Chương 49: Lang Dương Dương nhìn Trang Thạc, dáng vẻ ngại ngùng muốn chết, nhưng lại không nỡ đẩy người ta ra, nhịn cười. “Thật sự không ngờ tới, quá bất ngờ!” Sau khi Chu Viên sờ rõ lưng Trang Thạc có bao nhiêu múi cơ thì mới chịu buông ra. […]
Chương 48:
Chương 48: Lúc chọn quà cho Hiểu Văn, Lang Dương Dương đã nghĩ đến rất nhiều thứ, ví dụ như một chiếc đồng hồ sang trọng, một chiếc túi xách phù hợp để đi làm, hoặc một món đồ điện tử nào đó. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, một người sắp rời […]
Chương 47
Chương 47 Bãi đất bồi ven sông này vừa có bãi cỏ vừa có nước, cách khu du lịch sinh thái khá xa nên vắng người qua lại. Chỉ cần bầy chó không đi trêu chọc mấy con ngựa ở trường đua bên cạnh thì nơi đây quả là thiên đường cho chó […]
Chương 46
Chương 46 Làm ăn mà không “Vẽ bánh” thì làm sao được. Nhưng cảnh tượng trước mắt này, chẳng khác nào “Hải vương” thả thính hai người rồi để họ chạm mặt nhau. Trần Tĩnh Văn xoa xoa tay, cười hì hì: “Mọi người xem đi, xem đi xem đi.” Lang […]
Chương 45
Chương 45 Vào buổi trưa, tiệm bánh vốn yên tĩnh bỗng trở nên nhộn nhịp. Tầng một còn ba bàn khách, Lang Dương Dương rủ Trần Tĩnh Văn và Trang Hiểu Vũ lên tầng hai ngồi. Hôm qua, khi nghe nói đến việc dùng hạt sen làm kem, Trần Tĩnh Văn còn […]
Chương 44
Chương 44 Bữa ăn khuya diễn ra rất vui vẻ. Lang Dương Dương rất thích cảm giác như thế này, hai ba người bạn tụ tập ở quán ăn vỉa hè, vừa trò chuyện, vừa nhâm nhi cốc bia hơi, không cần để ý đến lời người khác, cũng chẳng cần phải dè […]
Chương 43
Chương 43 Nơi bọn họ muốn đến gọi là Trần Gia Trại, trước đây Trang Thạc có nhắc qua một lần, nói là ở cạnh nông trại, cũng có không ít người dân ở đó làm việc tại nông trại. Coi như đây cũng là mối quan hệ của Trang Thạc. […]
Chương 42
Chương 42 “Mùi gì thơm thế này?” Trang Thạc đứng như tượng ở ngoài phòng nướng bánh. Tiệm bánh đã đóng cửa, khu vực chung chỉ bật hai chiếc đèn tạo không khí, chỉ có phòng nướng bánh là sáng trưng. Lang Dương Dương không thay quần áo, chỉ mặc tạp dề, […]
Chương 41
Chương 41 Trong xe náo nhiệt ồn ào, một đường chạy đến trước cửa tiệm Brookside, Trang Thạc đỗ xe vào một góc rồi cùng mọi người đến quán lẩu đối diện ăn cơm. Tiệm bánh ngọt đã mở được nửa năm, thế mà Lang Dương Dương và Du Du lại là […]
Chương 10: Mê Sơn (10)
Chương 10: Mê Sơn (10) Con đường đối diện phân cục Bắc Diệp có một bóng đèn đường bị hỏng, trong tầm mắt của Trần Tranh, Minh Hàn nhanh chóng biến mất trong màn đêm đen như mực. Câu nói lúc Minh Hàn rời đi khiến anh mất tập trung trong chốc lát, […]
Chương 9: Mê Sơn (09)
Chương 9: Mê Sơn (09) “Không phải như vậy đâu, chú Doãn, chú bình tĩnh lại đã.” Trần Tranh vội vàng trấn an Doãn Cao Cường, nhưng Doãn Cao Cường đã chìm đắm trong cảm xúc của chính mình, càng nghĩ càng cảm thấy Doãn Cạnh Lưu thay đổi tính cách là do […]
Chương 8: Mê Sơn (08)
Chương 8: Mê Sơn (08) Trong vụ ẩu đả mà Tằng Yến tham gia, không hề nhắc đến Doãn Cạnh Lưu, nhưng thời gian của hai sự việc quá gần nhau, thật khó mà không khiến người ta liên tưởng đến. Trần Tranh hỏi cảnh sát, rốt cuộc thì Doãn Cạnh Lưu có […]
Chương 7: Mê Sơn (07)
Chương 7: Mê Sơn (07) “Không… không có chuyện đó!” Vệ Ưu Thái hít một hơi thật sâu, cố gắng kéo bản thân ra khỏi cơn ác mộng. Người hắn ta đã ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt trắng bệch hiện lên sắc đỏ bất thường, hắn t nắm chặt tay thành nắm […]
Chương 6: Mê Sơn (06)
Chương 6: Mê Sơn (06) Đội viên đến gọi Minh Hàn. Minh Hàn ấn tắt điếu thuốc mới hút được vài hơi, đi được một bước, lại nhớ ra Trần Tranh: “Anh trai, đi cùng em đi?” Đội viên nghe thấy cách xưng hô này, ngẩn người: “Anh trai?” Ngày hôm […]
Chương 5: Mê Sơn (05)
Chương 5: Mê Sơn (05) “Không phải Tằng Yến? Vậy người chết là ai?” Khổng Binh đột ngột quay sang Trần Tranh, bắt gặp ánh mắt trầm tĩnh của anh, “Cậu… đã sớm nghĩ tới rồi?” Trần Tranh lắc đầu, “Tôi chỉ cảm thấy sự thay đổi của Tằng Yến trước và […]
Chương 4: Mê Sơn (04)
Chương 4: Mê Sơn (04) Lời nói của Trịnh Hương Tuyết khiến Khổng Binh đang xem camera thẩm vấn giật mình, lập tức gọi vào bộ đàm hỏi Trần Tranh chuyện gì xảy ra. Không ngờ Trần Tranh đã sớm đơn phương tắt bộ đàm. Khổng Binh chửi thầm một tiếng, nhìn lại […]
Chương 3: Mê Sơn (03)
Chương 3: Mê Sơn (03) Trần Tranh không ngờ sau một năm lại tham gia điều tra tuyến đầu, cuối cùng lại điều tra đến chính mình. Phản ứng của Khổng Binh rõ ràng là coi anh như nghi phạm, suy nghĩ sơ qua, điều này cũng có lý, dù sao tội phạm […]
Chương 2: Mê Sơn (02)
Chương 2: Mê Sơn (02) Nghe tiếng la hét, Trần Tranh theo bản năng chạy lên lầu, nhưng dòng người chen chúc chạy xuống như một bức tường khổng lồ, chặn anh lại giữa lối đi chật hẹp. Giày bị giẫm đạp, cúc áo sơ mi cũng bị bung ra, anh bỗng dừng […]
Chương 1: Mê Sơn (01)
Chương 1: Mê Sơn (01) Lúc 4 giờ chiều, Trần Tranh là người cuối cùng rời khỏi phòng họp. Đi qua hành lang vắng tanh, anh bỗng dừng bước, nhìn vào hồ sơ vụ án được dán trên tường. Một năm trước, thành phố Lạc Thành, thủ phủ tỉnh, đã triệt phá […]
Chương 40
Chương 40: Những ngày ở tiệm bánh cứ trôi qua đều đều như vậy, ngày qua ngày, không khác nhau là mấy. Tiệm nằm trên con phố cổ lưng chừng núi, một con phố cổ kính bậc nhất thành phố Trường Khê, tiệm bánh Brookside mang trên mình một nét đẹp cổ điển, […]
Chương 39
Chương 39: Lang Dương Dương mím môi suy nghĩ một lúc lâu, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ thở dài một tiếng, rồi lôi hết số quần áo vừa nhét bừa vào vali ra gấp gọn gàng, cất lại vào hộp giấy. Lúc nhìn thấy đống đồ đó, suy nghĩ đầu […]
Chương 38
Chương 38: Cố hết sức, cuối cùng cũng kịp chuẩn bị xong bánh mì trước khi mở cửa. Khách hàng mua bánh sừng bò còn thốt lên: “Ôi, bánh còn nóng hổi nè!”. Du Du đang vệ sinh máy pha cà phê, Lang Dương Dương đưa hóa đơn cho vị khách quen: […]
Chương 37
Chương 37 Phong cảnh trên đường về nhà vẫn như mọi ngày, Lang Dương Dương đã nhìn quen rồi, nhưng Vương Chí Quân lại thấy rất mới mẻ. Cả bức tường cũ kỹ được dây leo bao phủ, cây cầu vượt cũ kỹ có tàu hỏa chạy qua, hoa tường vi và […]
