Khoa học viễn tưởng.

Trầm Lạc – Chương 17.

Chốc lát sau, Trầm Trì ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với cậu.

“Tiên sinh.” Giọng nói của cậu khàn khàn, theo bản năng muốn tránh né ánh mắt chăm chú của Trầm Trì.

Lúc bình thường, cậu rất thích nhìn mắt Trầm Trì, cũng rất thích được Trầm Trì nhìn.

Nhưng bây giờ thì không được, cậu sợ mình đau đến mắt mũi cũng biến dạng.

Rất xấu.

Trầm Trì lại chỉnh đầu cậu quay lại, chậm rãi tới gần, cuối cùng trán chạm vào trán cậu.

Thời khắc này, có thứ gì đó chạy khắp toàn thân mình.

Cậu quên luôn cả đau đớn.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 16.

“Tất cả các người đều thừa nhận thực lực của 04, đúng không?”

Thành tích của cuộc khảo sát đang đặt ở trước mặt tất cả mọi người, bởi vậy câu nói này cũng không ai có thể phản bác.

“Vậy nếu như tôi có thể áp chế được hoa văn ký sinh của cậu ấy, từ nay trở đi cậu ấy chỉ chịu sự khống chế của tôi và không bị hoa văn ký sinh khống chế nữa……” giọng nói của Trầm Trì lạnh lẽo, mang theo uy thế bừng bừng, “Cậu ấy có thể nhận chức vị đội trưởng kế nhiệm phải không?”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 15.

Nửa phút sau, cậu nhanh mồm nhanh miệng nói: “Sau khi ngài kết hôn có rủ bạn đời của ngài đến vò lỗ tai tôi không?”

Trầm Trì bật cười, “Đây là câu hỏi gì vậy?”

Nghê Vũ cảm thấy bản thân mình nhất định phải đem chuyện này nói cho rõ ràng, “Thẳng thắn mà nói, nếu như ngài rủ bạn đời của ngài đến vò tai tôi thì tôi sẽ từ chối.”

Tay Trầm Trì che khuất tầm mắt mình, “Suy nghĩ là một việc tốt, nhưng mà suy nghĩ quá độ sẽ gây thương tổn đến đại não của người ký sinh.”

Nghê Vũ tiêu hóa một chút rồi duỗi móng vuốt ra đặt lên bụng Trầm Trì, “Ngài nói tôi nghĩ nhiều quá hả?”

“Cậu không chỉ ảo tưởng tôi sắp kết hôn mà còn ảo tưởng bạn đời của tôi sẽ vò tai cậu.” Giọng nói của Trầm Trì rất có cảm xúc, cho dù là đang trêu cậu nhưng lại nghe rất êm tai.

Nghê Vũ lúng túng gầm gừ một tiếng, “Vậy tạm thời ngài sẽ không kết hôn?”

Trầm Trì nói: “Dường như cậu rất hài lòng với đáp án này?”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 14.

“Cậu có biết loại hoa này có ý nghĩa gì không?” màu mực trong mắt Trầm Trì tựa như đang chảy xuôi, ánh sáng màu vàng ấm áp từ chiếc đèn bên cạnh chiếu vào, nhìn tựa như ánh sao dưới dòng sông yên tĩnh.

Bản thân Nghê Vũ vẫn chưa phát hiện ra được, hai lỗ tai báo không biết phân biệt tình huống đã duỗi ra ngoài.

“Có nghĩa là cao lãnh.” Nghê Vũ nói: “Rất giống ngài, cho nên tặng ngài!”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 13.

Trong kỳ khôi phục, người ký sinh hay buồn ngủ, lúc Nghê Vũ đang ở trong trạng thái hình thú, khi mệt mỏi sẽ dựa sát vào chân Trầm Trì, phải ngủ trên đùi Trầm Trì mới chịu. Sau đó có một lần, cậu quên mất mình còn đang trong trạng thái con người, chạy đến nằm úp sấp lên đùi Trầm Trì, mắt Trầm Trì bỗng trở nên thâm trầm, thế nhưng cậu thật sự quá buồn ngủ cho nên không phát hiện ra, vừa nằm sấp xuống một cái là ngủ luôn giữa khí tức quen thuộc quẩn quanh.

Phát hiện ra bản thân mình đã làm chuyện khó đỡ là sau khi cậu tỉnh ngủ.

Cái tư thế nằm úp sấp này nếu như là hình thú thì rất thoải mái, nhưng với trạng thái con người thì… eo mỏi lưng đau.

Nghê Vũ xoa eo, đấm lưng, sầu mi khổ kiếm nghiêng đầu nhìn Trầm Trì, thấy Trầm Trì tay chống má đang hứng thú nhìn mình.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 12.

Có giọng nói quen thuộc bay vào trong mộng của cậu, Nghê Vũ tỉnh lại, hoảng hốt ngẩng đầu lên, thấy Trầm Trì mặc một thân quân phục màu đen đứng trước mặt mình.

“Tiên sinh.” Cậu cố gắng đứng dậy, thế nhưng ý thức con người lại không thể chi phối được cơ thể, cậu quẫn bách phát hiện hai chân trước của mình duỗi ra, chân sau và mông chổng lên thật cao, làm động tác duỗi người của báo săn.

Đúng là xấu hổ, lúc này cậu quả thật không dám đi nhìn biểu tình của Trầm Trì.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 11.

Dường như cậu nghe có người đang dịu dàng nói chuyện với mình, nhưng cậu nhìn không thấy, nghe cũng không rõ, cơ thể cậu đang bị bản năng chi phối, mà bản năng của cậu lại đang thúc giục cậu thân cận với người đang an ủi mình.

Trầm Trì mở khoang cách ly ra, ngồi trên khoang cách ly bằng kim loại, tùy ý để Nghê Vũ nằm sấp trên đùi mình, một tay anh nắm chân trước của cậu, một tay vuốt ve đầu và cổ cậu.

“Ô……. ô…… ô” Nghê Vũ vẫn còn rên rỉ đau đớn, nhưng đã không còn đập đầu khắp nơi nữa.

Trầm Trì ở trong phòng bệnh cùng cậu suốt một đêm.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 10.

Lam Tinh phu nhân chính là mẹ của Trầm Trì, Sở dĩ Nghê Vũ biết đến bà, là bởi vì bà ấy là sĩ quan thống lĩnh đời trước của tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, cũng là Đại đội trưởng đời trước của “Sí Ưng”, bà là một nữ tướng xinh đẹp và cực kỳ mạnh mẽ.

Lúc còn là một đứa nhỏ, cậu có nghe nói về chiến công hiểm hách của Lam Tinh phu nhân, đối với một phụ nữ như vậy cực kỳ hâm mộ.

Nhưng mà bốn năm trước Lam Tinh phu nhân đến vùng biên cảnh phía Tây chỉ huy tác chiến, không may bị nhiễm virus.

Điều đáng buồn hơn chính là không tìm thấy vật dẫn có gen phù hợp.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 9.

Nghê Vũ cảm thấy hơi khẩn trương, từ từ ngồi dậy, ánh mắt cậu chân thành và nóng rực, “Nếu như sau này tôi trở thành người ký sinh và giống nó thì lúc ngài nhớ nó có thể đến nhìn tôi một chút, làm như vậy hi vọng nỗi đau của ngài sẽ vơi đi phần nào.”

Trong đôi mắt tựa đêm đen của Trầm Trì dường như vừa có thứ gì đó vụt qua.

Nghê Vũ vẫn còn ngồi dưới đất, ngẩng đầu lên nhìn Trầm Trì.

Sau một hồi lặng im, Trầm Trì bước đến vài bước, anh đứng trước mặt Nghê Vũ, sau đó vươn tay phải ra với cậu.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 8.

Cuối cùng Nghê Vũ được nhìn thấy con báo săn.

Nó đang chạy từ đằng xa tới, ngồi xổm bên chân Trầm Trì, bộ dáng cực kỳ hưng phấn.

Trầm Trì sờ sờ đầu nó rồi đi vào trong nhà.

Nhất thời, Nghê Vũ có chút lúng túng, không biết nên chạy theo thiếu tướng hay là ở lại chỗ này để “bồi đắp tình cảm” với báo săn.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 7.

Thiếu tướng mặc một bộ quân phục màu đen, khuôn mặt lạnh lùng, khí thế mạnh mẽ, cực kỳ uy nghiêm. Đáng lý cậu cũng nên sợ hãi – giống như phần lớn đồng đội của cậu vậy, thế nhưng cậu lại bị đôi mắt của thiếu tướng hấp dẫn.

Đôi mắt đen tuyền sâu không thấy đáy, đuôi mắt hẹp dài, ngay cả cái liếc mắt cũng lạnh lùng, thế nhưng cậu lại từ trong đôi mắt sắc bén ấy thấy được sự kinh diễm.

Đúng vậy, ấn tượng đầu tiên mà thiếu tướng mang đến cho cậu là kinh diễm, sau đó mới là mạnh mẽ, là cao vời vợi không thể với tới.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 6.

Thế nhưng trên thực tế, cậu chỉ lặng yên đứng đó mà nhìn chằm chằm vào màn hình, không khủng bố cũng không hung hãn. Chỉ là, khuôn mặt vốn trắng như sứ của cậu bây giờ đã chuyển sang trắng bệch, nước mắt màu đỏ nhạt lặng lẽ rơi đầy trên má.

Đó là một dáng vẻ đáng thương, dáng vẻ oan ức.

Mãi đến lúc này cậu mới thực sự ý thức được Trầm Trì đã không còn cần cậu nữa.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 5.

Sau khi hội nghị kết thúc, Trầm Trì chậm rãi rời đi. Anh có rất nhiều chuyện để làm, lại còn phải đến trung tâm nghiêm cứu gen mãnh thú của “Sí Ưng”.

Ở đó có rất nhiều mãnh thú khỏe mạnh được nuôi, chúng nó được nuôi với số lượng lớn, để lúc cần thiết có thể làm vật dẫn cho giải phẫu ký sinh.

Trầm Trì bước tới trước một cái lồng thật lớn, bên trong có một con báo săn khỏe mạnh.

“Tiên sinh, ngài lại đến thăm nó à?” Một nghiên cứu viên trẻ tuổi đi tới.

“Ừ.” Trầm Trì chỉ đáp một tiếng rồi vươn tay ra với con báo.

Báo săn giống như bị thứ gì điều khiển, ngoan ngoãn đến gần, trong cổ họng còn phát ra những âm thanh yếu ớt.

Trầm Trì đưa tay ra với báo săn.

Nghiên cứu viên lo lắng, nói: “Tiên sinh, nó sẽ làm ngài bị thương đó.”

Thế nhưng báo săn chỉ ngoan ngoãn ngồi xuống, đưa chân trước bên phải lên, duỗi ra khỏi lồng sắt, thật cẩn thận đặt vào tay Trầm Trì.

Đuôi mắt Trầm Trì cong lại, hình như đang nở nụ cười.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 4.

Kỳ thật thiếu tướng cũng đã từng nói cậu không có thường thức, còn dùng giọng điệu dịu dàng, cưng chiều mà nói.

“Báo nhỏ đánh nhau thật lợi hại, nhưng đáng tiếc lại không có chút thường thức cuộc sống nào. Đầu báo não báo”

“Đầu báo não báo là gì?”

“Là đầu óc chậm tiêu đó.”

Lúc đó cậu muốn cải lại. Muốn nói câu nói mà huấn luyện viên “Không đầu” hay nói cho bọn cậu rằng, Chiến sĩ của “Sí Ưng” cả đời chỉ cần chiến đấu, chiến đấu và chiến đấu, không cần phải quan tâm đến việc khác làm gì. Trên thế giới này, mục tiêu lớn nhất là sống sót chứ không phải là những thường thức về cuộc sống.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 3.

Dây mây che phủ hoa văn ký sinh, biểu thị rất rõ ràng rằng cậu là của người đó.

Báo săn cho cậu cuộc sống mới không thể chi phối được cậu, chỉ có người kia mới có thể làm việc đó.

Vậy mà ba tháng trước, người kia đã không cần cậu nữa.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 2.

Trang phục chiến đấu bị kéo xuống, hình xăm che kín nửa phần lưng cuối cùng cũng lộ diện.

Nghê Vũ đứng dưới dòng nước nóng, lấy mắt kính màu hoa mân côi xuống, nhẹ nhàng hít hít mũi, tay phải lau thật nhanh qua khóe mắt.

Nơi đó có giọt nước mắt mới vừa rơi xuống.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 1.

Trên tay chàng trai cũng mang bao tay đồng bộ với trang phục chiến đấu, chỉ lộ ngón tay ra ngoài, đoạn ngón tay lộ ra đó trắng nõn, dưới màu đen của bao tay càng thêm nổi bật, mềm như sữa.

Da dẻ trên gáy, trên mặt và trên ngón tay đều giống nhau, chỗ nào cũng trắng trẻo mềm mịn.

Người có màu da như vậy hình như không nên xuất hiện bên trong xe thiết giáp đang rung lắc kịch liệt như thế này, lại càng không nên cùng một chỗ với bọn lính đánh thuê mồ hôi nhễ nhại như vậy.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 0 (Văn án)

Truyện: TRẦM LẠC. Tác giả: Sơ Hòa. Raw: khotangdammyfanfic Edit: Nhà cỏ.   Văn Án.   Cậu đẹp hơn cả cầu vồng, mạnh mẽ hơn vũ bão. Nghê vũ có rất nhiều thân phận – Là chiến sĩ mạnh nhất ở liên minh “Tiêu Ngạn”, là người ký sinh có hình thú báo săn (Báo […]

Chưa hoàn thành
Chuyển lên trên