Chốc lát sau, Trầm Trì ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với cậu.
“Tiên sinh.” Giọng nói của cậu khàn khàn, theo bản năng muốn tránh né ánh mắt chăm chú của Trầm Trì.
Lúc bình thường, cậu rất thích nhìn mắt Trầm Trì, cũng rất thích được Trầm Trì nhìn.
Nhưng bây giờ thì không được, cậu sợ mình đau đến mắt mũi cũng biến dạng.
Rất xấu.
Trầm Trì lại chỉnh đầu cậu quay lại, chậm rãi tới gần, cuối cùng trán chạm vào trán cậu.
Thời khắc này, có thứ gì đó chạy khắp toàn thân mình.
Cậu quên luôn cả đau đớn.
