mình là chó. Nhưng […]
Chương 105: Lễ Rửa Tội (Phần 2)
Chương 105: Lễ Rửa Tội (Phần 2) Chu Kỳ An đúng lúc xoay mũi chân sang một bên, nhường đường cho hắn ta. Vưu Mã và Ôn Hi là lính đánh thuê, ban ngày bám theo cậu, chắc chắn là do Bertram chỉ thị. Lúc này thấy Bertram gặp nạn, Chu […]
Chương 104: Một Hai Ba (Phần 1)
Chương 104: Một Hai Ba (Phần 1) Bình tĩnh hay không không còn quan trọng, sau khi thông báo vang lên, mọi người lập tức đứng dậy đi ra ngoài. Bọn họ phải tránh trường hợp chuông reo mà bản thân vẫn còn đang đôi co với đám hành khách trong bến xe. […]
