Chương 191: Ngoại truyện – Kẹp Tóc Dâu Tây Mơ về kỳ nghỉ, mơ về việc được nghỉ ngơi, mơ về việc giương buồm ra khơi. Trong nhà thờ cổ kính Hoa Cổ Thành, Chu Kỳ An bước nhanh về phía Thẩm Tri Ngật. Những đường nét thô ráp của nhà thờ […]
Chương 190: Nhà Thờ
Chương 190: Nhà Thờ Thế giới thực: Thuyết tận thế đang lan truyền chóng mặt. Gần đây, tất cả các bản tin, chương trình phát thanh, và chủ đề bàn tán của mọi người đều xoay quanh ngày tận thế, Kỷ nguyên nước… Giữa dòng chảy thông tin ấy, một bản tin […]
Chương 189: Lần Đầu Gặp Gỡ
Chương 189: Lần Đầu Gặp Gỡ …【Lưu ý: Người chơi không được cố ý gây ra cái chết cho NPC trong khu vực.】 【Lưu ý: Người chơi không được xúi giục NPC vượt biên trái phép sang các phó bản khác.】 …… Khoảnh khắc dịch chuyển bắt đầu, hệ thống […]
Chương 188: Rực Rỡ
Chương 188: Rực Rỡ Một dòng chữ ngắn gọn khiến cậu sinh viên đại học đỏ mặt. Vừa đặt bút viết xong nét cuối cùng, khoảnh khắc Chu Kỳ An ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng đối phương đỏ mặt. “?” Cậu ta đang đỏ mặt […]
Chương 187: Hạ Màn
Chương 187: Hạ Màn Ánh sáng đỏ quen thuộc, đặc quánh như máu, lại một lần nữa giáng xuống. Dưới cái nhìn chăm chú của Chu Kỳ An, những bóng người quen thuộc đó dần dần biến mất trong ánh sáng đỏ. Thẩm Tri Ngật và những người khác đã hoàn […]
Chương 186: Nhân Gian
Chương 186: Nhân Gian Ở một hướng khác trong thị trấn. Ánh sáng trắng len lỏi vào từng kẽ hở, màu trắng chói lóa cũng giống như màu đen tuyền, đều có thể cướp đi thị giác của con người. Khác với cảnh tượng núi lở đất nứt ở chỗ Chu Kỳ […]
Chương 185: Trận Chiến Cuối Cùng
Chương 185: Trận Chiến Cuối Cùng Cây kích đồng không lập tức quay trở về tay chủ nhân, mà trở nên tham lam hơn giữa đống gạch ngói đổ nát. Trong số những thi thể bị gã đàn ông thu thập trước đó, có vài cái đã trở thành vong hồn dưới lưỡi […]
Chương 184: Gặp Mặt
Chương 184: Gặp Mặt … Cầu xin tao. Ba chữ đó thốt ra nhẹ như mây gió, nhưng khi lọt vào tai giống như hai chiếc quạt mo của người đầu dê thì lại tạo nên cảm giác nhức nhối tựa kim đâm. Nó nhìn chằm chằm vào Chu Kỳ An, […]
Chương 183: Nhảy Dù
Chương 183: Nhảy Dù Mặc Trấn chìm trong màn sương mù xám xịt, hôm nay vẫn tĩnh lặng như mọi ngày. Trong một khoảng sân vắng vẻ, hội trưởng Hiệp hội săn Cá voi đang ngồi yên lặng bên chiếc bàn đá. Bên trái hắn ta là cô gái tối qua […]
Chương 182: Trù Tính
Chương 182: Trù Tính Ngay cả khi Thẩm Tri Ngật và những người khác không đến, bức tường vô hình do Quỷ đả tường dựng lên cũng sắp bị phá vỡ. Sự xuất hiện của cái bóng càng đẩy nhanh quá trình đó hơn, nó trực tiếp chui vào bên trong thông […]
Chương 181: Tập Hợp
Chương 181: Tập Hợp Giấy tờ vương vãi khắp thị trấn, sắc mặt của người bước ra khỏi cánh cổng nhỏ càng lúc càng xấu đi. Lý Vân. Hai chữ được viết nắn nót, nét bút rất mạnh. Mặc dù đã nhiều lần cố gắng dời mắt đi, nhưng mảnh […]
Chương 180: Bản Năng
Chương 180: Bản Năng Trên chiếc 【Đồng hồ báo thức nhỏ】hiển thị rõ ràng thời gian hiện tại: 23:59. Chỉ còn một phút nữa là đến nửa đêm. Gió đêm lạnh lẽo như nước, Chu Kỳ An vẫn đứng im tại chỗ, yên lặng chờ đợi một phút trôi qua. Kim […]
Chương 179: Trân Trọng
Chương 179: Trân Trọng Cái quái gì vậy? Viết ai thì người đó chết? Anh là Thần Chết hả? Đối diện với ánh mắt của bọn họ, Chu Kỳ An xua tay ra ý bảo bình tĩnh: “Chỉ là có khả năng thôi.” Xác suất chỉ vỏn vẹn có tám […]
Chương 178: Diêm Vương Điểm Danh
Chương 178: Diêm Vương Điểm Danh Thẩm Tri Ngật vô cùng bội phục khả năng nuốt chửng của gia tộc Chu Kỳ An, hắn đã tự mình xác nhận cậu và mẹ cậu đều không thua kém gì trăn khổng lồ trong khoản này. Sau khi trả lời câu hỏi, Chu Kỳ […]
Chương 177: Có Thể Ăn Được Ư?
Chương 177: Có Thể Ăn Được Ư? Đứng nói chuyện không đau eo, Chu Kỳ An vẫn cười tủm tỉm rất khách sáo. Nhưng sắc mặt quan khách càng lúc càng khó coi. Nếu ngay từ đầu Chu Kỳ An đã lấy Thánh Khí ra, tuyệt đối không áp chế được […]
Chương 176: Bức Tường Vây
Chương 176: Bức Tường Vây Người phụ nữ mảnh mai nhắm mắt lại, xua đi cảm giác lo lắng trong lòng, kéo giãn khoảng cách với cô gái luôn đi theo phía sau, hạ giọng nói: “Cô vào trong bảo tàng trước đi.” Thấy cô gái ngẩn người, người phụ nữ bất đắc […]
Chương 175: Cả Một Sọt
Chương 175: Cả Một Sọt Bóng dáng Thẩm Tri Ngật vẫn rạng rỡ như thế cho đến khi bọn họ đi vào thị trấn u ám. Con phố vắng lặng như tờ, tử khí âm trầm. Trên những viên gạch đá mang đậm dấu ấn thời gian, loang lổ những vết […]
Chương 174: Tiền Đồ
Chương 174: Tiền Đồ Giọng nói của chàng trai ấy vẫn như ngày thường, nhưng vì cố tình hạ thấp nên nghe vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng. Mấy chữ “Con bài tẩy” được thốt ra càng thêm phần thân thiện. “Khụ…” Hạ Dương ho ra mấy ngụm máu. Chu […]
Chương 173: Đi Đi
Chương 173: Đi Đi “… Ẩm Long Đao, được khai quật dưới chân Thái Miếu vào năm Thiên Nguyên thứ 27. Lưỡi đao ẩn chứa cơ quan bí mật, được mệnh danh là cổ kim độc nhất chi đao…” Giọng nói thong thả của Chu Kỳ An vọng ra từ chiếc nhẫn đầu […]
Chương 172: Cuối Cùng Cũng Gặp Mặt
Chương 172: Cuối Cùng Cũng Gặp Mặt Nguồn sáng di động đi đến đâu cũng không được chào đón. Mặc dù quá trình có chút sai lệch, nhưng kết quả suy đoán của Ứng Vũ và Diên là chính xác. Ban đầu Chu Kỳ An muốn tự mình xuống nước cướp […]
Chương 171: Đại Thiện
Chương 171: Đại Thiện Chu Kỳ An cười lạnh trong lòng. Xin lỗi, cậu không phải người tùy tiện như vậy. Bề ngoài thì ôn hòa, nhưng trong lòng vẫn chào hỏi mười tám đời tổ tông của Sếp như thường lệ. Tòa nhà Kim Tường bị nổ sau khi đã […]
Chương 170: Viện Bảo Tàng Trầm Mặc
Chương 170: Viện Bảo Tàng Trầm Mặc Vầng trăng đỏ như máu treo cao, sau một khoảng thời gian Chu Kỳ An bôn ba bên ngoài, cuối cùng cũng trở về đến cổng ngôi nhà mình đang tá túc. Cổng sân viện vẫn được chốt chặt như cũ, cậu đứng dưới bóng […]
Chương 169: Đêm Không Yên Tĩnh
Chương 169: Đêm Không Yên Tĩnh 23 giờ 57 phút. 23 giờ 58 phút. Chu Kỳ An mài dao vô cùng nhiệt huyết, động tác nào ra động tác ấy, rất dứt khoát, rất mạnh mẽ và cũng rất nhịp nhàng. Nhưng thực chất nội tâm cậu lại không hề […]
Chương 168: Người Mài Dao
Chương 168: Người Mài Dao Chu Kỳ An đang định đóng cửa sổ thì nhận được tin nhắn của Diên. Đọc xong tin nhắn, cậu im lặng một lúc rồi tiếp tục đứng bên cửa sổ. “Hay là cứ để gió thổi vậy.” Sắp vào phó bản rồi, lỡ đâu […]
