Chương 24: Mê Sơn (24) “Nghĩa trang Phúc Tường?” Minh Hàn nói: “Xác định người ở đó?” Trần Tranh đã ở trên xe, “Không chắc chắn, nhưng nếu Hoàng Lị muốn tự sát, rất có thể sẽ đi gặp bố mẹ.” Vừa rồi ở nhà Hoàng Lị, Trần Tranh nhìn thấy rất nhiều […]
Chương 23: Mê Sơn (23)
Chương 23: Mê Sơn (23) “Ba Ba, cậu lại trốn học à?” Bạn cùng phòng vừa thu dọn cặp sách vừa nói, “Vậy bọn tôi đi trước đây, điểm danh hộ cậu hay không thì còn phải xem vận may nữa.” Phó Ba nằm trên giường, uể oải đáp: “Được, tối nay […]
Chương 22: Mê Sơn (22)
Chương 22: Mê Sơn (22) Tan họp, Trần Tranh thu dọn đồ đạc, Minh Hàn xưa nay chỉ có hai bàn tay trắng, căn bản không có gì cần phải thu dọn, vậy mà cũng ở lì trong phòng họp không đi, nằm ườn ra ghế như một kẻ rảnh rỗi. Trần Tranh […]
Chương 21: Mê Sơn (21)
Chương 21: Mê Sơn (21) Trần Văn nói, hành động của Ngũ Quân Thiến ở quán cà phê hôm đó khiến cô ta vô cùng tức giận, nếu không có người can ngăn, cô ta đã cho Ngũ Quân Thiến hai cái tát ngay tại chỗ rồi. Ngũ Quân Thiến lại không hề […]
Chương 64: Ngoại truyện 2 – Giấc Mộng Xưa
Chương 64: Ngoại truyện 2 – Giấc Mộng Xưa Khi Ngôn Dương mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt là một bàn tay bị đứt lìa. Bị vứt bỏ tùy tiện trên mặt đất, mặt cắt ngang đều tăm tắp, đều đến mức đáng kinh ngạc. Cơn buồn ngủ […]
Chương 63 Ngoại truyện 1: Kẻ Rình Mò
Chương 63 Ngoại truyện 1: Kẻ Rình Mò Một tháng sau, tại một thị trấn ven rìa khu vực Feikat. Pipel hoảng loạn chạy trốn. Anh ta đang dìu một người đàn ông, người này là đồng nghiệp ở viện nghiên cứu, bị trúng đạn ở bụng, dạ dày bị xuyên […]
Chương 62: 051900 – Chương Cuối
Chương 62: 051900 – Chương Cuối Vừa dứt lời, Ngôn Dương cảm thấy cơ thể Du Phùng căng thẳng rõ ràng. “Về kế hoạch nghiên cứu thí nghiệm khu vực Feikat và các tài liệu liên quan, em đã sắp xếp xong hết rồi, ngày mai vào lúc bình minh lên sẽ […]
Chương 61: 051830 – Tro Tàn
Chương 61: 051830 – Tro Tàn Ký ức cuối cùng. Là một buổi sáng xám xịt, Ngôn Dương đang khâu lại bụng của Nhạc Nhan, tiếng bước chân nhẹ đến mức gần như không nghe thấy vang lên trên hành lang từ xa dần đến gần. Ngôn Dương chậm rãi quay […]
Chương 60: 050840 – Sân Khấu
Chương 60: 050840 – Sân Khấu Ngôn Dương đã mời tổng cộng bảy người. Người thứ nhất là vị vua bù nhìn được Liên minh Lanza nâng đỡ. Người thứ hai có mối quan hệ mật thiết với hoàng gia và viện nghiên cứu, ông ta bí mật cung cấp dân […]
Chương 59: 050835 – Bức Màn
Chương 59: 050835 – Bức Màn Ngôn Dương xách cái đầu rời khỏi viện nghiên cứu, máu chảy ra dọc đường cậu đi qua, nhưng lại bị hình ảnh thực tế ảo che phủ không còn dấu vết. Bước chân cậu nhẹ nhàng, gió đêm lạnh lẽo luồn qua mái tóc, ánh […]
Chương 58: 050830 – Chiếm Đoạt
Chương 58: 050830 – Chiếm Đoạt Từ khi Quạ Đen trốn thoát đến khi Lê Chỉ nhậm chức tại Sở Cảnh sát Cass, khoảng thời gian này cách nhau hai năm. Trong hai năm đó, ngoại trừ những lúc cần thiết, phần lớn thời gian Lê Chỉ bị mất trí nhớ đã […]
Chương 57: 050825 – Đứt Gãy
Chương 57: 050825 – Đứt Gãy Nếu trải nghiệm ký ức của Ngôn Dương theo trình tự thời gian, sẽ phát hiện ra nơi cậu thực sự sụp đổ, không phải là lần đầu tiên cầm dao giết người. Lúc đó, sau khi chứng kiến cái chết của cha mẹ, cậu mang […]
Chương 56: 050820 – Kêu Cứu
Chương 56: 050820 – Kêu Cứu Thực ra thì trí nhớ của con người không tốt lắm. Nếu không có chức năng ghi lại ký ức thì sẽ không ai biết Du Phùng và Ngôn Dương đã từng đánh nhau lúc năm tuổi vì mô hình xe đua phiên bản giới hạn, […]
Chương 55: 050820 – Nói Nhiều
Chương 55: 050820 – Nói Nhiều Raman mím chặt môi, nhớ lại chuyện bại lộ đêm hôm đó, địch ý với Du Phùng càng thêm đậm. Nhưng nghĩ đến mục đích của Ngôn Dương, anh ta đành phải cố gắng kìm nén cảm xúc đang bộc lộ, “Cậu vẫn nên tránh xa […]
Chương 54: 050810 – Ngăn Chặn
Chương 54: 050810 – Ngăn Chặn Du Phùng thấy, lúc này tuy sát ý trên người Ngôn Dương chưa tan, nhưng trong hơi thở điên cuồng ngạo mạn đó lại có một chút lý trí đang giãy giụa lộ diện. “Cho anh một phút để xuất hiện.” Ngôn Dương nói. Vừa […]
Chương 53: 050800 – Mất Kiểm Soát
Chương 53: 050800 – Mất Kiểm Soát Ngôn Dương chưa bao giờ nghĩ rằng thanh đao dính đầy tội ác này, một ngày nào đó lại kề vào cổ Du Phùng. Bầu trời bên ngoài cửa sổ xám xịt, thời gian như dừng lại lúc rạng đông, ánh mặt trời không thể […]
Chương 52: 000016 – Bay Qua
Chương 52: 000016 – Bay Qua Cuộc đời cậu cuối cùng sẽ kết thúc ra sao? Ngôn Dương đã tự hỏi bản thân mình rất nhiều lần. Cậu bắt đầu thường xuyên nằm mơ, lặp đi lặp lại cùng một giấc mơ. Buổi chiều dưới giàn nho, ánh nắng nhảy […]
Chương 51: 000015 – Thành Thật
Chương 51: 000015 – Thành Thật Tư Bác nhấc cốc cà phê nguội trên bàn lên nhấp một ngụm: “A Dương quả thật xứng đáng là ‘Người Thanh Trừ’ mạnh nhất.” Cách gọi này, giọng điệu này, Ngôn Dương cảm thấy khó chịu về mặt sinh lý, cậu mở miệng: “Bây giờ […]
Chương 50: 000014 – Lướt Qua Nhau
Chương 50: 000014 – Lướt Qua Nhau Cuối cùng Ngôn Dương vẫn nôn. Sau khi phi tang thi thể, trên đường trở về viện nghiên cứu. Cậu đi qua khu giải trí trung tâm thành phố, cậu đứng nôn dưới một bảng quảng cáo ba chiều, như một kẻ say rượu không […]
Chương 49: 000013 – Hòa Nhập
Chương 49: 000013 – Hòa Nhập Bốn tháng sau, tại thành phố Cass. Noyce cúi đầu nhìn đồng hồ, đã chín rưỡi tối. Anh ta cảm thấy thật bực bội, cốc cà phê bên cạnh đã nguội ngắt, báo cáo kiểm tra mà anh ta đã dặn thực tập sinh làm […]
Chương 48: 000012 – Bệnh Trạng
Chương 48: 000012 – Bệnh Trạng Cửa sổ hẹp trên cửa sắt hé mở, ánh đèn hành lang trắng xóa, lọt vào vài tia sáng yếu ớt, chiếu sáng khuôn mặt nghiêng nghiêng của người trước giường. Sắc mặt người này rất kém, môi không chút máu, khuôn mặt trắng bệch không […]
Chương 47: 000011 – Cuồng Loạn
Chương 47: 000011 – Cuồng Loạn Trong phòng thí nghiệm đơn sắc, cuối cùng cũng xuất hiện những màu sắc khác. Trên nền gạch men trắng có một mảng lớn màu máu chói mắt, những lọn tóc màu hạt dẻ ngâm trong đó, bẩn thỉu và lộn xộn. Chắc chắn khi dọn […]
Chương 46: 000010 – Vực Sâu
Chương 46: 000010 – Vực Sâu Đường rạch? Ngôn Dương không thể tin nổi, cậu ngây người nhìn vết mực đen trên trán Lê Nhược. Khoảnh khắc đó, cậu không còn chút phẫn nộ nào, chỉ còn lại nỗi sợ hãi, cậu nghe thấy tiếng tim mình đập điên cuồng trong […]
Chương 45: 000009 – Hoang Mang
Chương 45: 000009 – Hoang Mang “Làm tốt công việc của mình không được sao?” “Tại sao cứ phải ăn no rửng mỡ rồi đi chạm vào giới hạn của thế giới?” Có người đang nói. Ngôn Dương không biết mình đã hôn mê bao lâu, trong cơn mê man, […]
