Tác giả: Nhà Cỏ Audio

TNKBN – Chương 5.

  Chương 5     Biên Dĩ Thu cảm thấy, hai ngày nay tiểu bảo tiêu của mình có gì đó bất thường, từ trước đến nay luôn là một ‘chính trực boy’ có gì nói nấy, có một nói một có hai nói hai, vậy mà nay không biết học ai cứ ấp a […]

Chưa hoàn thành

TNKBN – Chương 4.

  Chương 4   Đương nhiên là Tả bảo tiêu không chắc chắn rồi. Cậu sống hai mươi tám năm vẫn chưa thích bất kỳ một cô gái nào. Và tất nhiên là cũng không thích bất kỳ chàng trai nào. Cậu cảm thấy thích một ai đó thật phiền toái. Mấy năm trước cũng […]

Chưa hoàn thành

TNKBN – Chương 3.

  Chương 3.   Ấn tượng của Cố Lăng đối với Tả Thành vẫn còn dừng lại vào năm năm trước anh dẫn người đến bắt Biên Dĩ Thu. Mặc dù cậu biết trong suốt quá trình đó Cố Lăng vẫn luôn công khai, bí mật giúp đỡ Kha thiếu gia và lão đại nhà […]

Chưa hoàn thành

TNKBN – Chương 2.

  Chương 2    Lúc Cố Lăng nhận được điện thoại, anh cực kỳ muốn chửi má nó. Bởi vì anh đang nghỉ phép, mà anh cho rằng với thân phận Tổ trưởng tổ phòng chống xã hội đen, loại cướp giật nhỏ thường gặp trên phố không cần anh phải ra tay. Thế nhưng, […]

Chưa hoàn thành

TNKBN – Chương 1.

    Chương 1      Lúc Tả Thành làm bảo tiêu cho Biên Dĩ Thu thì mới vừa tròn mười sáu tuổi. Mà để giành được công việc này, lúc đó công ty vệ sỹ của cậu phải làm giả giấy tờ, nâng thêm cho cậu hai tuổi nữa.   Khi đó Cửu An […]

Chưa hoàn thành

HLV và TCN lớp – Chương 8.

  Chương 8.   Tiêu Tiêu không thể đến đại học A được, sau khi cậu có kết quả thi, Lâm Yến thấy đứa con từ nhỏ đã thông minh ưu tú nay chỉ có thể đậu vào một trường sư phạm bình thường, bà ngồi trong nhà vệ sinh khóc lóc thảm thiết, đau […]

Chưa hoàn thành

HLV và TCN lớp – Chương 7.

  Chương 7.   Tiêu Tiêu thử viết thư cho Trần Tranh, nhưng những lá thư đó như đá rơi vào hồ nước, cậu gởi đi sự nhớ thương da diết từ sâu thẳm trái tim mình, nhưng không nhận được bất cứ hồi âm nào.   Tiêu Tiêu bắt đầu căm ghét bản thân […]

Chưa hoàn thành

HLV và TCN lớp – Chương 6.

  Chương 6.   Mẹ của Tiêu Tiêu phát hiện ra chuyện của bọn họ.   Lúc đó là kỳ nghỉ đông năm thứ ba cao trung, từ khi bọn họ hẹn hò với nhau, vừa nghiêm túc học hành vừa ngọt ngào yêu đương, Tiêu Tiêu ở nhà được hai ngày đầu tháng giêng […]

Chưa hoàn thành

HLV và TCN lớp – Chương 5.

  Chương 5.   Mùa hè năm 2010 đó, bọn họ bên nhau. Mỗi sáng Tiêu Tiêu đeo ba lô mang sách vở chạy đến nhà Trần Tranh, sau đó hai người học cùng với nhau. Buổi tối Trần Tranh lại chạy đến nhà Tiêu Tiêu đưa cậu về nhà. Bọn họ cứ lặp đi […]

Chưa hoàn thành

HLV và TCN lớp – Chương 4.

  Chương 4. Vì sao ra đi mà không nói câu nào? Tiêu Tiêu nghĩ, còn không phải là vì anh sao.   Bọn họ ngồi cùng bàn với nhau một năm lớp 11, đó là những ngày Tiêu Tiêu vui vẻ nhất.   Mỗi ngày tan học là cậu lại chờ mong ngày hôm […]

Chưa hoàn thành

HLV và TCN lớp – Chương 3.

  Chương 3.   Cơ hội để Trần Tranh phát huy tính xấu thích trêu ghẹo Tiêu Tiêu của mình, khiến cậu không biết phải làm sao rốt cục cũng đến. Lớp 11 phân ban Văn và Lý, bọn họ đều chọn Lý nên ở lại lớp cũ.   Lúc khai giảng lớp 11, thấy […]

Chưa hoàn thành

HLV và TCN lớp – Chương 2.

  Chương 2.   Bọn họ dừng lại dưới một thân cây cách xa nơi tập trung một chút, Trần Tranh nhìn Tiêu Tiêu, anh có thể cảm nhận được ngay cả độ ấm trên người cậu cũng mang theo nhiệt huyết của thời trung học, nghĩ nghĩ lại nghĩ về thời bọn họ vẫn […]

Chưa hoàn thành

HLV và TCN lớp- Chương 1.

  Chương 1.   Đó là mùa hè năm 2018, thời tiết cực kỳ nóng nực, nhưng mà học sinh năm nhất cao trung đã khai giảng và chuẩn bị học quân sự.   Tiêu Tiêu vừa mới tốt nghiệp nghiên cứu sinh ở trường Đại học sư phạm ra, đây là lần đầu tiên […]

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 66.

Khi Trầm Trì còn bé, đôi mắt anh không đen kịt sâu thẳm như sau này, bây giờ màu mắt anh hơi nhạt một chút, có màu xám tựa sương mù, làn sương mù đó đã ngăn tất cả ánh sáng ở bên ngoài.

Một người một báo nhìn nhau, bỗng nhiên Nghê Vũ đứng lên, hai chân trước đặt lên bả vai Trầm Trì, bộ râu mỏng dính gần như quét hết lên mặt Trầm Trì.

“Tiểu tiên sinh.”

Giọng nói của báo con mềm mại đáng yêu vô cùng, chân đứng không vững, vừa nói xong câu này, chân phải lại trượt một phát, khiến báo nhỏ ngã lăn quay xuống bãi cỏ, chỏng vó lên trời.

Trầm Trì khom lưng cúi người ôm cậu lên, “Báo nhỏ.”

Nghê Vũ bị nhấc lên, đôi mắt tròn xoe mở to lanh lợi, cậu há miệng kêu meo meo như mèo.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 65.

Nhìn thấy Nghê Vũ bình an trở về, Tranh Lạc khóc nước mắt nước mũi tèm nhem, cậu ta vừa hu hu hu…. Vừa nói không thành lời. Vẫn là Lâm Suyễn giải thích cho cậu hiểu — ba năm trước cậu với Trầm Trì một đi không trở về, mãi đến tận khi đường hầm không gian đóng lại, virus biến mất, vẫn chưa trở về nữa. Mặc dù quân đội chưa bao giờ công bố ra bên ngoài rằng bọn họ đã hi sinh, đến tận giờ Yểu Sạn vẫn không dừng việc tìm kiếm lại, nhưng tất cả mọi người ai cũng hiểu, bọn họ biết cậu và Trầm Trì sẽ không bao giờ trở về được nữa.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 64

Nghê Vũ đi chân trần trên bờ cát trắng, ống quần được kéo lên thật cao, cơ thể cậu được ánh nắng mặt trời bao phủ, trên tai báo còn được phủ một lớp lông nhung mềm mại sáng ngời.

Cậu cúi người xuống, nhặt ốc biển lên, quay người lại, vẫy vẫy tay với người đang giẫm lên từng dấu chân của cậu để lại trên cát, sau đó cậu áp con ốc biển lên má mình, “Tiên sinh, tiên sinh.”

Trầm Trì cũng nhặt lên một con ốc biển khác, cười đáp: “Báo Báo, Báo Báo.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 63.

Ở vũ trụ song sinh này, anh ngửi được mùi của tử vong và oanh liệt, nhưng từ sâu thẳm trong linh hồn mình anh thấy thật bình yên.

Trước khi lên đường, Viêm Hồ đã nhìn anh rồi nói, “Mật mã sinh mệnh xuất hiện ở trên người chúng ta, không chừng chúng ta chính là kỳ tích của trái đất này.”

Kỳ tích?

Đúng vậy, nhưng cũng không hẳn.

Khi biết được mình là người gánh vác đồ đằng trên vai, thậm chí anh còn cảm thấy chẳng chấn động bằng lúc phát hiện mình đã yêu Nghê Vũ.

Anh có thể là kỳ tích của trái đất, nhưng kỳ tích của anh chỉ có một mình Nghê Vũ.

Nghê Vũ là nơi để anh trở về.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 62.

Nước mắt của Nghê Vũ suýt chút nữa đã rơi, “Tiên sinh, đợi chúng ta phá hủy trận pháp dịch chuyển này rồi thì trái đất sẽ tốt đẹp hơn, đúng không?”

Trầm Trì dịu dàng nói: “Chúng ta còn phải đi đến một cực khác để phá hủy trận pháp dịch chuyển kia nữa. Có như vậy thì mối liên kết giữa hai hành tinh mới hoàn toàn bị chặt đứt.”

Nghê Vũ biết rõ còn cố ý hỏi, “Chúng ta có thể trở về được không?”

Dường như thời gian trôi qua thật lâu sau Trầm Trì mới lên tiếng: “Chỉ sợ là không được.”

“Vậy cũng không sao.” Nghê Vũ nở nụ cười, “Mục đích của em chính là để anh mang em theo, em không muốn ở lại một mình trên trái đất. Em thà bị nguyên tắc vũ trụ giết chết khi tiến vào nơi có chiều không gian cao, cũng không muốn bị anh bỏ lại một mình. Bây giờ anh đã dẫn em đi ngắm biển sao trong vũ trụ, em vẫn còn sống, chúng ta có thể cùng nhau cứu trái đất. Tiên sinh, Báo Báo cảm thấy rất thỏa mãn.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 61.

Nghê Vũ vô cùng phấn khích, chỉ chỉ vào một chỗ trong đó, “Tiên sinh, anh có nhìn thấy vòng tròn màu sắc rực rỡ kia không, nhìn nó giống một chiếc nhẫn quá đúng không?”

Trầm Trì nói: “Ừ, giống.”

“Còn chỗ đó thì giống một viên ngọc, đúng không?”

“Ừ.”

Nghê Vũ cảm thán, “Vũ trụ thật đẹp.”

Trầm Trì đáp: “Đúng vậy, rất đẹp.”

Bỗng nhiên, Nghê Vũ ý thức được bọn họ đang “Ngắm cảnh”, cậu lập tức thúc giục, “Tiên sinh, chúng ta phải nhanh chóng gấp rút lên đường.”

“Em không xem nữa à?” Trầm Trì hỏi.

Nghê Vũ nói: “Vừa nãy là anh cố ý đi chậm lại cho em ngắm cảnh hả?”

Trầm Trì không trả lời mà chỉ nói: “Lúc ở trên Phù Không đảo em có nói muốn cùng tôi đi đến bất kỳ nơi nào trong vũ trụ.”

Tim Nghê Vũ mềm nhũn, hận không thể ôm lấy Trầm Trì ngay lập tức.

Này đâu chỉ là đi đến bất kỳ nơi nào trong vũ trụ? Bọn họ đã ra ngoài vũ trụ luôn rồi.

“Tiên sinh, cảm ơn anh.” Trong mắt Nghê Vũ lấp lánh. Cậu sinh ra ở chỗ tránh nạn dưới lòng đất không thấy được ánh mặt trời, chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình ra khỏi trái đất và nhìn ngắm được biển sao trong vũ trụ.

Khí tức lạnh lẽo chứa những vật chất không biết là gì tràn ngập khắp khoang phổi. Nghê Vũ lại nói: “Đợi khi nào trái đất bình yên trở lại, anh hãy dẫn em tới xem lần nữa.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 60.

Trước khi Trầm Trì bạo phát, Nghê Vũ đã phát huy hết ưu thế tốc độ mà mình có, cậu lao đến ôm chặc lấy Trầm Trì ngay lập tức, chôn mặt mình trên bả vai anh.

Hai cơ thể dán chặt vào nhau, mặc dù cách một lớp giáp cốt nhưng Nghê Vũ vẫn có thể cảm giác được Trầm Trì đang run nhè nhẹ, ngay cả khi cơ bắp anh căng chặt gần như cứng đờ.

Nghê Vũ càng thêm dùng sức. Cậu phải chắc chắn rằng Trầm Trì không thể đẩy mình ra được.

“Tiên sinh, không gian đã đóng lại rồi.” Câu nhỏ giọng nói bên tai Trầm Trì: “Em không ra được nữa, anh chỉ có thể mang em theo thôi.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 59.

Ở một thế giới khác, Trầm Trì nhìn Nghê Vũ đột nhiên xuất hiện bên cạnh mình, ánh mắt anh đột nhiên nổi lên cuồng phong, “Em…”

“Anh cũng là bảo bối của em mà.” Nghê Vũ bình tĩnh, nghiêm túc trả lời, cậu không còn thất thố như ngày đó nữa, “Em không nỡ buông anh ra.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 58.

“Anh cài hoa cho em à?” Cái này thì quả thật chẳng nam tính chút nào.

“Trung thành, nhiệt huyết và tình yêu không gì thay thế được.” Giọng nói của Trầm Trì như đang ngâm một bài thơ vậy.

Lúc nghe đến hai chữ “Trung thành”, cổ Nghê Vũ như bị bóp chặt.

Là hoa Băng!

Lúc trước cậu gây ra chuyện cười ầm ĩ, lấy hoa Băng người ta thường dùng để tỏ tình tặng cho Trầm Trì, còn nói đó là đóa hoa cao lãnh, nói là đóa hoa đó rất giống Trầm Trì, rất xứng với Trầm Trì.

“Hoa Băng thật sự sẽ bị tan chảy, nhưng đóa hoa này thì không.” Trầm Trì cười: “Quả thực là tôi đã cài cho em một đóa hoa.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 57.

Trầm Trì dời tầm mắt mình tránh ánh mắt cậu, anh nhìn về phía mấy sợi tóc mai, nhìn về phía hai má, đột nhiên hỏi một câu không liên quan gì, “Lúc tôi đến khoang cách ly gặp em lần đầu tiên, em đang nghĩ gì?”

Nghê Vũ giật mình, thời gian như đang khuấy động trong đầu cậu, đóng băng lại hình ảnh lúc cậu suy yếu nhất kia.

“Hả?” ngón trỏ Trầm Trì nâng cằm cậu lên, “Em còn nhớ không?”

Cuối cùng Nghê Vũ cũng nhớ ra, bỗng chốc nhướng mày, “Anh thật sự muốn biết à?”

Trầm Trì nhẹ giọng nói: “Chẳng lẽ có chuyện gì anh không nên biết à?”

Nghê Vũ lắc đầu, “Lúc đó em nghĩ, đôi mắt của thiếu tướng thật đẹp, nếu như em có thể hôn lên chúng thì thật tuyệt.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 56.

Tranh Lạc đứng ở đằng xa chọc chọc Thuần An, “Cậu có nghe được gì không? Nghê Vũ nói có cái gì vậy?”

“Mắc mớ gì tới cậu.” Thuần An bóp lấy vai Tranh Lạc, “Nếu cậu chịu dành một nửa thời gian đi bát quái để huấn luyện, chắc chắn khả năng đánh nhau của cậu đã không yếu như thế.”

Tranh Lạc chớp chớp mắt, “Tôi còn muốn đi đường tắt.”

Thuần An hỏi: “Đường tắt nào?”

“Để cho cậu hoặc Nghê Vũ cắn tôi một miếng.”

“… Cút!”

Chưa hoàn thành
Chuyển lên trên