Tác giả: Nhà Cỏ Audio

Trầm Lạc – Chương 55.

Trên sân huấn luyện lớn nhất “Sí Ưng”, Báo săn và Sư tử đứng tách ra ở hai đầu, người nào người nấy cơ bắp cuồn cuộn, răng nanh nhọn hoắt, móng vuốt sắc bén, mắt trợn to giận dữ.

Công bằng mà nói, Nghê Vũ vẫn chưa kích hoạt giáp cốt được chế tạo từ lưu, vẫn tay không tất sắt, cậu lao nhanh đến trước mặt Thuần An như tia chớp.

Hai nắm đấm chạm vào nhau như sấm sét, hai bóng người khổng lồ đang biến hóa cực nhanh giữa cát bụi bay đầy trời, anh tới tôi đi, bay lên không đánh nhau tại chỗ, chiêu nào chiêu nấy nhìn thật đã ghiền.

Tiếng huýt sáo, tiếng hò hét vang lên không ngừng hai bên sân huấn luyện, Tranh Lạc càng nhìn càng kích động.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 54.

Lộ Địch cũng đang ở tại Phòng thí nghiệm sinh mệnh.

Cậu ta đã tỉnh lại, ngoại trừ một đầu tóc bạc kia thì nhìn qua cũng không có gì khác so với trước đây. Viêm Hồ đã sửa lại cậu ta, nhưng vẫn chưa nói cho cậu ta biết thân phận của mình.

“Tiên sinh!” Nhìn thấy Trầm Trì, Lộ Địch nhiệt tình vẫy vẫy tay, nhưng ngón trỏ lại chỉ vào Nghê Vũ sau lưng Trầm Trì, “Báo Báo!”

Lúc đối mặt với Lộ Địch, tâm tình Nghê Vũ vẫn vô cùng phức tạp, bất thình lình bị cậu ta gọi một tiếng “Báo Báo”, mắt cậu lập tức trừng to.

“Quả nhiên là anh vẫn mang Báo Báo về .” Lộ Địch đầy ẩn ý nhìn về phía Trầm Trì, “Không hổ là người thống trị ‘Tiêu Ngạn’ do tôi tính ra, tiếp theo không phải là nên giúp tôi hủy diệt ‘Thiên Vĩ’ sao?”

“Sao anh lại muốn hủy diệt ‘Thiên Vĩ’?” Nghê Vũ khó hiểu hỏi.

Lộ Địch vò đầu bức tóc, “Bởi vì đó là nguyện vọng của chủ nhân tôi — trước đây tôi đã nói với…”

Nói đến đây, Lộ Địch dừng lại một chút, sau đó mỉm cười với Nghê Vũ, “Nói với ‘Tiên sinh’ của cậu.”

Đuôi lông mày của Nghê Vũ giật giật, quyết định tạm thời không thèm để ý đến AI này.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 53.

Nghê Vũ không rõ lắm, hỏi: “Mật mã sinh mệnh này được cụ thể hóa giống Viêm hồ? Vì có Mật mã sinh mệnh nên từ nhỏ anh cũng có những ưu thế của sinh vật cao tầng?”

“Đúng vậy.”

“Vậy anh…” Nghê Vũ biến về trạng thái hình thú, “Vậy anh có đánh thắng được tôi không?”

Viêm Hồ có chút bất ngờ, không nghĩ tới một người đang yên đang lành, đang nói chuyện với mình bỗng biến thành Báo săn to lớn vô cùng.

Chỉ có điều, con báo này không có tai.

Viêm Hồ: “Cái này…”

Nghê Vũ tận dụng ưu thế về tốc độ của mình, vươn móng vuốt ra đập một phát, Viêm Hồ căn bản không kịp né tránh, “Vèo” một cái đã bị đánh bay vô vũng bùn.

Viêm Hồ: “…”

Nghê Vũ: “…”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 52.

“Nghê Vũ.” Đột nhiên Trầm Trì thấp giọng gọi cậu một tiếng.

“Hả?” Cậu như người mới tỉnh lại từ trong mộng, cuối cùng cậu cũng dời tầm mắt mình ra khỏi mắt hồ ly, nhìn về phía người vừa mới gọi mình.

“Lại đây.” Trầm Trì nói: “Đến chỗ của tôi.”

Phi hành khí trung tâm cực kỳ lớn, lúc nó lơ lửng giữa không trung giống như một mô hình thu nhỏ của Phù Không đảo. Trầm Trì và Yểu Sạn đang đứng trước màn hình ánh sáng hình tròn, xung quanh đó còn có rất nhiều sĩ quan cấp cao của quân đội.

Bên cạnh Trầm Trì có một chỗ trống, tựa như nó được cố ý dành cho cậu.

Nghê Vũ bước tới, đứng ở vị trí để trống đó.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 51.

Đôi mắt Nghê Vũ bùng lên ánh lửa tựa hào quang rực rỡ, “Em hi vọng chúng ta có thể làm cho ngày tận thế thật sự kết thúc. Trái đất của chúng ta rất đẹp, sinh mệnh cũng vô cùng quý giá, chúng không nên bị hủy diệt.”

Trầm Trì nhìn những ngọn lửa kia, anh cảm thấy chúng nó đang lặng yên không một tiếng động thiêu đốt tầm mắt mình, đốt cháy linh hồn không chịu yên tĩnh trong cơ thể bằng xương bằng thịt của mình, tựa như muốn bức ép thứ gì đó ra khỏi thân thể mình.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 50.

“Không gian này không thuộc về trái đất, không thuộc về thế giới của chúng ta, nó có quy tắc vật lý trái ngược lại với quy tắc vật lý ở thế giới của chúng ta.” Trầm Trì nói: “Một khi con người tiến vào sẽ bị nguyên tắc vật lý ở đây nghiền nát và nhanh chóng bị thối rữa.”

Nghê Vũ suy nghĩ một lát rồi trợn to hai mắt, “Vậy mà anh và em, còn có Hàn Yếm nữa, tất cả đều không sao.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 49.

“Xin lỗi.” Giọng nói của Trầm Trì đầy sự đau lòng, cánh tay anh siết chặt, lần nữa ôm Nghê Vũ vào lòng mình.

Nghê Vũ lắc đầu, dường như cậu đã hiểu vì sao Trầm Trì lại xin lỗi, rồi lại không hiểu hết. Tựa như lúc này, trong lòng cậu thật sự rất khát khao được Trầm Trì hôn, nhưng theo bản năng cậu lại đi chống cự.

Trầm Trì ôm cậu rất chặt, nhiệt độ từ trong lòng đã truyền đến viền mắt, đến hai má và cả trên vành tai cậu.

Vành tai, tóc mai của bọn họ chạm vào nhau giữa cái nóng hừng hực như thế.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 48.

Còn chưa kịp nói xong, thì một tiếng nổ lớn vang lên. “Oành”, ở giữa trung tâm gợn sóng bỗng nhiên biến thành vòng xoáy màu đen, mọi vật xung quanh cũng bị ép đến vặn vẹo, tựa như chúng sắp bị lôi ra khỏi không gian này vậy.

Vòng xoáy màu đen đó không ngừng mở rộng, Trầm Trì vừa nhìn liền phát hiện trong đó có một bóng người.

Bóng người đó càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ, ngay khoảnh khắc bóng người xuất hiện, dường như tốc độ vòng xoáy cũng chậm lại.

Vẻ mặt Trầm Trì căng thẳng, đáy mắt bỗng nhiên nóng rực.

Bóng người đó chính là Nghê Vũ!

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 47.

Có tiếng động rất nhẹ truyền đến, Trầm Trì và Hàn Yếm cùng quay người lại, chỉ thấy bóng dáng Mộ Nhạc lộ ra một nửa bên cửa ra vào.

“Không sai, vận mệnh của tất cả mọi người đã được định đoạt từ rất lâu rồi. Đánh nhau bất quá cũng chỉ là một trò chơi mà thôi.” Hai mắt Mộ Nhạc đỏ như máu, khóe miệng cũng bị kéo rộng ra, chạy sâu vào giữa hai bên má.

So với Hàn Yếm thì ông ta càng giống quái vật hơn.

“Mày cho rằng không gian này được Hành tinh N-37 phóng lên địa cầu?” Mộ Nhạc nói: “Để tao nói cho mày biết một chuyện còn tàn khốc hơn nữa. Toàn bộ trái đất của chúng bay chỉ là cái bóng của hành tinh N-37 mà thôi. Đã từng nghe nói về ‘vũ trụ song sinh’ chưa? Vũ trụ của bọn mày và vũ trụ của chúng tao chính là một đôi vũ trụ song sinh. Chẳng bao lâu nữa bọn tao sẽ lấy được hình ảnh của trái đất này.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 46.

Trầm Trì nhìn Lộ Địch giống như đã chết. Con hồ ly bị Yểu Sạn tóm trở về kia thì đang ngồi xổm trên đùi Lộ Địch, nhẹ nhàng vươn đầu lưỡi ra liếm liếm ngón tay Lộ Địch.

Cảnh tượng này thật kỳ quái. Con hồ ly đã bị tuyệt chủng này đến từ đâu? Tại sao nó lại thân thiết với Lộ Địch như vậy chứ? Cẩn thận nhìn lại thì con hồ ly này cũng không giống với hình ảnh hồ ly trong tài liệu, lông toàn thân nó trắng như tuyết, nhưng lông rải rác chỗ móng vuốt lại có màu đỏ đậm, đuôi xòe ra còn lớn hơn cả cơ thể nó.

Nhưng lúc này, dù có chuyện cổ quái gì xảy ra cũng không bằng chuyện Phù Không đảo biến mất.

“Đưa cho tôi một chiếc phi hành khí được vũ trang.” Trầm Trì nói: “Tôi muốn vào đó.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 45.

Ngay lúc Lộ Địch ngừng hoạt động, có một con thú màu trắng không lớn hơn chó cảnh bao nhiêu đột nhiên nhảy ra, lao nhanh về phía hành lang bên ngoài buồng lái.

Không ai thấy được đó là thứ gì.

Tiến sĩ Bách Lộ nhìn về phía hành lang nơi bóng trắng vừa biến mất, lại đưa mắt nhìn về phía Lộ Địch, “Cậu ta sẽ chết à?”

“Tiến sĩ.” Giọng nói Trầm Trì lạnh lẽo, “Ông nhìn Phòng hội nghị thượng đỉnh kìa.”

Mới nãy mọi chú ý của Bách Lộ đều đặt trên người Lộ Địch và động vật quái lạ kia, mãi đến khi nghe vậy mới thay đổi tầm mắt.

Lúc này, hình ảnh Phù Không đảo so với lúc nãy còn “Nhạt” hơn .

“Phù Không đảo sắp biến mất? Sao có thể chứ?”

Trầm Trì nhanh chóng bình tĩnh lại, “Lộ Địch không phải bị chương trình hiện hữu ở ‘Tiêu Ngạn’ bóp chết, lá chắn phòng ngự trên Phù Không đảo có thể không phải là thứ trên tinh cầu của chúng ta.”

Yểu Sạn vội vàng chạy tới, trên tay còn xách theo con thú màu trắng lúc nãy vừa đào tẩu.

Lúc này, Trầm Trì mới nhìn rõ đó là một con hồ ly. Mà hồ ly lại là loài động vật đã bị tuyên bố tuyệt chủng vào 200 năm trước.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 44.

Nếu như thất bại, kết cục của bọn họ chính là cái chết.

Đó là kết cục duy nhất từ cổ chí kim dành cho những người đảo chính thất bại.

Nhưng dù thế nào đi nữa, anh vẫn hi vọng Nghê Vũ có thể sống thật bình an.

Anh vì bạn đời của mình, vì những bất công trên mảnh đất này mà anh tấn công giai cấp cầm quyền. Tư tâm duy nhất của anh chính là bạn đời của mình có thể sống thật tốt — ngay cả khi không còn anh bên cạnh trong những năm dài đằng đẵng sau này.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 43.

Nghê Vũ nhìn vào màn hình, hình ảnh của doanh trại thủ đô nhanh chóng được truyền tới — phi hành khí gần như đã bao phủ toàn bộ bầu trời, xung quanh Phù Không đảo lấp lóe ánh sáng màu xanh, đó là hàng rào phòng ngự của Phòng hội nghị thượng đỉnh.

Nghê Vũ nóng ruột tìm kiếm hình bóng của một người trong màn ảnh, nhưng lại không biết người kia cũng đang nhìn mình.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 42.

Đôi cánh như pha lê đen phản chiếu trong ánh lửa, tựa như một dòng sông ánh sáng màu vàng, người mang đôi cánh đó — không, cậu bé không thể phân biệt được đó là người giống như mình hay là “Thần linh” mà thầy giáo đã từng nói qua, thầy đã nói, thần linh sống ở trên trời, vừa uy nghiêm vừa đẹp tuyệt trần, có sức mạnh vô bờ, khi chúng ta sắp chết, thần linh có thể giáng thế xuống trần để ngăn cơn sóng dữ — cậu bé nghĩ, nếu vậy người mang đôi cánh đó nhất định là thần linh rồi, trên má thần linh che kín những đường gân màu đỏ dữ tợn, răng nanh trắng sáng, mắt có màu vàng kim đậm, nhìn dáng vẻ cực kỳ khủng bố, nhưng cậu bé lại không cảm thấy sợ hãi chút nào, ngược lại, trái tim cậu bỗng tràn ngập khát khao và hy vọng.

Cậu bé nghĩ, thần linh đã đến cứu mình!

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 41.

Nghê Vũ xấu hổ cúi thấp đầu, hàng mi dài nhanh chóng bị hơi nóng của nước lê tuyết đường phèn bốc lên hun cho ướt đẫm, cậu nhỏ giọng xin tha: “Đừng nói Báo Báo nữa mà.”

Trầm Trì làm bộ như nghe không hiểu, “Ừm, không nói em.”

Nghê Vũ sốt ruột cãi lại, “Vừa nãy ý của em là đừng có nói đến hai từ ‘Báo Báo’ nữa, em đâu có tự xưng mình là Báo Báo!”

Trầm Trì đổi chủ đề, “Lê tuyết đường phèn sắp nguội rồi. Báo Báo mau uống đi.”

Nghê Vũ lại cao giọng, “Báo Báo không ăn! Đã bảo đừng gọi là Báo Báo nữa rồi mà!”

Trầm Trì vui vẻ nheo mắt lại.

“A!” Nghê Vũ trượt xuống mặt đất lăn một vòng, sau đó biến thành báo săn nằm im bất động.

“Lần này thì thật sự thành Báo Báo rồi nè.” Trầm Trì ngồi xổm trên mặt đất, lắc lắc đuôi của cậu.

“Ừm — “

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 40.

“Doanh trại 097 bùng phát bệnh dịch, rất nhiều người đã biến thành người biến dị, có vẻ như người nào đó đã mang virus vào trong doanh trại. Trung tá Phỉ Lực đã yêu cầu trợ giúp, nhưng mà ý của thủ lĩnh Hàn Yếm cha anh là, cứ để cho doanh trại 097 tự sinh tự diệt.” Lộ Địch cười, “Tôi đã cố gắng truy cập vào mạng lưới thông tin liên lạc của doanh trại 097, nhưng lại phát hiện nó đã bị cô lập về mặt vật lý.”

Ánh mắt Trầm Trì càng lúc càng lạnh lẽo, những ngón tay thon dài xiết chặt, gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi lên.

“Báo Báo của anh bây giờ còn sống hay không thì rất khó nói.” Lộ Địch nói: “Đợt bùng phát virus lần này ở doanh trại 097 rất kỳ lạ, tôi nghi là tất cả những người vào không gian thần bí kia đều bị lây nhiễm  — ngay cả người ký sinh cũng không ngoại lệ.”

Trầm Trì xoay người rời đi.

Lộ Địch cao giọng nói theo: “Anh thật đúng là đã bày mưu tính kế chuẩn bị vật dẫn cho cậu ấy làm phẫu thuật ký sinh lần nữa, không hổ là người thống trị ‘Tiêu Ngạn’ mà tôi đã tính ra. Nhưng có lẽ bây giờ đã chậm rồi, anh không chạy kịp đến bên cạnh Báo Báo của anh đâu.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 39.

Nơi đầu tiên nhận được tình báo sớm nhất chính là Phòng hội nghị thượng đỉnh nằm trên Phù Không đảo, tòa kiến trúc phản trọng lực.

Nơi đó là trung tâm của “Tiêu Ngạn”, nơi tập trung hết thảy tin tình báo của tất cả các doanh trại. Những vị thủ lĩnh ở đây có quyền chặn thông tin tình báo lại.

Đôi mắt vô cảm của Hàn Yếm sáng lên màu xanh biếc, không lâu sau đó, khóe môi ông ta hiện lên một nụ cười tàn nhẫn.

“Doanh trại 097? Vùng biên cảnh phía Tây… Tặng cho bọn quái vật cũng được.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 38.

Nghê Vũ cảm thấy có hơi kỳ quái, mãi đến tận khi cậu nhìn thấy một hàng chữ lớn trên màn hình ánh sáng: Chúc mừng Nghê Vũ đại nhân, người nhận được món tiền thưởng lớn nhất chỉ trong một nhiệm vụ!

Ở hai bên màn hình ánh sáng còn treo lơ lửng những tấm hình của cậu giữa không trung, để những lính đánh thuê khác bày tỏ sự kính trọng.

Nghê Vũ: “…”

Cậu xấu hổ vô cùng.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 37.

Năm năm trước, khi cậu mới vừa trở thành người ký sinh, cậu thường hay cùng Trầm Trì chơi một trò chơi — Trầm Trì duỗi tay ra, rồi cậu sẽ đặt móng vuốt của mình vào lòng bàn tay Trầm Trì, chơi không biết mệt.

Cậu chờ đợi Trầm Trì duỗi tay ra với mình lần nữa.

Nhưng Trầm Trì chỉ nhìn chăm chú vào cậu, lòng bàn tay úp xuống dưới, đặt ở trên đầu gối mình.

“Tiên sinh.” Cậu vừa nhỏ giọng gọi vừa chủ động duỗi chân phải đằng trước ra, cố gắng ấn vào mu bàn tay Trầm Trì.

Không phải lòng bàn tay, mu bàn tay cũng được.

Nhưng vào lúc cậu sắp chạm đến tay Trầm Trì thì anh lại đột nhiên rút tay về.

Dư quang trong mắt cậu chợt xuất hiện một hình bóng xa lạ nhưng lại khắc sâu trong lòng.

Tóc vàng, mắt xanh màu ngọc bích, khuôn mặt hoàn mỹ đến mức không thể xoi mói được gì.

Đó là bạn đời hiện tại của Trầm Trì, Lộ Địch.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 36.

Nghĩ kỹ lại một chút thì, trước khi cậu dẫn đội đi chấp hành nhiệm vụ lần cuối cùng đó, thái độ của Trầm Trì đối với cậu đã thay đổi rồi. Đối với Trầm Trì mà nói, dường như cậu đã trở thành một gánh nặng.

Chỉ là lúc đó cậu không hiểu vì sao lại như vậy.

Khi quan tòa công bố kết quả, thế giới trước mắt cậu như sụp đổ.

Cậu quay đầu lại, tìm kiếm Trầm Trì giữa vô số những khuôn mặt xa lạ, sau đó, cậu đối mặt với một đôi mắt lạnh lẽo.

Vào thời khắc đó, cậu biết — Trầm Trì không yêu cậu.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 35.

Rất nhanh sau đó Nghê Vũ cũng bình tĩnh lại, đầu tiên là đưa tay phải lên áp vào vị trí trái tim mình, sau đó, ngón trỏ cậu nhẹ nhàng gõ gõ lên ngực.

Thứ cậu quen thuộc nhất không phải là nhịp tim của Trầm Trì sao?

Cậu thích nằm nhoài trên ngực Trầm Trì đến nỗi quen thuộc cả nhịp tim anh, cậu ngẩng đầu lên nói với Trầm Trì: “Tiên sinh, nhịp tim của anh chậm hơn em, em đã tính rồi.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 34.

Trầm Trì nói: “Em có thể thay đổi từ ngữ một chút.”

“Hả?”

“Ví dụ như, có hương vị của thời gian.”

Nghê Vũ không hiểu, “Thời gian thì có hương vị gì?”

Trầm Trì cười, mút nước đào mật trên tay cậu, “Em ở nhà chờ đợi tôi có hương vị gì?”

Hai má Nghê Vũ lập tức đỏ bừng.

“Mặc dù Thời gian không thể nhìn thấy được, nhưng nó thật sự tồn tại, cũng sẽ lưu lại dấu vết trên những vật phẩm khác.” Trầm Trì nói: “Nó là tài liệu tham chiếu rất quan trọng.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 33.

Âm thanh bén nhọn khiến cho người nghe ê răng vang lên, lưỡi dao sắc bén của cậu vừa mới chạm vào xúc tu đã nhanh chóng bị hòa tan thành một làn sương mù màu xám.

Đồng tử Nghê Vũ co rút, trong tầm mắt cậu, những chiếc xúc tu bị khiêu khích nổi giận đùng đùng, đột nhiên dùng hết sức lực đánh mạnh về phía cậu —

Xong rồi.

Trong đầu Nghê Vũ bỗng  nhiên trống rỗng.

Chiến sĩ càng có kinh nghiệm thì khả năng phán đoán nguy hiểm càng chuẩn.

Càng biết rõ giờ chết của mình đến vào lúc nào.

Bọn họ ở trước mặt sinh vật biến dị này như giun dế, cậu phải chết ở chỗ này sao!

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 32.

Nghê Vũ không nghĩ sẽ gặp được bạn cũ ở nơi như thế này, cậu chọn doanh trại 097 để sống là vì nơi này cách rất xa doanh trại thủ đô.

Mắt thấy Thuần An đang nhanh chân chạy về phía mình, Nghê Vũ lơ đãng mím chặt môi, sắc mặt cũng dần nặng nề.

Cậu nhìn thấy Thuần An mang huy hiệu của Quân đoàn cơ động 170.

“Sao cậu lại….” Nghê Vũ khó khăn sắp xếp lại ngôn ngữ của mình, “Bị điều tới nơi này?”

Thuần An nghiêm túc nhìn cậu đánh giá một phen, “Bây giờ cậu đang làm lính đánh thuê à?”

Nghê Vũ có chút nóng nảy, “Cậu bị ‘Sí Ưng’ trực xuất hả?”

“Là do tôi chủ động rời đi.” Thuần An thản nhiên nói: “Nơi không chứa nổi cậu thì tôi cũng không có hứng thú ở lại nữa.”

Ánh mắt Nghê Vũ buồn bã.

Chưa hoàn thành
Chuyển lên trên