Tác giả: Nhà Cỏ Audio

Trầm Lạc – Chương 31.

“Tiên sinh.” Lộ Địch đi tới, “Tôi chờ anh đã một lúc lâu rồi.”

Khi nghe đến xưng hô này, mi tâm Trầm Trì hơi cau lại một chút.

Tiên sinh…

Nhóc con đó vẫn thường hay kiêu ngạo gọi anh là “Tiên sinh”, dù cho sau đó từ “Ngài” có đổi thành “anh” thì “Tiên sinh” vẫn cứ là “Tiên sinh”.

Tiên sinh là xưng hô rất bình thường, đặc biệt là trong quân đội, nhưng lúc người đó gọi anh là “Tiên sinh” lại không giống với bất cứ người nào, tiếng gọi mang theo mừng vui cùng với ý cười tràn đầy và quyến luyến.

Tựa như ngụ ý của hoa Băng vậy — trung thành, nhiệt huyết, và tình yêu không thể thay thế được.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 30.

“Rốt cục con cũng trưởng thành rồi, biết tỉnh táo phán đoán được chuyện gì nên làm còn chuyện gì không nên làm.” Giọng nói của Hàn Yếm rất trầm rất thấp, cực kỳ thích hợp với gương mặt ổn trọng và tuấn mỹ kia. “Kết hôn cùng Lộ Địch là quyết định chính xác nhất của con từ trước cho đến giờ.”

Đôi mắt Trầm Trì như biển sâu yên tĩnh không chút dao động.

“Xem ra cha không cần phải bận tâm về chuyện của con nữa. Nhưng mà có một chuyện cha rất hiếu kì.” Giọng nói của Hàn Yếm thay đổi, “Nghe nói con đang nuôi một con báo săn?”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 29.

Sau đó, trong lễ cưới của mình ở trước mặt tất cả mọi người, đầu cậu đã mọc ra tai báo, cậu kiêu ngạo mà vò vò.

— chỉ có bạn đời của Trầm Trì mới có thể vò tai cậu.

— mà cậu lại chính là bạn đời của Trầm Trì.

Đây là một lời thề.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 28.

Trầm Trì nghiêng người sang nhìn Nghê Vũ một lát rồi mới nói, “Kỳ thực điều em muốn hỏi không phải là chuyện này đúng không?”

Nghê Vũ giật mình, môi mím chặt rồi thả lòng, không kìm lòng được mà gọi: “Tiên sinh.”

Ánh mắt Trầm Trì tựa hồ như mang theo ý cười dịu dàng, “Hửm?”

“Ngài…” Rốt cục Nghê Vũ cũng nói ra, “Ngài kết hôn với em, không phải vì muốn trói buộc em mà là bởi vì… bởi vì thích em, đúng không?”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 27.

“Anh hùng.” Cách gọi này của Trầm Trì cũng không phải là khen ngợi, “Quân lệnh đưa cho em để em tùy tiện cãi lại?”

Nghê Vũ nhìn chằm chằm Trầm Trì nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần, vội vàng đứng lên nói: “Tiên sinh!”

“Nằm xuống đi.” Trầm Trì chạm nhẹ tay vào bả vai cậu, để cậu dựa vào gối mềm phía sau.

Đây là trung tâm chữa bệnh tạm thời trên phi hành khí, Nghê Vũ đang được quét hình kiểm tra toàn bộ cơ thể.

Tiếng máy móc đơn điệu trống rỗng vang lên liên tục, càng khiến cho người nghe thêm nôn nóng.

Nghê Vũ nhìn Trầm Trì, “Tiên sinh, em tuyệt đối không có ý định đi theo địch. Ngài phải tin tưởng em.”

Trầm Trì cười thành tiếng, “Em ở trong rừng đánh đến suýt chút nữa là mất mạng, còn có thể đi theo địch được?”

Nghê Vũ có chút đắc ý khó giải thích được, nhất thời cậu nhịn không được mà giương giương khóe môi.

Bỗng nhiên Trầm Trì nắm lấy cằm cậu, “Em còn đắc ý được?”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 26.

Sở trường của người ký sinh báo săn là tốc độ, nếu như không thể tốc chiến tốc thắng thì rất dễ rơi vào thế bị động.

Nghê Vũ thở hổn hển, nhạy bén nghe được tiếng tơ độc đang xé gió lao đến.

Trên không trung, ánh mắt Trầm Trì càng ngày càng trở nên u ám, vẻ mặt biểu hiện rõ ràng rất không thích, anh lạnh lùng nói: “Hồ đồ.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 24.

Ánh sáng trong thư phòng vẫn dịu dàng như trước đây, ở nơi đó Nghê Vũ đã học diễn thuyết như thế nào với Trầm Trì, đã biến thành báo săn để cho Trầm Trì vuốt ve bộ lông mềm mại của mình ra sao, thế nhưng lần này lại không giống với bất kỳ lần nào trước đó.

Trầm Trì rũ mắt hỏi cậu: “Có việc?”

Nghê Vũ hít hít mũi, “Có.”

“Hửm?”

“Em muốn…Làm tình… với ngài!”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 23.

“Vậy cậu đặt cược ai?” Tranh Lạc nói: “Không cần phải nói tên cụ thể, đoán mẫu người là được rồi.”

Là một người ký sinh.

Một người ký sinh báo săn.

Chính là tôi.

Nghê Vũ nói thầm trong lòng mình.

“Đội trưởng?” Tranh Lạc gọi.

Nghê Vũ hít một hơi thật sâu, “Một người đưa lỗ tai cho anh ta vò.”

“Cái gì?” Tranh Lạc nghĩ mình nghe lầm, “Đây là kiểu người gì?”

Các đội viên khác đã bắt đầu ồn ào, “04 hôm nay mới uống rượu hả? 1000 đồng vàng này sợ là sẽ đổ sông đổ biển đó.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 22.

Nghê Vũ đưa cho tiến sĩ Mic kiểm tra, tiến sĩ Mic nói: “Cậu có biết loại hoa nhỏ màu lam này có ý nghĩa gì không?”

Nghê Vũ lắc đầu.

“Cao ngạo, cao quý.” Tiến sĩ Mic nói.

“Đó không phải là đóa hoa cao lãnh sao?” Nghê Vũ nghi ngờ nói: “Mà đóa hoa cao lãnh không phải chỉ mọc ở nơi rừng rậm lạnh giá sao?”

“Người nào lại lừa cậu nữa rồi?” Tiến sĩ Mic thở dài, “Đóa hoa cậu nói gọi là Hoa băng, tượng trưng cho sự trung thành, nhiệt huyết, tình yêu không thay đổi.”

Sau phút giây yên tĩnh, tiến sĩ Mic bổ sung thêm: “Bình thường người ta dùng nó để tỏ tình.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 21.

Trầm Trì thu tay lại, sau đó lòng bàn tay lại mở ra hướng lên trên.

Nghê Vũ đã quen với trò chơi “Thả vuốt vào lòng bàn tay” này từ lâu, cậu phản xạ có điều kiện đặt móng vuốt của mình lên.

Trầm Trì nắm chặt lại, còn cố ý nhéo hai cái, “Vừa nãy cậu mới dùng nó để bảo vệ tôi.”

Anh nói câu này dịu dàng vô cùng, Nghê Vũ không kìm lòng được tròn vo hai mắt.

“Cám ơn cậu.” Trầm Trì quay người sang, cùng Nghê Vũ ngồi dưới đất, “Tôi cũng không còn chút sức lực nào, cho nên không thể cõng cậu về được. Bất quá tôi có thể ngồi cùng với cậu một thời gian, sau đó lại về chung với cậu.”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 20.

“Thế nào? Không chuẩn bị kính bảo vệ mắt khác à?”

Mặc dù kính bảo vệ mắt không phải súng, nhưng cũng là trang bị tác chiến quan trọng. Nghê Vũ buồn bực, đây là lần đầu tiên mình dùng thân phận đội trưởng chấp hành nhiệm vụ, vậy mà lại bị cấp trên trực tiếp bắt lỗi “Không chuẩn bị trang bị đầy đủ” như bây giờ.

Quả nhiên Trầm Trì nở nụ cười, vẫn là cái kiểu cười vừa nhẹ nhàng vừa mang theo chút trêu chọc.

Nghê Vũ đành phải nói: “Tôi biết rồi, lần sau nhất định tôi sẽ chuẩn bị kính bảo vệ mắt tối màu.”

“Còn phải chờ đến lần sau?” Trầm Trì lắc lắc đầu, ngoắc ngoắc ngón tay, “Lại đây.”

“Hả?” Nghê Vũ thấy Trầm Trì xoay người tìm thứ gì đó trong túi ở vai trên trang phục tác chiến, cậu lập tức đến gần.

Mấy giây sau, Trầm Trì đưa một chiếc hộp màu đen tới trước mặt cậu, “Thử cái này xem.”

Trong hộp có chứa một mắt kính bảo vệ màu hoa mân côi.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 19.

“Tôi như thế này có bị xem là người chẳng phân biệt được chuyện công và tư hay không?” Trầm Trì cười nói.

Nghê Vũ xoay người lại hoàn toàn, cậu đưa lưng ra ngoài cửa sổ có bầu trời màu hoa mân côi cao vời vợi, chăm chú nhìn vào mắt Trầm Trì, “Vậy ngài… Ngài đến đây là vì tôi sao?”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 18.

Ngày chính thức nhận chức, Nghê Vũ tuyên thệ ở tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, người tiếp nhận lời tuyên thệ của cậu chính là Trầm Trì.

Nghê Vũ cảm thấy khoảnh khắc quan trọng nhất trong đời mình gói gọn trong 3 phút ngắn ngủi này.

Quả thực giống như là kết hôn vậy.

Kết hôn…

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 17.

Chốc lát sau, Trầm Trì ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với cậu.

“Tiên sinh.” Giọng nói của cậu khàn khàn, theo bản năng muốn tránh né ánh mắt chăm chú của Trầm Trì.

Lúc bình thường, cậu rất thích nhìn mắt Trầm Trì, cũng rất thích được Trầm Trì nhìn.

Nhưng bây giờ thì không được, cậu sợ mình đau đến mắt mũi cũng biến dạng.

Rất xấu.

Trầm Trì lại chỉnh đầu cậu quay lại, chậm rãi tới gần, cuối cùng trán chạm vào trán cậu.

Thời khắc này, có thứ gì đó chạy khắp toàn thân mình.

Cậu quên luôn cả đau đớn.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 16.

“Tất cả các người đều thừa nhận thực lực của 04, đúng không?”

Thành tích của cuộc khảo sát đang đặt ở trước mặt tất cả mọi người, bởi vậy câu nói này cũng không ai có thể phản bác.

“Vậy nếu như tôi có thể áp chế được hoa văn ký sinh của cậu ấy, từ nay trở đi cậu ấy chỉ chịu sự khống chế của tôi và không bị hoa văn ký sinh khống chế nữa……” giọng nói của Trầm Trì lạnh lẽo, mang theo uy thế bừng bừng, “Cậu ấy có thể nhận chức vị đội trưởng kế nhiệm phải không?”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 15.

Nửa phút sau, cậu nhanh mồm nhanh miệng nói: “Sau khi ngài kết hôn có rủ bạn đời của ngài đến vò lỗ tai tôi không?”

Trầm Trì bật cười, “Đây là câu hỏi gì vậy?”

Nghê Vũ cảm thấy bản thân mình nhất định phải đem chuyện này nói cho rõ ràng, “Thẳng thắn mà nói, nếu như ngài rủ bạn đời của ngài đến vò tai tôi thì tôi sẽ từ chối.”

Tay Trầm Trì che khuất tầm mắt mình, “Suy nghĩ là một việc tốt, nhưng mà suy nghĩ quá độ sẽ gây thương tổn đến đại não của người ký sinh.”

Nghê Vũ tiêu hóa một chút rồi duỗi móng vuốt ra đặt lên bụng Trầm Trì, “Ngài nói tôi nghĩ nhiều quá hả?”

“Cậu không chỉ ảo tưởng tôi sắp kết hôn mà còn ảo tưởng bạn đời của tôi sẽ vò tai cậu.” Giọng nói của Trầm Trì rất có cảm xúc, cho dù là đang trêu cậu nhưng lại nghe rất êm tai.

Nghê Vũ lúng túng gầm gừ một tiếng, “Vậy tạm thời ngài sẽ không kết hôn?”

Trầm Trì nói: “Dường như cậu rất hài lòng với đáp án này?”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 14.

“Cậu có biết loại hoa này có ý nghĩa gì không?” màu mực trong mắt Trầm Trì tựa như đang chảy xuôi, ánh sáng màu vàng ấm áp từ chiếc đèn bên cạnh chiếu vào, nhìn tựa như ánh sao dưới dòng sông yên tĩnh.

Bản thân Nghê Vũ vẫn chưa phát hiện ra được, hai lỗ tai báo không biết phân biệt tình huống đã duỗi ra ngoài.

“Có nghĩa là cao lãnh.” Nghê Vũ nói: “Rất giống ngài, cho nên tặng ngài!”

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 13.

Trong kỳ khôi phục, người ký sinh hay buồn ngủ, lúc Nghê Vũ đang ở trong trạng thái hình thú, khi mệt mỏi sẽ dựa sát vào chân Trầm Trì, phải ngủ trên đùi Trầm Trì mới chịu. Sau đó có một lần, cậu quên mất mình còn đang trong trạng thái con người, chạy đến nằm úp sấp lên đùi Trầm Trì, mắt Trầm Trì bỗng trở nên thâm trầm, thế nhưng cậu thật sự quá buồn ngủ cho nên không phát hiện ra, vừa nằm sấp xuống một cái là ngủ luôn giữa khí tức quen thuộc quẩn quanh.

Phát hiện ra bản thân mình đã làm chuyện khó đỡ là sau khi cậu tỉnh ngủ.

Cái tư thế nằm úp sấp này nếu như là hình thú thì rất thoải mái, nhưng với trạng thái con người thì… eo mỏi lưng đau.

Nghê Vũ xoa eo, đấm lưng, sầu mi khổ kiếm nghiêng đầu nhìn Trầm Trì, thấy Trầm Trì tay chống má đang hứng thú nhìn mình.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 12.

Có giọng nói quen thuộc bay vào trong mộng của cậu, Nghê Vũ tỉnh lại, hoảng hốt ngẩng đầu lên, thấy Trầm Trì mặc một thân quân phục màu đen đứng trước mặt mình.

“Tiên sinh.” Cậu cố gắng đứng dậy, thế nhưng ý thức con người lại không thể chi phối được cơ thể, cậu quẫn bách phát hiện hai chân trước của mình duỗi ra, chân sau và mông chổng lên thật cao, làm động tác duỗi người của báo săn.

Đúng là xấu hổ, lúc này cậu quả thật không dám đi nhìn biểu tình của Trầm Trì.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 11.

Dường như cậu nghe có người đang dịu dàng nói chuyện với mình, nhưng cậu nhìn không thấy, nghe cũng không rõ, cơ thể cậu đang bị bản năng chi phối, mà bản năng của cậu lại đang thúc giục cậu thân cận với người đang an ủi mình.

Trầm Trì mở khoang cách ly ra, ngồi trên khoang cách ly bằng kim loại, tùy ý để Nghê Vũ nằm sấp trên đùi mình, một tay anh nắm chân trước của cậu, một tay vuốt ve đầu và cổ cậu.

“Ô……. ô…… ô” Nghê Vũ vẫn còn rên rỉ đau đớn, nhưng đã không còn đập đầu khắp nơi nữa.

Trầm Trì ở trong phòng bệnh cùng cậu suốt một đêm.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 10.

Lam Tinh phu nhân chính là mẹ của Trầm Trì, Sở dĩ Nghê Vũ biết đến bà, là bởi vì bà ấy là sĩ quan thống lĩnh đời trước của tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, cũng là Đại đội trưởng đời trước của “Sí Ưng”, bà là một nữ tướng xinh đẹp và cực kỳ mạnh mẽ.

Lúc còn là một đứa nhỏ, cậu có nghe nói về chiến công hiểm hách của Lam Tinh phu nhân, đối với một phụ nữ như vậy cực kỳ hâm mộ.

Nhưng mà bốn năm trước Lam Tinh phu nhân đến vùng biên cảnh phía Tây chỉ huy tác chiến, không may bị nhiễm virus.

Điều đáng buồn hơn chính là không tìm thấy vật dẫn có gen phù hợp.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 9.

Nghê Vũ cảm thấy hơi khẩn trương, từ từ ngồi dậy, ánh mắt cậu chân thành và nóng rực, “Nếu như sau này tôi trở thành người ký sinh và giống nó thì lúc ngài nhớ nó có thể đến nhìn tôi một chút, làm như vậy hi vọng nỗi đau của ngài sẽ vơi đi phần nào.”

Trong đôi mắt tựa đêm đen của Trầm Trì dường như vừa có thứ gì đó vụt qua.

Nghê Vũ vẫn còn ngồi dưới đất, ngẩng đầu lên nhìn Trầm Trì.

Sau một hồi lặng im, Trầm Trì bước đến vài bước, anh đứng trước mặt Nghê Vũ, sau đó vươn tay phải ra với cậu.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 8.

Cuối cùng Nghê Vũ được nhìn thấy con báo săn.

Nó đang chạy từ đằng xa tới, ngồi xổm bên chân Trầm Trì, bộ dáng cực kỳ hưng phấn.

Trầm Trì sờ sờ đầu nó rồi đi vào trong nhà.

Nhất thời, Nghê Vũ có chút lúng túng, không biết nên chạy theo thiếu tướng hay là ở lại chỗ này để “bồi đắp tình cảm” với báo săn.

Chưa hoàn thành

Trầm Lạc – Chương 7.

Thiếu tướng mặc một bộ quân phục màu đen, khuôn mặt lạnh lùng, khí thế mạnh mẽ, cực kỳ uy nghiêm. Đáng lý cậu cũng nên sợ hãi – giống như phần lớn đồng đội của cậu vậy, thế nhưng cậu lại bị đôi mắt của thiếu tướng hấp dẫn.

Đôi mắt đen tuyền sâu không thấy đáy, đuôi mắt hẹp dài, ngay cả cái liếc mắt cũng lạnh lùng, thế nhưng cậu lại từ trong đôi mắt sắc bén ấy thấy được sự kinh diễm.

Đúng vậy, ấn tượng đầu tiên mà thiếu tướng mang đến cho cậu là kinh diễm, sau đó mới là mạnh mẽ, là cao vời vợi không thể với tới.

Chưa hoàn thành
Chuyển lên trên